Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mãi đến lúc bước vào phòng 601, Tạ Bác Đức vẫn còn lâng lâng.
Hắn thật sự thấy lần này mình quá may mắn – không chỉ né được mấy lần tuần tra của lao công và giáo viên, qua được một tiết Ngữ văn khó nhằn, mà trong tiết học chính vừa rồi, hắn còn gặp được chị Vương.
Chị Vương, Vương Thể Phân, một trong những người có tiếng nói của hội nhóm người chơi lớn thứ nhì hiện nay. Nghe đồn chị đại này trước kia là vận động viên, giải nghệ thì chuyển sang kinh doanh. Làm ăn cũng tùy hứng, đủ tiền thì đi chơi thể thao mạo hiểm, hết tiền thì lại về kiếm tiếp. Ai ngờ chơi thể thao mạo hiểm bao lần không sao, lúc đi bàn chuyện làm ăn thì máy bay gặp sự cố, thế là thành người chơi.
Dĩ nhiên, Tạ Bác Đức chẳng quan tâm mấy chuyện đó.
Hắn quan tâm là, hội của chị Vương đã rất lâu không tuyển người mới.
Và thứ hai, chị Vương nổi tiếng thù dai, có ơn tất báo.
Từ lúc vào nghề đến nay, có hai chuyện của cô được người ta truyền tai nhau nhiều nhất. Một là thời tân thủ bị gài bẫy, cô đã sống chết tìm mọi cách gài lại, hơn nữa còn thù dai đến tận bây giờ. Dù danh tiếng đã vang xa nhưng vẫn luôn cay cú lão già lừa lọc năm xưa, gặp lần nào đánh lần đó. Chuyện thứ hai là trong một quái đàm đã liều mạng cứu một người chơi qua đường, chấp nhận để mình bị loại cũng phải bảo vệ người đó an toàn thoát ra. Chỉ vì người qua đường kia trước đó từng giúp cô một lần. Dù cái gọi là "giúp đỡ" đó thật ra chỉ là tiện tay, người trong cuộc thậm chí còn chẳng nhớ.
Dù thế nào đi nữa, Tạ Bác Đức xác định đây là cơ hội của mình. Đội hiện tại của hắn toàn lũ gà mờ, khó khăn lắm mới có dịp tiếp cận người của hội lớn, hắn phải cố gắng bằng mọi giá.
Không thể ngờ, chỉ không lâu sau khi hắn nhận ra chị Vương, cơ hội đã thực sự ập đến.
Bọn họ lúc đó đang học tiết thủ công, cũng đầy rẫy nguy hiểm. Tạ Bác Đức lơ là một chút, đã kích hoạt tử cục ngay trước mặt mọi người. Mắt thấy vị giáo viên đứng lớp kia vác một cái rìu lớn bổ tới...
Ai ngờ "ầm" một tiếng, lại bổ trượt. Lưỡi rìu sượt qua mặt hắn cắm phập vào tường, bản thân hắn không hề hấn gì.
Hắn chỉ nghĩ mình gặp may, chẳng nghĩ nhiều. Chị Vương thì như nhìn ra điều gì đó, sau giờ học chủ động tìm đến, nói thẳng nhát rìu đó căn bản không thể nào chệch được, hỏi trên người hắn có phải mang theo đạo cụ gì không. Tạ Bác Đức đầu óc đầy dấu chấm hỏi, ngơ ngác lục lọi trên người một hồi lâu, cuối cùng mò ra một tờ giấy nhỏ vẽ bông hoa đỏ.
Chính là tờ giấy hắn lấy được từ phòng 601. Trên đó vốn nên viết "Chúc bạn bình an", lúc này lại chẳng còn chữ nào.
Chị Vương cầm tờ giấy săm soi rất lâu, rõ ràng tin rằng nó chính là thứ đã cứu mạng Tạ Bác Đức. Hắn thấy vậy, vội vàng kể tất tần tật trải nghiệm của mình ở phòng 601, rồi nhanh nhảu đề nghị dẫn đường qua đó xem thử.
