Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người được tag mãi chẳng thấy hồi âm.
Nhưng Mạnh Hồng Ân biết, anh ta chắc chắn đã thấy.
Bởi vì không lâu sau khi tin nhắn của anh được gửi đi, tài liệu tải lên đã hiển thị "đã được tải xuống". Và khi anh ngủ một giấc tỉnh dậy, trong điện thoại lại có thêm một tin nhắn.
Không phải trong nhóm. Là tin nhắn riêng. Chỉ một câu, mời anh hai tuần sau cùng đến quái đàm "Thôn Phi Ma".
Không đầu không đuôi, khiến Mạnh Hồng Ân ngớ người. Im lặng một lát, anh gọi thẳng qua.
"Đỗ Tư Nguy, anh có ý gì vậy?" Anh kỳ quái hỏi, "Tôi đang hỏi anh chuyện phòng 601 Chí Học, anh đang nói với tôi cái gì thế? Mấy tài liệu kia anh xem chưa?"
"Xem rồi." Giọng một người đàn ông trầm thấp vang lên từ đầu dây bên kia, xen lẫn tiếng lách cách của bàn phím. Tiếng gõ phím rất nhanh, nhưng tốc độ nói của anh ta lại rất chậm: "Vì xem rồi nên mới mời cậu đi thôn Phi Ma."
Mạnh Hồng Ân: "?" Khoan đã, hai cái này liên quan gì đến nhau...
Dường như nghe ra sự hoang mang của anh, người đàn ông bên kia im lặng một chút, tiếng gõ bàn phím lập tức dừng lại.
"Tôi hỏi cậu, đạo cụ bảo vệ mất tác dụng, đây là lần thứ mấy rồi?" Anh ta hỏi.
"Lần thứ hai chứ gì." Mạnh Hồng Ân mơ hồ cảm thấy mình bị coi như thằng ngốc, "Lần đầu tiên không phải là bài đăng của Người Qua Đường P sao?"
"Sai. Chính xác là lần thứ tư. Vì lúc đó trong bài đăng của Người Qua Đường P còn có hai người khác cũng nói mình gặp tình huống tương tự, hơn nữa còn ở trong cùng một quái đàm." Đỗ Tư Nguy đáp lời, "Chính vì điểm này nên lúc đó rất nhiều người đều cho rằng việc đạo cụ bảo vệ mất tác dụng chỉ là thiết lập riêng của quái đàm đó, không đáng cảnh giác."
"...Tôi biết, vừa nãy tôi chỉ không tính chi li như vậy thôi." Mạnh Hồng Ân lẩm bẩm, ngay sau đó lại nghe người kia nói tiếp, "Vậy cậu còn nhớ, lúc Người Qua Đường P thuật lại gợi ý mình nhìn thấy, đã từng phàn nàn về điều gì không?"
"..." Chuyện này Mạnh Hồng Ân thật sự không nhớ rõ.
Anh vội đứng dậy định mở máy tính kiểm tra, còn chưa kịp nhấn nút nguồn thì đã nghe Đỗ Tư Nguy nói:
"Cậu ta phàn nàn rằng, cái quái đàm đó đáng sợ chết đi được, vậy mà trong quy tắc mở đầu còn viết ba chữ 'có tình yêu', thật là vớ vẩn."
Thực tế, đây đã là phiên bản nói giảm nói tránh. Bởi nguyên văn của Người Qua Đường P là – Có tình yêu? Có bệnh thì đúng hơn! Bệnh nặng!!
Mạnh Hồng Ân nghe vậy, động tác khởi động máy liền dừng lại, rồi nhíu mày: "Nói như vậy thì... trong ải 601 lần này, hình như cũng có dùng từ ngữ như vậy."
"Không sai." Đỗ Tư Nguy nói, "Không ít người từng trải qua đều có miêu tả liên quan, nói trên bảng đen viết 'Đây là một lớp học có tình yêu'."
"Vậy hai quái đàm này thật sự có thể có liên hệ sao." Mạnh Hồng Ân nhíu mày càng sâu hơn, "Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến thôn Phi Ma?"
"Tạm thời chưa có bằng chứng." Đỗ Tư Nguy nói không nhanh không chậm, "Nhưng cậu còn nhớ không, lúc Người Qua Đường P miêu tả quái đàm đó, đã từng nói rất nhiều chi tiết kỳ quặc?"
