Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hỏa hoạn, treo cổ, nhảy lầu...
Những từ ngữ đó cứ lởn vởn trong đầu, càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng.
Cô gái siết chặt cây bút chì, bên tai lại văng vẳng thứ âm thanh lặp đi lặp lại đó. Đông, đông, đông...
Trước đó cô không hề nghĩ đến, nhưng bây giờ ngẫm lại... Đây chẳng phải chính là tiếng đầu người liên tục đập xuống đất khi bị kéo lê sao?
Vậy những người nhảy lầu đó là ai? Cũng là thí sinh? Có phải họ đã làm sai gì đó nên mới bị ném xuống không?
Càng nghĩ càng bất an. Cô cắn răng, cố tình gạt cây bút rơi xuống đất. Nhân lúc cúi xuống nhặt, cô vội ngẩng đầu, nhìn lén qua giữa hai chân.
Chỉ một cái nhìn này, mặt cô lại càng tái nhợt. Từ góc nhìn của cô, thứ đầu tiên đập vào mắt là cửa sổ. Trước cửa sổ không một bóng người, chỉ có tấm rèm không buộc bị gió thổi phồng lên khe khẽ.
Nhìn sang bên cạnh... cũng chẳng có gì. Vị trí của cô là hàng thứ ba từ dưới lên. Cô nhớ rõ, lúc mình và bạn đồng hành chạy vào đây, phía sau còn một người chơi khác đi theo, tất cả họ đều ngồi ở phía sau cô.
Vậy mà giờ đây, các vị trí đó đều trống không.
Nếu nói là ảo giác thì không phải. Bởi vì ghế ở mấy chỗ đó đều bị kéo ra, trên bàn bày giấy thi, còn có bút chì bị gió thổi lăn khỏi mặt bàn.
"..." Hơi thở tắc nghẽn. Cô cứng nhắc ngồi thẳng dậy, tim đập thình thịch. Đang định lén trao đổi thông tin với các bạn, màn hình điện thoại giấu dưới tờ giấy thi lại khẽ sáng lên.
[L36 Khách 045: Lén chụp được ảnh rồi, da gà da vịt tôi dựng đứng cả lên. @Chủ post cậu xem, có phải phòng học của các cậu không?]
Kèm theo là một tấm ảnh không rõ nét. Chụp từ xa ngước lên, vừa vặn thấy cửa sổ tầng sáu. Sau tấm rèm cửa hơi phồng lên, rõ ràng có một người phụ nữ tóc tai rũ rượi, mặt mũi mơ hồ đang đứng đó.
"!!!"
Hình ảnh bất ngờ nhảy ra, cùng cơn lạnh thấu xương ập tới. Cô gái gần như không kìm được mà muốn hét lên. Nhưng chưa kịp mở miệng, một tiếng hét chói tai khác đã vọng đến từ cách đó không xa, ngay sau đó là tiếng bàn ghế va chạm đổ ngã hỗn loạn!
...Là Hiểu Lị!
Nhận ra bạn mình gặp chuyện, cô gái theo bản năng định quay đầu lại. Ai ngờ vừa cử động, một giọng nói đều đều đã vang lên sau lưng:
"Không được nhìn đông ngó tây."
"Không được trao đổi bàn tán."
"Còn mười lăm phút."
"!"
Nhận ra lời cảnh cáo, cô gái lập tức cứng đờ tại chỗ. Cùng lúc đó, giọng nói run rẩy của bạn cô cũng vang lên:
"Tớ, tớ không sao! Đừng lo cho tớ, đừng lo..."
Cô ấy rõ ràng cũng bị dọa sợ, giọng nghẹn ngào như muốn khóc.
Tim cô gái lập tức trùng xuống. Cô nghe thấy tiếng giám thị đi về phía bạn mình, nghe thấy tiếng bạn mình lồm cồm bò dậy.
Cô ấy có bị tính là phạm quy không? Cô ấy có bị loại không? Cô ấy sẽ bị ném xuống dưới chứ?
Cô gái trợn to mắt, cố hết sức kìm nén ngón tay đang run rẩy, đầu óc rối tung.
... Điều kỳ diệu là, sau đó không có thêm động tĩnh gì nữa.