Chị Vương vẫn khá cảnh giác, nghe xong suy nghĩ một lát, liền chia đội mình thành hai nhóm. Một nhóm vẫn hành động theo kế hoạch, nhóm còn lại thì đi theo cô, cùng Tạ Bác Đức đến phòng 601.
Tạ Bác Đức không tài nào ngờ được mong muốn của mình lại thành hiện thực nhanh đến vậy, sắp vào cửa rồi mà vẫn còn đang cố lân la làm thân với nhóm của chị Vương:
"...Nói mới nhớ, lúc trước trên diễn đàn thảo luận chuyện kính Ngu Thiện mất tác dụng, tôi còn từng lên tiếng bênh vực vị lão sư này đấy."
Trên bảng vẫn là quy tắc. Chỉ là so với lúc hắn ở đây đã nhiều thêm một dòng chữ.
[Mời các thí sinh tranh thủ thời gian làm bài.]
...Ha.
Tạ Bác Đức không biết đây là quy tắc mà Bạch Nguy bổ sung thêm sau khi thấy có người chơi ở vòng trước không làm xong bài, chỉ thấy con quái vật ở đây cũng hài hước phết. Năm mươi câu hỏi trình độ tiểu học, còn muốn tranh thủ đến mức nào nữa?
Cửa phòng học tự động đóng sập lại sau lưng. Hắn cũng không nghĩ nhiều, lững thững đi theo sau mọi người, tự lấy một tờ đề thi. Đến khi về chỗ ngồi, nhìn kỹ đề bài, biểu cảm của hắn cứng đờ.
Sau một thoáng sững sờ, dường như nhận ra điều gì đó, sắc mặt hắn dần dần tái nhợt.
Đầu ngón tay thậm chí bắt đầu run rẩy. Hắn muốn quay đầu nhìn phản ứng của chị Vương nhưng lại e ngại quy tắc, đến nghiêng đầu một chút cũng không dám.
Trông như những bài tập từng học ở đại học. Nhưng liếc qua, ngoài mấy chữ cái và con số ra, không câu nào hắn hiểu nổi. Đúng lúc này, trong đầu lại như có tiếng ve sầu kêu inh ỏi, không ngừng lặp đi lặp lại "Hãy tranh thủ thời gian làm bài".
Trong vô thức, đầu bút đã gần như dán chặt vào mặt giấy.
Rõ ràng không biết làm câu nào. Nhưng vẫn muốn viết.
May mà phía sau không biết ai đó hét lên một tiếng, cuối cùng cũng kéo được lý trí hắn quay về.
Tạ Bác Đức thở hổn hển, không dám nhìn đề bài nữa, vội vàng lật mặt sau của tờ giấy. Ai ngờ ánh mắt vừa hạ xuống, hắn chỉ thấy đầu óc ong lên một tiếng, toàn thân lạnh toát.
Hắn thấy, ở cuối đề bài, có một cái khung vuông vắn viền hoa văn.
Bên trong khung là một dòng chữ viết tay vô cùng nghiêm túc:
[Xin chân thành cảm ơn các bạn học Tất Vĩnh Phát, Tất Vĩnh Kiện... và Bác Đức Chi Song Hậu Lễ Tạ, vì những đề xuất chân thành giúp hoàn thiện đề thi và điều chỉnh độ khó!]
"..."
Hướng của chị Vương cũng có tiếng lật giấy vang lên. Tạ Bác Đức không biết cô có nhìn thấy nội dung trong khung không, chỉ biết rằng không lâu sau khi cô lật giấy xong, chắc chắn đã ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
Như có gai đâm sau lưng. Hắn chậm rãi nuốt nước bọt.
Hắn bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, liệu hôm nay mình còn có thể sống sót rời khỏi cái quái đàm này không.
*
Trong nháy mắt.
Ba tiếng đồng hồ theo thời gian thực trôi qua.
Cùng với một tiếng nổ trầm đục, cổng trường "Trung học Tri Hành" lại một lần nữa mở ra. Mười tám người chơi sống sót đến cuối cùng lần lượt đi ra, trở về thực tại với tư cách người vượt ải.