Mạnh Hồng Ân sững người, theo bản năng gật đầu: "Hình như có? Gì mà trong máy giặt nuôi sứa..."
"Trong máy giặt có sứa, trong hộp tăm có phấn viết, vị trí của ti vi lại đặt tranh sơn thủy." Đỗ Tư Nguy bình tĩnh nói tiếp, "Cậu không cảm thấy đằng sau những thứ này, có thể ẩn chứa ý nghĩa gì sao?"
Tôi chỉ thấy người bày biện ra mấy thứ này đầu óc có vấn đề thì đúng hơn.
Mạnh Hồng Ân rất muốn nói như vậy. Nhưng đối phương đã hỏi thế rồi, nếu còn nói vậy nữa, chẳng phải tự biến mình thành kẻ ngốc sao.
Anh ngẫm lại miêu tả vừa rồi, mắt đột nhiên sáng lên: "Khoan đã... phấn viết?"
"Đúng." Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói khẳng định, "Quái đàm đầu tiên xuất hiện hiện tượng lạ có phấn viết, hiện tượng lạ tương tự ngay sau đó lại xuất hiện ở trường học. Đây thật sự chỉ là trùng hợp sao?"
"Tôi không nghĩ vậy."
"...Vậy anh cảm thấy, những cách bài trí kỳ quặc này thực ra đều là manh mối, gợi ý cho những địa điểm mà hiện tượng lạ sẽ xuất hiện tiếp theo..." Mạnh Hồng Ân dần dần theo kịp mạch suy nghĩ của anh ta, "Anh cho rằng tranh sơn thủy cũng là một ám chỉ? Đại diện cho quái đàm liên quan đến núi non?"
"Ừm." Đỗ Tư Nguy đáp một tiếng chắc nịch, "Thực tế, tôi đã liệt kê tất cả các quái đàm có thể liên quan. Ít nhất là những cái có tài liệu trên diễn đàn, tôi đều liệt kê hết."
"Trong số những quái đàm này, cái có thời gian mở cửa gần nhất chính là thôn Phi Ma."
"Thì ra là vậy..." Mạnh Hồng Ân bừng tỉnh ngộ, rồi lập tức gật đầu, "Vậy thì tôi không có vấn đề gì. Lần trước tôi vượt cấp thách đấu thắng rồi, có nửa năm giai đoạn an toàn, cũng có vốn để lăn lộn. Nhưng... Anh Đỗ, tôi vẫn còn chút thắc mắc."
Anh hơi bất an đổi tư thế ngồi, cố gắng nói một cách uyển chuyển nhất: "Liệu có khả năng nào... những cách bài trí trông kỳ quặc kia, thật sự chỉ là do quái vật ở đó tiện tay bày ra, và chuyện tương tự xuất hiện ở phòng 601 cũng chỉ là trùng hợp không?"
"..." Đầu dây bên kia im lặng kéo dài.
Mạnh Hồng Ân còn tưởng đối phương tức giận, nhất thời có chút lúng túng. Đang định chữa lời thì lại nghe một tiếng thở dài.
"Có lẽ vậy. Thực ra tôi cũng không chắc."
Trong căn phòng khách sạn đơn điệu, người đàn ông vô thức xoa nhẹ chiếc nhẫn trơn trên ngón áp út, khẽ nói vào tai nghe:
"Lần này tìm cậu là muốn âm thầm xác minh trước. Đợi xác nhận rồi mới công bố."
"Tôi biết chuyện này có hơi phiền phức. Nhưng kinh nghiệm của tôi cho thấy, đối mặt với những thứ đó, giữ cảnh giác, suy nghĩ nhiều hơn chắc chắn không bao giờ sai."
"Đừng bao giờ ngồi chờ chết, đừng mang tâm lý may rủi."
Nếu không... chúng sớm muộn gì cũng sẽ cướp đi thứ quan trọng nhất của anh.
Khiến anh hối hận cũng không kịp.
Cùng lúc đó.
Bên trong quái đàm của Bạch Nguy.
Bạch Nguy bận rộn cả đêm, có chút mệt, nên đã sớm quay về ổ ngủ từ ba tiếng trước.
Chỉ còn lại Lạc Mộng Lai yên lặng ngồi trước máy tính, vừa dùng khăn lau qua loa vết máu trên mặt vừa xem video.