Bạn cô đã bò dậy, đã về chỗ ngồi, đã nhặt lại giấy thi. Rồi không có gì xảy ra. Thậm chí giám thị còn dặn một câu "chú ý an toàn".
Thế này là... không sao rồi ư?
Cô gái ngây ra một lúc mới hoàn hồn, cẩn thận rút một tờ giấy ghi chú màu vàng nhạt ra, một tay che đi, một tay nhanh chóng viết lên đó.
Giấy ghi chú Tâm Linh Tương Thông. Một trong những đạo cụ mà họ cố ý chuẩn bị cho lần vượt ải này. Xé tờ giấy bên trên đưa cho người khác trong phạm vi năm mươi mét, tất cả những người có giấy đều có thể dùng nó để trao đổi thông tin.
Cô gái viết câu hỏi lên giấy, không bao lâu sau, quả nhiên có nét chữ mới hiện lên.
Đó là lời hồi đáp từ người bạn ban nãy:
[Không sao rồi. Lúc nãy thấy ảo giác nên giật mình thôi.]
Ảo giác? Mi tâm cô gái khẽ động. Đang định hỏi thì lại thấy một dòng chữ khác hiện lên. Người bạn còn lại cũng tham gia, giọng điệu cũng không hề bình tĩnh:
[Cậu cũng thấy à?!!]
...Vậy rốt cuộc đã thấy cái gì? Những người chơi khác nhảy lầu? Người phụ nữ kỳ dị ở cửa sổ? Hay là khuôn mặt tan chảy của giám thị?
Cô gái đầy thắc mắc, lại cúi đầu xuống, đúng lúc thấy người hỏi kia viết thêm một câu:
[Cậu cũng thấy quả táo bị cắn dở à?]
...Cái này thì khác xa quá rồi!
Cô gái không ngờ tới, đầu óc nhất thời rối loạn. Đang định hỏi thì đúng lúc giám thị lại đi tới. Cô sợ đến mức vội vàng lật tờ giấy thi lại, giấu hết mọi thứ xuống dưới, rồi cầm bút lên, vờ điền vào hai chỗ trống.
May mà lần này giám thị không dừng lại, chỉ lượn lờ quanh cô một lát rồi rời đi.
Cô gái không dám lơ là, đợi tiếng bước chân đi xa mới lấy tờ giấy ghi chú ra. Chỉ thấy trên đó lại hiện thêm mấy dòng đối thoại:
[Cậu cũng thấy quả táo bị cắn dở à?]
[Táo gì chứ, tớ thấy người!]
[Rất nhiều đứa trẻ đột nhiên xuất hiện, xếp hàng đứng cười với tớ, phía sau còn có bia mộ nữa! Sợ chết khiếp!]
...Vậy thì đúng là đáng sợ thật.
Cô gái thầm nghĩ, giống như bỗng dưng nhớ ra điều gì, lật tờ giấy thi về phía trước mấy trang.
Rõ ràng người kia cũng nghĩ đến chuyện tương tự, trực tiếp viết câu hỏi trên giấy ghi chú: [Có phải cậu nhìn thấy ảo giác sau khi làm xong câu Tiểu Phong đi tảo mộ không?]
[Đúng! Tớ vốn viết 33, sau sửa thành 32. Mà các cậu viết bao nhiêu?]
[33, không có ảo giác.] Người bạn kia viết. [Nhưng câu về quả táo phía trước, tớ viết sai rồi.]
Cô gái cúi mắt quét qua, vừa hay nhìn thấy câu hỏi mà bạn mình nói.
Tổng cộng có năm quả táo, Tiểu Phong ăn táo bị nghẹn chết, hỏi còn lại mấy quả.
Vừa đọc xong đề bài, trên giấy ghi chú lại có chữ hiện lên:
[Tớ nghĩ người chết rồi trong tay vẫn còn đồ ăn thừa, nên viết 4,5. Viết xong không lâu thì thấy trên bàn có thêm 4 quả táo, cộng thêm một quả bị cắn dở.]
[À! Ý cậu là, ảo giác được kích hoạt do làm sai?]
[Có thể. Đúng rồi, cậu thấy bao nhiêu đứa trẻ? Nếu là 32, vậy quy luật rõ ràng rồi...]
"..."
Phía sau vẫn còn đối thoại, nhưng cô gái đã không xem tiếp được nữa.