Như thường lệ, một quái đàm quy mô lớn như vậy vừa kết thúc, các cuộc thảo luận liên quan trên diễn đàn liền mọc lên như nấm. Chỉ trong vòng mười phút, trang chủ đã có thêm ít nhất hai mươi bài đăng liên quan.
Tuy nhiên, điều khiến người ngoài cuộc kinh ngạc là, tuy bài đăng rất nhiều nhưng những bài thật sự thảo luận về quái đàm "Trung học Tri Hành" lại chẳng có bao nhiêu.
[Có ai hóng drama không? Đại tỷ hội tôi vừa từ quái đàm về đột nhiên cho mấy người vào blacklist của hội, có ai biết chuyện gì không?]
[Bài tìm người: Xin hỏi có ai quen người chơi "Bác Đức Chi Song Hậu Lễ Tạ" không? Anh ta hình như đổi ID rồi, giờ tìm không ra [Khóc ròng][Khóc ròng].]
[Bài tỏ tình: Nếu có người tốt bụng nào quen "Bác Đức Chi Song Hậu Lễ Tạ", xin cho tôi info của anh ấy! Tôi thầm mến anh ấy lâu lắm rồi, thật đó!]
[Tất Vĩnh Phát! Đồ xxx! Tao xxx cả nhà mày!]
[Tổng hợp ID diễn đàn và tài khoản của nhóm bốn người Tất Vĩnh Phát, chi tiết xem trong bài]
[Tao xin phong mấy thằng Tất Vĩnh Phát làm Ngũ Khuyển 601, ai tán thành, ai phản đối?]
[Điên rồi! Vậy mà lại thấy toán cao cấp trong quái đàm, quái đàm mày có biết năm đó tao rụng bao nhiêu tóc để không bị trượt môn không? Không, mày không biết. Trong lòng mày chỉ có chính mày thôi!]
[Chân thành hỏi, có người chơi nào đã qua ải 601 tòa nhà Chí Học không? Ngoài làm bài thi ra còn cách nào khác để lấy đạo cụ không? Sắp phải vượt cấp thách đấu rồi, con trẻ thật sự rất cần.]
[Mua | Phiếu bé ngoan phòng 601 Tòa nhà Chí Học, thành tâm mua không mặc cả, có thể H (đổi hàng).]
[Thật hay giả vậy, nghe nói tòa nhà Chí Học trường Trung học Tri Hành xuất hiện đạo cụ cứu mạng? Có người từng trải nào vào kể chuyện năm xu không?]
[Không hiểu nên hỏi, các cửa ải phụ của Trung học Tri Hành mỗi lần đều khác nhau sao? Vậy phiếu bé ngoan còn quay lại không?]
[Chỉ có mình tôi chú ý người ra đề toán cao cấp phòng 601 là Ông Hồng Nghê sao? Không phải là vị hai năm trước đột tử đó chứ? Má ơi nổi da gà rồi.]
[[Tinh hoa][Ghim][Topic tập hợp phản hồi về Quái đàm chỉ định] Người chơi từng trải nghiệm ải phòng 601 Tòa nhà Chí Học kỳ 16 Trung học Tri Hành xin vào topic hỗ trợ Mod thu thập tài liệu, cảm ơn]
[[Tinh hoa][Ghim][Topic tập hợp phản hồi về Quái đàm chỉ định] Người chơi từng trải nghiệm ải phòng 601 Tòa nhà Chí Học kỳ 16 Trung học Tri Hành xin vào topic hỗ trợ Mod thu thập tài liệu]
[[Tinh hoa][Ghim][Topic tập hợp phản hồi về Quái đàm chỉ định] Đừng spam nữa! Có thôi đi không! Spam nữa là khóa nick! Tất cả cút vào đây cho tôi!!]
...
Ba bài ghim liên tiếp được đăng lên, trang chủ ồn ào cuối cùng cũng yên tĩnh lại đôi chút.
Đương nhiên, chỉ là đôi chút mà thôi.