Video là do Bạch Nguy tìm cho cô xem. Ba tiếng trước, cô ấy đã giải thích sơ qua về quái đàm và khu bảo tồn, thấy Lạc Mộng Lai có vẻ tò mò về Học viện Quỷ Dị nên đã đặc biệt tìm thêm sổ tay nhập học và phim tuyên truyền của học viện cho cô. Vừa hay Lạc Mộng Lai cũng không có việc gì làm, liền ngồi đó xem để giết thời gian.
Phim tuyên truyền không dài nhưng lại có cả một series. Cộng thêm việc giữa chừng cô còn tốn thời gian nghiên cứu các thuật ngữ trong sổ tay, thành ra bây giờ mới xem đến đoạn cuối.
Trên màn hình, một bộ xương mặc vest đang nghiêm túc đi đều bước tại chỗ, vừa đi vừa ra vẻ tinh anh khoanh tay.
"Vẫn còn đang phiền não vì sự tồn tại của đạo sĩ và pháp sư? Vẫn còn đang lo sợ vì cuộc sống nay đây mai đó? Vẫn còn đang đau khổ vì không tìm được con đường thăng tiến??"
Bộ xương đột ngột dừng bước, tự tin đưa tay về phía ống kính.
"Học viện Quỷ Dị, cái nôi của giới tinh anh! Gia nhập chúng tôi, cho bạn một tương lai tươi sáng hơn!"
Dứt lời, một dòng khẩu hiệu 3D bằng xương trắng từ trên trời rơi xuống, vô cùng nổi bật co duỗi, xoay tròn và phát sáng giữa màn hình. Sau đó, hình ảnh đứng im.
Vài giây sau, màn hình tự động tối đen. Lạc Mộng Lai đang xem rất hào hứng, bất ngờ đối diện với hình ảnh phản chiếu nát bươm, không ra hình người của mình trong màn hình đen kịt, nụ cười lập tức đông cứng trên môi.
Cô ngưng lại một lát, rồi không tự nhiên dời mắt đi, lặng lẽ cầm lấy chiếc khăn mặt, bắt đầu luống cuống lau mặt.
Lau một hồi, cảm thấy có thứ gì đó ấm nóng chảy ra từ khóe mắt. Cô theo bản năng tưởng là nước mắt, vô thức đưa tay lên lau, thấy trên mu bàn tay là một lớp máu mới, mới nhớ ra mình bây giờ đã là một loài khác, thứ gọi là nước mắt dường như cũng đã bị đào thải rồi.
Như cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của cô, đám hình nhân nhỏ màu đen đang chơi trong phòng khách lần lượt dừng lại, rụt rè và tò mò nhìn qua. Có mấy đứa bạo dạn hơn còn dè dặt tiến lại gần, khẽ vỗ vào chân cô.
Lạc Mộng Lai sững người, cười gượng gạo. Cô không biết những thứ này là gì, chỉ đành nói lời cảm ơn mơ hồ, rồi nhấn mạnh nhiều lần rằng mình không sao. Mãi cho đến khi những hình nhân nhỏ nhiệt tình kia tản đi, cô mới khẽ thở ra, bắt đầu sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn.
Tóm lại, tình hình hiện tại về cơ bản đã rõ.
Đầu tiên, cô đã chết và biến thành một loại tồn tại quỷ dị. Điểm này không thể nghi ngờ.
Theo lời Bạch Nguy, đây là dấu hiệu cho thấy sự cân bằng sinh tử của chiều không gian này đã bị phá vỡ. Ranh giới giữa bình thường và bất thường đang trở nên mơ hồ, sự quỷ dị bắt đầu sinh sôi và ăn mòn thế giới thực. Cứ mặc kệ, thế giới mà cô đang sống sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ.
Quá trình này về lý thuyết là không thể đảo ngược. Giống như con người sẽ già đi, máy móc sẽ hao mòn, là quy luật tự nhiên không thể chống lại.
Nhưng thật trùng hợp, trên đời này còn có một quy luật khác, đó là giữa một số chiều không gian nhất định sẽ tồn tại mối liên hệ tự nhiên. Khi một bên biến mất, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến chiều không gian khác liên kết với nó.