Cô khựng lại, rồi nhẹ nhàng lật tờ giấy thi về lại mặt trước.
Trên đó, cô chỉ mới viết một câu, chính là câu mà lúc nãy khi giám thị đi tới, cô đã điền bừa để che giấu.
Đề bài hỏi, một nhóm nữ sinh ra ngoài chơi, sau một hồi tăng giảm, cuối cùng còn lại mấy nữ sinh.
Còn cô... có lẽ vì lúc đó vẫn đang nghĩ đến chuyện quả táo nên đã viết là một phần hai.
Cô muộn màng cầm bút lên định sửa lại thì trước mắt đột nhiên xuất hiện thêm thứ gì đó.
Cô chậm rãi ngẩng đầu, mới phát hiện ra ngay trước mặt mình, một bàn chân đang nhẹ nhàng rủ xuống.
Một giây sau, trong phòng học, một tiếng hét xé tan sự tĩnh lặng.
*
Rất nhanh, mười phút sau.
Buổi thi này kết thúc.
Ngoại trừ một nữ sinh không làm xong bài, hai người còn lại đều thuận lợi qua ải.
Mãi đến lúc này họ mới phát hiện ra ở đây căn bản không có hình phạt thất bại. Họ vội vàng lấy phiếu thưởng, dìu nhau bước ra khỏi phòng.
Mãi cho đến khi nhìn theo bóng ba người rời đi, Cổ Dài đang căng thẳng mới như mất hết sức lực ngồi phịch xuống đất. Chưa kịp thở, anh bỗng thấy trên cổ ngưa ngứa, đưa tay lên gãi mới phát hiện ra đó là hình nhân nhỏ màu đen mà Bạch Nguy đưa, đang tự mình loạng choạng bò xuống.
Cổ Dài dở khóc dở cười, đặt nó xuống đất, tiện tay lau trán một cái, quả nhiên lau ra đầy tay một thứ nước đỏ như máu.
Dị vật do người chết đi hóa thành như anh, cơ bản không có mồ hôi, lỗ chân lông cũng chỉ rỉ ra máu. Nhưng chính anh cũng khó nói, những giọt mồ hôi máu này rốt cuộc là do mệt hay do sợ...
Cổ Dài bất giác sững sờ.
Không đúng, sắc mặt ba cô gái ban nãy rõ ràng rất khó coi, hiển nhiên bị dọa không nhẹ. Hơn nữa lúc Bạch Nguy ném... dọn dẹp phòng thi, căn bản không thèm che giấu, động tĩnh lớn như vậy, lẽ ra phải có nhiều người chơi nhìn thấy hơn mới đúng...
Trong lòng nghi hoặc, anh không nhịn được nhoài đầu về phía Bạch Nguy. Bạch Nguy bất chợt quay đầu lại. Cổ Dài lập tức lúng túng.
"Xin lỗi đại lão, chỉ là tò mò..." Anh ngượng ngùng nói, vội cụp mắt xuống. Ánh mắt vô tình lướt qua bên cạnh Bạch Nguy, rồi lập tức trợn tròn.
Bên chân Bạch Nguy còn đặt mấy cái lọ khác. Những cái lọ đầy ắp.
Lọ Kinh Cụ Cốt Tử được đổ đầy sẽ tự động nhân bản, mà lọ bên cạnh Bạch Nguy đã nhân bản ra thành bốn cái! Ba cái đã đầy, cái thứ tư cũng đầy được một phần ba...
Rốt cuộc là lúc nãy cô ném đồ đã bị bao nhiêu người nhìn thấy vậy!
Mắt Cổ Dài trợn trừng, thậm chí còn nghi ngờ liệu mấy cái lọ này có tính luôn phần sợ hãi của anh không. Nhưng nghĩ lại, nếu thật sự như vậy, số lượng lọ e là phải tăng gấp đôi.
Chính anh nhìn còn thấy sợ, những con quái vật bị lôi xềnh xệch đến cửa sổ ném đi chẳng phải còn sợ hơn sao. Huống chi, người chơi đứng xem đã nhiều như vậy, số quái vật đang xem chắc chắn còn đông hơn, không biết đã bị dọa thành bộ dạng gì rồi.
Thu hồi suy nghĩ, nhìn sang Bạch Nguy, càng cảm thấy kỳ quái hơn.