Số người online vẫn đông kinh hoàng vào giờ này, cùng với những cuộc thảo luận không ngừng được đẩy lên, đủ thấy diễn đàn lúc này náo nhiệt đến mức nào.
Không biết qua bao lâu, mới thấy một bài đăng mới, lặng lẽ ló đầu trên trang chủ:
[Alo, chỉ có mình tôi để ý đến chuyện đạo cụ bảo vệ mất tác dụng ở phòng 601 thôi sao? Tuy bản thân cửa ải không có hình phạt cũng không có sát thương vật lý nhưng chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ đáng sợ rồi... nhỉ?]
*
Cùng lúc đó.
Bên trong Trung học Tri Hành.
Hoàn toàn không biết gì về sự náo nhiệt trên diễn đàn loài người, Bạch Nguy buồn bực đi dọc hành lang trở về phòng học, gật đầu với Cổ Dài đang đợi bên trong coi như chào hỏi. Sau đó cô liền mím môi, không nói một lời thu dọn lọ Kinh Cụ Cốt Tử và lọ Ái Ý giấu ở góc tường.
Số lọ Kinh Cụ Cốt Tử lúc này đã nhân bản lên thành tám cái, mỗi cái đều đầy ắp, trông như tám cây nấm đen kịt. Tương ứng với nó, thứ trong lọ Ái Ý...
Vẫn chỉ là một mẩu móng tay út.
Nó khẽ lắc lư dưới đáy lọ theo động tác của cô, như một đám rêu hồng nhỏ xíu.
Không sao, cũng rất tốt rồi.
Bạch Nguy thầm an ủi, lần lượt cất từng cái lọ vào chiếc túi bảo vệ môi trường mang theo. Chiếc túi trông không lớn lắm mà lại cứ thế chứa hết được tất cả.
"Kia, đại lão?" Cổ Dài ở phía sau ló đầu gọi cô. "Nếu ngài không có việc gì nữa thì tôi đi trước nhé?"
Nói đúng ra thì anh phải đi từ hai mươi phút trước rồi. Bạch Nguy làm việc rất dứt khoát, ngay khi quái đàm ngừng hoạt động đã thanh toán hết chi phí cho anh. Ngoài tiền công cho đề thi và diêm ảo giác, còn trả thêm một khoản phí giúp việc.
Chỉ không biết tại sao, lúc đó cô có vẻ rất vội. Trả tiền xong không đợi anh cảm ơn đã vội vàng rời đi.
Cổ Dài vốn định đi nhưng thoáng thấy đám hình nhân nhỏ màu đen vẫn còn trong phòng học, cảm thấy để chúng lại một mình như vậy không ổn lắm. Dù sao bây giờ quái đàm đang trong giai đoạn đóng cửa dọn dẹp, không ít quái vật khách khứa đi lại lung tung, nhỡ có ai đó vào thì sao.
Thế là anh ở lại thêm một lát, đợi đến khi thấy Bạch Nguy quay lại mới chuẩn bị cáo từ.
Không ngờ Bạch Nguy lại "Ê" một tiếng, vội vàng vẫy tay với anh.
"Đừng vội đi, còn có chuyện muốn hỏi anh đây." Cô nghiêm túc nói. "Chuyện là thế này, tôi vừa mới ra ngoài tìm người phụ trách bên này, bàn bạc một chút về chuyện hợp tác lâu dài..."
"?" Cổ Dài nghe vậy liền sững người. "Hợp tác lâu dài? Ngài muốn bao trọn chỗ này sao?"
"Ừm... coi như vậy đi." Bạch Nguy nghiêng đầu nghĩ ngợi một lát, rồi khẽ gật đầu.
Muốn bao trọn chỗ này, chủ yếu vẫn là vì chút tinh thể màu hồng dư ra trong lọ Ái Ý. Tuy không hiểu chúng rốt cuộc từ đâu mà ra, cũng không hiểu tại sao trong bao nhiêu buổi thi sau đó, lại chẳng tích thêm được chút tinh thể tình yêu nào nữa...