Lại thật trùng hợp, chiều không gian mà cô đang sống lại giống như một "thánh thể hải vương bẩm sinh"*, có mối liên hệ chặt chẽ với rất nhiều chiều không gian khác.
*Một cách nói ẩn dụ, "hải vương" là từ lóng chỉ người có nhiều mối quan hệ mập mờ, ý ở đây là chiều không gian này có liên kết với rất nhiều chiều không gian khác.
Đây cũng là lý do tại sao tổ chức của Bạch Nguy lại đặt nó làm "khu bảo tồn". Theo một nghĩa nào đó, nó chính là quân cờ domino đầu tiên, một khi đổ xuống, phía sau sẽ là một mớ hỗn loạn tan tác.
Nguyên nhân sâu xa hơn, Bạch Nguy không nói chi tiết. Nhưng đại khái là nếu có quá nhiều chiều không gian mất cân bằng cùng lúc, nó sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn đến các tổ chức như Học viện Quỷ Dị.
Cho nên, để giảm thiểu ảnh hưởng này xuống mức thấp nhất, các Ngài đã quyết định đầu tư một phần tài nguyên, cố gắng hết sức trì hoãn sự sụp đổ của chiều không gian này.
Phương pháp trì hoãn thì tiếp cận hai hướng:
Một là, kiểm soát các "quái đàm" đã hình thành tự nhiên, đưa những quái vật đã được thu phục vào đó để quản lý theo quy chuẩn.
Hai là, ngẫu nhiên cứu sống những người chết đủ điều kiện, sắp xếp họ đi vào những quái đàm để cung cấp Kinh Cụ Cốt Tử làm thức ăn cho các quái vật trong biên chế. Tránh cho chúng vì quá đói mà mất kiểm soát, đi giết người.
Cô đã nghĩ kỹ rồi. Trước đó trong lúc mơ màng mình đã ăn của Bạch Nguy nhiều thứ như vậy, thế nào cũng phải tìm cách trả lại.
Nếu chỉ là thức ăn thì còn đỡ, vấn đề là thứ cô ăn lại là tài nguyên quý hiếm, còn dùng làm tiền tệ. Ăn nhiều như vậy, khác gì ôm thẻ ngân hàng của người ta mà gặm đâu chứ?
Chưa kể đến tình hình kinh doanh của Bạch Nguy...
Lạc Mộng Lai ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua bức tường thô, quần áo vứt bừa bãi và cái bát lớn dùng chung, lại nhìn cái hộp giấy đựng cốt tử bên cạnh, lặng lẽ thở dài.
Tình hình kinh doanh xem ra tệ thật rồi.
Một mình, không ai giúp, lại còn phải nuôi một đám trẻ con, cuộc sống vốn đã không dễ dàng. Mình lại còn ăn nhiều như vậy, khiến gia đình vốn đã không khá giả lại càng thêm khó khăn...
May mà lúc còn sống cô khá thích xem tiểu thuyết và phim kinh dị, các loại phòng thoát hiểm và nhà ma cũng thường xuyên lui tới. Không biết có thể giúp ích gì không.
Lạc Mộng Lai thầm nghĩ, đặt chiếc khăn mặt xuống. Thấy trên đó toàn máu, lại không nhịn được nhíu mày, đứng dậy định tìm chút nước để giặt sạch.
May mà chỗ Bạch Nguy vẫn có phòng vệ sinh riêng. Lạc Mộng Lai thành thạo ngâm chiếc khăn dính máu vào nước, bỗng như nhớ ra điều gì, lại ló đầu nhìn ra ngoài. Đắn đo một lát, cuối cùng vẫn không kìm được đi vào phòng khách, nhẹ nhàng nhặt từng chiếc quần áo vương vãi trên đất lên.
Còn chưa nhặt xong, bỗng nghe tiếng cửa phòng ngủ vang lên. Bạch Nguy cầm điện thoại bước nhanh ra, thấy Lạc Mộng Lai đang nhặt quần áo thì sững người một chút.
"Cô muốn trải giường à?" Cô ấy hỏi, "Nếu muốn ngủ thì có thể vào chỗ của tôi. Tôi không ngại đâu."
"Ờ, không phải." Lạc Mộng Lai im lặng một chút, thành thật nói, "Tôi chỉ muốn dọn dẹp một chút... Đúng rồi, tôi thấy trong nhà vệ sinh có nước. Chắc là giặt quần áo được nhỉ?"