Bởi vì cô chẳng thèm liếc nhìn mấy cái lọ Kinh Cụ Cốt Tử, chỉ chuyên tâm nhìn chằm chằm vào cái lọ lớn trống rỗng trong tay, trông có vẻ hơi vui mừng.
"...Kia, đại lão?" Cổ Dài không nhịn được hỏi. "Ngài rốt cuộc đang nhìn cái gì vậy?"
"Nhìn đồ bên trong chứ sao." Bạch Nguy liếc anh, còn hào phóng đưa cái lọ cho anh xem. "Nhìn xem, nhiều hơn rồi này!"
...Hả? Bên trong này có đồ ư?
Cổ Dài mờ mịt, nhìn kỹ lại mới phát hiện hình như đúng là có thật.
Một chút xíu màu hồng. Từ góc của anh không thấy rõ, chỉ cảm giác giống như móng tay út.
Thế là anh càng thêm hoang mang, không hiểu nổi một cái móng tay thì có gì đáng để vui.
Bạch Nguy cũng không giải thích, chỉ tiếp tục vui vẻ ôm cái lọ lớn của mình. Tuy chỉ nhiều thêm một tí tẹo, nhưng cô vô cùng chắc chắn, tinh thể bên trong đúng là đã nhiều hơn rồi!
Cô nhớ rất rõ, tinh thể trong lọ ban đầu trải ra còn chưa bằng đồng xu năm hào... Bây giờ, nó đã bằng rồi!
Điều này ít nhất chứng tỏ, phương hướng chung của cô là không sai! Tiếp theo, chỉ cần dụng tâm điều chỉnh chi tiết là được!
Bạch Nguy càng nghĩ càng vui, thậm chí muốn lập tức đặt thêm một trăm hộp diêm nữa. Đúng lúc này, tin tức càng khiến cô vui hơn lại đến.
"Đại lão!"
Ở phía bên kia phòng học, Cổ Dài vừa nhận cuộc gọi video lại vươn cổ qua, mắt như đang phát sáng:
"Đồng nghiệp của tôi nói đề thi mà ngài cần đã làm xong rồi! Có cần mang lên ngay không?"
"Được chứ!" Mắt Bạch Nguy cũng sáng lên, đặt cái lọ trong tay xuống, lập tức sáp lại gần.
Đề thi của cô đều do hình nhân nhỏ màu đen trực tiếp biến thành, muốn sửa đề cũng đơn giản, chỉ cần để các hình nhân biến hình theo mẫu là được.
Nhưng... các ký hiệu cần dùng cho loại đề này quá phức tạp.
Nếu người chơi làm sai, muốn dùng ảo giác để gợi ý e là sẽ không tiện...
Nhưng nghĩ kỹ lại, vấn đề chắc cũng không lớn.
Ánh mắt lướt qua cái cổ linh hoạt của Cổ Dài, Bạch Nguy nháy mắt đầy ẩn ý.
Cô nhớ giáo viên lớp học mật mã của mình từng nói, không có ký hiệu nào mà không thể dùng cơ thể người để diễn tả.
Nếu có, vậy thì cứ giả vờ rút hết xương ra, rồi thử lại lần nữa.
Ừm, đáng tin cậy.
Tự gật đầu một cách đầy khẳng định, tâm trạng Bạch Nguy càng lúc càng phấn chấn, hứng khởi bắt tay vào chuẩn bị phiên bản đề thi mới.
Hoàn toàn không biết rằng ngay tại nơi cách cô chưa đến ba tầng lầu, một người quen thuộc đang cẩn thận đi về phía này.
"Đúng đúng, chính là bên này... đi lên thêm chút nữa là tới rồi. Chính là khu an toàn 601 đó."
Tạ Bác Đức vừa học xong một tiết, đang dẫn một đám người đi lên lầu, không ngừng gật đầu với người phụ nữ cao lớn bên cạnh, quả quyết thề thốt:
"Chị Vương, chị tin em đi. Mẩu giấy nhỏ cứu mạng kia em đã lấy từ phòng học đó ra... Với lại em nói chị nghe, thật sự không khó đâu! Cứ ngồi đó giải mấy bài toán là được, dễ như cho không vậy!"
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