Nhưng dù thế nào đi nữa, chúng đúng là được chiết xuất ra ở đây, điểm này không thể nghi ngờ.
Người ta không thể chỉ vì một chút thành tích mà tự mãn. Nếu không làm rõ thành tựu hiện có là do đâu mà đến, thì mãi mãi sẽ không đạt được tiến bộ thực sự.
Ít nhất thì trong cuốn "Tuyển tập từ hay ý đẹp của loài người" mà cô từng học thuộc lòng đã nói như vậy.
Cho nên, trước khi quái đàm đóng cửa, Bạch Nguy đã quyết định. Cô muốn đóng quân dài hạn ở đây, không ngừng tái hiện và hoàn thiện thiết kế trước đó, cho đến khi lại thu hoạch được tinh thể tình yêu và nghiên cứu ra nguồn gốc thực sự của nó mới thôi!
Hơn nữa chuyện này đối với cô cũng không khó. Thời gian hoạt động của quái đàm vốn do chủ quái đàm tự thiết lập, cô chỉ cần chú ý để thời gian hoạt động của quái đàm mình lệch với bên này là được, hoàn toàn không ảnh hưởng đến công việc chính.
Điều duy nhất không chắc chắn chính là thái độ của bên Trung học Tri Hành... May mà sau một hồi trao đổi, chuyện này cũng coi như đã định.
"Tôi vốn còn lo người phụ trách bên này không đồng ý, dù sao trước đó luôn nói chuyện rất lạnh lùng, có vẻ không thích tôi lắm... Không ngờ người ta thực ra rất tốt! Cứ cúi đầu chào tôi mãi, còn nói chỉ cần tôi không ngại thì muốn thuê bao lâu cũng được."
Nhắc đến chuyện này, trên mặt Bạch Nguy cuối cùng cũng lộ ra chút ý cười:
"Tóm lại tình hình là vậy. Cho nên đến lúc đó có thể sẽ lại phải làm phiền anh và cô Ông. Đúng rồi, có thể cho tôi biết vị trí quái đàm của các anh không? Nếu lần sau các anh không đến thì tôi tự mình đến lấy hàng cũng được."
"À... được! Đương nhiên là được!" Phía bên kia, Cổ Dài cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng nói. "Ý tôi là, chuyện cung cấp hàng đương nhiên là được! Nếu ngài cần lâu dài, chúng tôi còn có thể giảm giá cho ngài nữa! Giao hàng tận nơi."
Anh càng nói càng kích động, suy nghĩ một chút, lại mò ra một hộp diêm, mở hộp giấy ra, lấy bút chì viết xoèn xoẹt lên đó:
"Tôi để lại thông tin liên lạc cho ngài, còn có địa chỉ... Nếu ngài muốn tự đến lấy hàng cũng được, quái đàm của chúng tôi có hai lối vào, một cái ở trung tâm thành phố, một cái ở ngoại ô, ngài xem địa chỉ nào tiện hơn thì đi..."
"Hai lối vào?" Bạch Nguy lại có chút kinh ngạc. "Còn cách xa nhau như vậy... Quái đàm của các anh lớn lắm sao?"
"Cũng không hẳn. Chúng tôi có hai mảnh đất." Cổ Dài ngượng ngùng cười. "Đội ngũ ban đầu của chúng tôi, lúc đầu đều ở mảnh đất trung tâm thành phố kia. 'Tòa nhà văn phòng Hồng Cường', thấy không? Chúng tôi vốn đều ở đây cả."
"Bắt đầu từ khoảng hai năm trước thì phải, ngành quái đàm ngày càng khó làm ăn. Một quái đàm công viên giải trí ở ngoại ô cứ thế mà suy sụp, chủ quái đàm lúc đó vội vàng bán tháo, vừa hay boss của chúng tôi để ý chỗ đó lâu rồi, nên bỏ vốn ra mua lại."