"Chắc được?" Bạch Nguy chớp mắt, không chắc chắn lắm gật đầu, rồi lại cười ngọt ngào, "Vậy là ngài đang giúp tôi sao? Ngài tốt quá."
"Không không, tiện tay thôi mà." Lạc Mộng Lai vội nói, ôm đống quần áo vào lòng, cẩn thận không để dính máu, nghĩ ngợi rồi nói, "Với lại cô không cần khách sáo vậy đâu, cứ gọi tôi là Tiểu Lạc hoặc Mộng Lai là được rồi."
"Ồ." Bạch Nguy gật đầu như hiểu như không, rồi lại nói, "Vậy Mộng Lai, cô đã nghĩ kỹ sau này muốn đi đâu chưa?"
"..." Động tác của Lạc Mộng Lai khựng lại, hơi thiếu tự tin quay người lại.
"Nghĩ thì nghĩ xong rồi, chỉ sợ cô không đồng ý." Cô nâng đống quần áo lên một chút, "Nếu cô không ngại, tôi xin theo cô làm việc, cô thấy được không?"
"..." Dứt lời, lại không nghe thấy Bạch Nguy trả lời.
Tim Lạc Mộng Lai thót lại, dè dặt nhìn qua, thấy đối phương hơi mím môi, vẻ mặt như đang đắn đo điều gì đó.
Một lúc sau, mới nghe cô ấy nói: "Tôi thì rất hoan nghênh."
"Nhưng mục tiêu của tôi không giống với những chủ quái đàm khác, nói không chừng ngày nào đó sẽ không lo nổi cơm ăn cho cô nữa. Tôi lo lúc đó sẽ gây phiền phức cho cô."
Lạc Mộng Lai: "..."
Quả nhiên, mình đã nói mà, tình hình kinh doanh bên này không ổn!
Đến mức đã bắt đầu lo chuyện phá sản rồi!
Nhìn Bạch Nguy đang thực sự phiền não, trong lòng cô chợt động, bỗng dâng lên một cảm giác trách nhiệm mạnh mẽ, như thể lâm nguy thụ mệnh, gánh nặng trên vai, đường xa vạn dặm, vội nói:
"Không sao, cô cứ coi tôi là người học việc, theo cô học hỏi một thời gian trước đã."
"Đến lúc thật sự làm khó cô, tôi sẽ tự mình rời đi!"
Dù sao cũng chưa từng tiếp xúc với lĩnh vực này, cô tạm thời không dám nói lời to tát. Nhưng với sự tích lũy của hai mươi mấy năm cuộc đời, cô nghĩ, dù không thể vực dậy tình thế, ít nhất cũng có thể giúp kiếm thêm được chút đỉnh chứ?
Không biết có phải bị cô thuyết phục không, Bạch Nguy lại suy nghĩ một lát, đôi mày hơi nhíu cuối cùng cũng giãn ra.
"Cũng được. Chỗ tôi có rất nhiều giáo trình, lúc rảnh cô cứ xem trước, sau này đi các quái đàm khác cũng dễ bắt nhịp hơn."
Cô ấy nói xong, lại nhìn vào điện thoại, khẽ gật đầu.
"Nếu đã vậy thì cô chuẩn bị đi. Lát nữa cùng tôi ra ngoài."
"?" Lạc Mộng Lai đang chuẩn bị ngâm quần áo bẩn vào nước liền kinh ngạc quay đầu, "Ra ngoài? Đi đâu?"
"Vào núi." Bạch Nguy nghiêm mặt, giơ điện thoại của mình lên với cô. "Cô có biết 'tham dự triển lãm' là gì không? Chính là đến quái đàm của người khác giúp đỡ..."
"Tôi vừa nhận được lời mời tham gia sự kiện chung từ một quái đàm, mời chúng ta đến đó một chuyến. Quái đàm mở cửa sau hai tuần nữa nhưng vì yêu cầu của họ khá đặc biệt nên phải đến đó họp trước, địa điểm ở trong núi."
Lạc Mộng Lai: ...
Được rồi. Cô nghĩ. Xem ra tình hình còn tệ hơn cô tưởng.
Xem đi, một người điều hành quái đàm độc lập mà đến mức phải vào núi làm thuê việc vặt cho người ta rồi!
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