"Vậy tài sản của các anh chắc hẳn không ít đâu nhỉ." Bạch Nguy nhanh chóng ước tính giá trị trong đầu, càng thêm kinh ngạc. "Hơn nữa tòa nhà văn phòng và công viên giải trí đều là những loại quái đàm kinh điển quy mô lớn, chỉ cần vận hành bình thường thì cơ bản sẽ không lỗ."
"Thì cũng phải vận hành được đã chứ." Cổ Dài cười khổ. "Nói thật không giấu gì ngài, chúng tôi đã không làm quái đàm thông thường từ rất lâu rồi. Từ trước đến nay đều đi con đường riêng..."
"Bán diêm?" Bạch Nguy theo bản năng nói tiếp.
"Không không không, cái này là để cứu cánh thôi." Cổ Dài lập tức nói. "Chúng tôi ấy à, thực ra trước đây đều dựa vào việc mở công ty để kiếm cốt tử."
Bạch Nguy: "..." Hả?
"Kiếm đâu đó mười mấy hai mươi cái máy tính, tất cả đặt trong tòa nhà văn phòng. Người chơi vừa đến, cũng không bắt họ làm gì khác, cứ ấn ngồi trước máy tính, làm bảng biểu, sao chép dữ liệu, làm PPT! Kiếm bộn tiền luôn!"
Cổ Dài nói đến đây, dường như nhớ ra điều gì, vội nhìn về phía sau. Xác nhận không có ai nghe lén, mới hạ thấp giọng: "Hơn nữa tôi nói cho ngài biết, boss của chúng tôi ấy à, rất thông minh. Ngài có biết loài người có một phần mềm, gọi là Xianyu* không?"
*Xianyu: Cá Muối/Chợ đồ cũ online.
"?" Cái này Bạch Nguy thật sự không biết. Nhưng chưa đợi cô hỏi, Cổ Dài đã lại tiếp tục: "Boss của chúng tôi đã đặc biệt lập một tài khoản Xianyu, chuyên nhận mấy đơn như làm thuê PPT, viết thuê luận văn. Sau đó đợi người chơi đến thì giao những thứ này cho họ làm, làm xong còn có thể thu thêm một khoản tiền của người sống, tiền người sống tích đủ rồi lại chuyển đổi thành cốt tử... Thế chẳng phải là tích tiểu thành đại rồi sao."
Bạch Nguy: "..."
Nói đúng ra thì không hoàn toàn hiểu, nhưng điều này không cản trở cô thốt lên một câu "lợi hại".
Ít nhất thì nghe qua có vẻ rất lợi hại.
Nhưng cảm thán xong lại càng thấy kỳ lạ. Vậy rốt cuộc các người làm thế nào mà lại rơi vào tình cảnh phải ra ngoài bán hàng? Và...
"Nhưng cốt tử thu thập theo cách này, tỷ lệ chuyển đổi chắc hẳn rất thấp đúng không?" Cô suy nghĩ một lát, không nhịn được nói. "Tuy cảm xúc tiêu cực của con người, về lý thuyết đều có thể chiết xuất được, nhưng thông thường mà nói, thành phần sợ hãi trong cảm xúc càng nhiều, hiệu suất chuyển đổi càng cao. Chất lượng cốt tử tạo ra cũng càng tốt."
"Cái này thì tôi không rõ lắm, theo ý của boss chúng tôi thì chắc là anh ta đã chỉnh sửa cái lọ." Cổ Dài mím môi. "Nếu ngài thật sự tò mò, đợi anh ta khỏe lại, tôi giúp ngài hỏi xem."
"?" Bạch Nguy lại sững người, hơi mở to mắt. "Boss của các anh bị thương à?"
"Ừm, mới hai tháng trước, bị thứ gì đó không biết đánh cho. Bị thương rất nặng." Cổ Dài bất đắc dĩ nói. "Làm nghề này như chúng tôi, lại không có bảo hiểm y tế, chỉ có thể tự mình nghĩ cách chữa trị cho anh ta thôi, chữa xong còn phải dưỡng thương, dưỡng mãi cho đến tận bây giờ..."
Chỉ riêng việc chữa trị vết thương đã tiêu tốn không ít cốt tử. Giai đoạn dưỡng thương nhu cầu cũng không nhỏ. Cộng thêm việc boss của bọn họ còn là trung tâm của quái đàm, phụ trách toàn bộ thiết kế hiệu ứng âm thanh, cốt truyện...
Không có anh ta, quái đàm căn bản không chạy nổi.
Điều này có nghĩa là hai tháng nay quái đàm của bọn họ cũng hoàn toàn ngừng hoạt động...
Chỉ có chi ra mà không có thu vào, thế là dần dần thâm hụt ngân sách.
May mà lần này vận may tốt, gặp được Bạch Nguy. Nếu không bọn họ đã tính đến chuyện đem máy tính trong tòa nhà văn phòng lên Xianyu bán đi, rồi chọn ra hai người chân tay lành lặn đi giao đồ ăn ngoài...
Nghĩ đến đây, Cổ Dài lại muốn dập đầu lạy Bạch Nguy.
Bạch Nguy dường như đang nghĩ đến điều gì đó, khẽ nhíu mày.
Không bỏ qua biểu cảm của cô, tim Cổ Dài thót lại: "Đại lão, sao vậy?"
"Không có gì, chỉ đang nghĩ vài chuyện thôi..." Bạch Nguy khẽ nói, rồi đột ngột chuyển chủ đề. "Trước đó anh nói, các anh thực tế có hai quái đàm. Vậy hai quái đàm này có thể nối với nhau không?"
"Nối? À, ý ngài là thông với nhau đúng không." Cổ Dài không chút do dự gật đầu. "Cái này đương nhiên là được."
"Thời gian mở cửa thì sao? Có thể tự điều chỉnh không?" Bạch Nguy xác nhận thêm.
"Chắc là... cũng được." Cổ Dài không biết cô hỏi những điều này làm gì, vẻ mặt càng thêm khó hiểu. "Đại lão, ý của ngài là..."
"Vậy thì các anh thực ra có thể mở quái đàm mà."
Không đợi anh nói xong, Bạch Nguy lại mở miệng:
"Một lối vào ở ngoại ô, một lối vào ở trung tâm thành phố, vậy các anh hoàn toàn có thể điều chỉnh thời gian, chuyên mở cửa vào đúng giờ cao điểm đi làm và tan tầm của loài người."
"Bên trong cũng không cần thiết kế gì cả, cứ để họ tự chạy là được. Một lối vào, một lối ra... Địa điểm lớn như vậy, họ lại đang vội, cảm xúc tiêu cực sinh ra chắc hẳn sẽ không ít hơn lúc đi làm đâu."
Bạch Nguy vừa nói vừa khẽ gật đầu: "Hơn nữa các anh còn có cái lọ đã được cải tạo."
"Còn có thể thu phí giao thông. Dù sao thì các anh cũng cần tiền của người sống."
Bản thân cô mỗi lần đến quán cà phê làm thêm đều đi xe buýt. Khoảng cách cũng không xa lắm mà còn mất một tiếng rưỡi. Nếu thật sự phải đi từ ngoại ô xa xôi vào trung tâm thành phố, thời gian cần thiết chắc chắn còn dài hơn.
Nếu đi qua quái đàm, từ lối vào này đến lối vào kia, dù địa điểm có lớn đến đâu, một tiếng đồng hồ chắc chắn cũng đi hết được. Từ góc độ này mà nói, Bạch Nguy cảm thấy thu thêm hai đồng tiền vé xe buýt nữa cũng không có gì quá đáng.
Còn về việc tại sao lại chọn mở vào lúc đi làm và tan làm... là vì cô từng nghe Tô Anh phàn nàn, nói rằng lúc trước khi còn làm việc ở công ty, điều đáng ghét nhất chính là việc di chuyển đi lại hàng ngày.
Cô thực ra không hiểu lắm tại sao con người lại không thích đi làm. Như cô thì rất thích quán cà phê của Tô Anh. Lúc vận hành quái đàm của mình, tuy kết quả luôn khiến người ta thất vọng nhưng mỗi lần bắt tay vào việc cũng luôn tràn đầy mong đợi...
Nhưng nếu Tô Anh đã nói vậy, chắc chắn có lý của cô ấy.
Bản thân Bạch Nguy không cần dùng đến kiến thức này, nhưng cô không ngại chia sẻ nó cho những người cần.
"..."
Cổ Dài lại nghe đến ngây người, bất giác há hốc miệng, một lúc lâu sau cuối cùng mới phát ra âm thanh:
"Cái này! Cái này hình như thật sự khả thi!"
Anh không nhịn được vươn dài cổ ra, suýt nữa thì đụng phải cái quạt trần:
"Trời đất ơi... Cảm ơn đại lão, thật sự cảm ơn! Tôi về sẽ bàn với đồng nghiệp ngay..."
Thế này chẳng phải đáng tin cậy hơn việc ra ngoài giao đồ ăn sao!
Giúp được người khác, bản thân Bạch Nguy cũng khá vui. Khẽ gật đầu, cô nhìn theo Cổ Dài liên tục gật đầu lùi dần ra cửa, không nhịn được lại cười, tiện tay vuốt ve hình nhân nhỏ màu đen không biết đã bò lên vai mình từ lúc nào.
Chuyện sau đó thì đơn giản rồi.
Cất hết đám hình nhân nhỏ màu đen đang ngoan ngoãn đợi bên cạnh vào túi, rồi ra cổng trường làm thủ tục đăng ký là có thể về nhà.
Lúc cô rời đi, người phụ trách đăng ký lại là mấy nam sinh mặc đồng phục kia, cả quá trình cứ cúi gằm mặt, mắt cũng không dám ngẩng lên. Bạch Nguy thuận miệng hỏi thời gian hoạt động lần sau, cả đám lí nhí mãi mới đưa ra câu trả lời.
Bạch Nguy lịch sự cảm ơn rồi quay người rời đi. Vì không vội nên lúc về cô cũng không dịch chuyển tức thời mà đi bộ theo đường của loài người về nhà.
Thành phố vào giờ này vẫn chưa thức giấc nhưng trên đường đã có rất nhiều xe cộ. Cô vừa đi vừa hứng thú đếm đèn đường và đèn xe, lúc lười thì trực tiếp ngồi lên nóc xe người khác, để người ta chở đi một đoạn. Cứ thế đi đi dừng dừng, cuối cùng cũng về đến con phố nhà mình trước khi trời sáng.
Quy mô quái đàm của cô rất nhỏ, lối vào kết nối với thực tại cũng rất nhỏ. Chỉ là một cánh cửa kim loại gỉ sét gắn trên tường, bên cạnh có dây thường xuân leo bám.
Cô men theo vỉa hè chậm rãi đi về phía trước, sắp đến cửa nhà thì đột nhiên nhíu mày.
Có mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, lẫn với chút mùi hôi thối.
Cô mím môi, lặng lẽ tăng nhanh bước chân.
Cho đến khi về đến cửa nhà. Bầu trời phía sau cuối cùng cũng hửng lên ánh sáng mờ mờ. Dưới ánh đèn đường lúc tỏ lúc mờ, cô thấy trước cửa nhà mình đang có một người ngồi đó.
...Hay nói đúng hơn, là một cái bóng yếu ớt.
Ba lô đen, tóc dài, từ góc nhìn của Bạch Nguy, vừa vặn có thể thấy logo quen thuộc trên chiếc cặp sách đó.
Người đó đang co chân ngồi trước cửa nhà cô, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng động mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
Lộ ra một khuôn mặt nát bươm, phủ đầy máu khô.
"Xin lỗi." Người đến nói giọng khàn khàn, như thể đã rất lâu không nói chuyện. "Tôi nghĩ tôi bị bệnh rồi, tôi rất đói... nhưng tôi không biết nên tìm ai..."
"Trên xe, chỉ có cô nói chuyện với tôi... Ngoài cô ra, tôi thật sự không biết nên tìm ai nữa."
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




