“Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?”
Cả thư phòng yên tĩnh đến lạ.
Thanh Dao vẫn quỳ dưới đất.
Nàng không hiểu vì sao Hoàng hậu lại hỏi như vậy.
Nhưng vẫn thành thật đáp:
“Hồi bẩm nương nương, thần thiếp hai mươi tuổi.”
Hai mươi tuổi.
Hoàng hậu khẽ nhắm mắt.
Đầu ngón tay giấu trong tay áo hơi run lên.
Hai mươi năm.
Vừa vặn là hai mươi năm.
Trong khoảnh khắc ấy, Thanh Dao có cảm giác như vị nữ nhân trước mặt bỗng già đi rất nhiều.
Không còn vẻ uy nghiêm của chủ nhân lục cung.
Chỉ còn lại sự mệt mỏi khó giấu.
“Ngươi lui xuống trước đi.”
Giọng Hoàng hậu có chút khàn khàn.
Thanh Dao ngẩn người.
Nàng vốn nghĩ mình sẽ bị hỏi thêm điều gì đó.
Nhưng không có.
Chỉ một câu tuổi tác.
Rồi bị cho lui.
“Thần thiếp cáo lui.”
Thanh Dao đứng dậy.
Khi đi ngang qua người Hoàng hậu, nàng vô tình ngửi thấy một mùi hương rất nhạt.
Là mùi thuốc.
Không phải hương liệu trong cung.
Mà là thuốc sắc.
Một thứ thuốc rất đắng.
Nàng hơi khựng lại.
Nhưng vẫn cúi đầu rời đi.
⸻
Sau khi cánh cửa khép lại.
Toàn bộ thư phòng rơi vào im lặng.
Một ma ma lớn tuổi bước ra từ sau bình phong.
Chính là Trần ma ma, người theo hầu Hoàng hậu từ khi còn ở phủ tướng quân.
“Nương nương…”
Hoàng hậu không nói gì.
Bà nhìn về phía cửa.
Nhìn rất lâu.
Giống như muốn xuyên qua lớp cửa gỗ kia để thấy bóng dáng đã khuất.
“Nàng ấy rất giống.”
Giọng nói khẽ đến mức gần như không nghe thấy.
Trần ma ma cúi đầu.
Không dám trả lời.
Hoàng hậu cười.
Nụ cười mang theo vài phần cay đắng.
“Hai mươi năm rồi.”
“Vì sao vẫn giống đến vậy…”
Bà đưa tay lên che mắt.
Lần đầu tiên trong nhiều năm.
Trong mắt vị mẫu nghi thiên hạ xuất hiện một tia hoảng loạn.
⸻
Thanh Dao rời khỏi thư phòng.
Nhưng trong lòng vẫn chưa bình tĩnh.
Nàng đi dọc hành lang dài phủ đầy tuyết.
Gió lạnh thổi qua.
Mái tóc bên tai hơi bay lên.
“Tiểu chủ.”
Hồng Tụ đột nhiên kéo nhẹ tay áo nàng.
“Sao vậy?”
Hồng Tụ nhìn quanh.
Xác nhận không có ai mới ghé sát lại.
“Nô tỳ vừa nghe được một chuyện.”
Thanh Dao khẽ nhíu mày.
“Chuyện gì?”
“Người chết đêm hôm trước… không phải chỉ có Tôn ma ma.”
Thanh Dao dừng bước.
“Nói rõ.”
Hồng Tụ nuốt nước bọt.
“Đêm đó còn có một tiểu thái giám mất tích.”
“Nội Vụ phủ nói hắn bỏ trốn.”
“Nhưng người trong Phượng Nghi cung đều bảo chưa từng thấy hắn rời cung.”
Gió lạnh thổi qua hành lang.
Thanh Dao chợt nhớ tới bóng người chạy trong tuyết đêm hôm ấy.
Một bóng lưng mặc y phục thái giám.
Tim nàng bỗng đập mạnh.
“Là người nào?”
“Nghe nói tên Tiểu Thuận Tử.”
Thanh Dao chưa từng nghe cái tên này.
Nhưng trực giác mách bảo nàng.
Cái chết của Tôn ma ma.
Sự mất tích của Tiểu Thuận Tử.
Cùng phản ứng kỳ lạ của Hoàng hậu.
Có lẽ đều liên quan đến cùng một chuyện.
⸻
Chiều muộn.
Tuyết bắt đầu tan.
Thanh Dao được lệnh tiếp tục sao chép kinh thư.
Thư phòng vắng lặng.
Nàng ngồi trước án thư.
Từng nét bút đều đặn hiện lên trên giấy.
Nhưng tâm trí lại không tập trung nổi.
Đúng lúc ấy.
Một vật nhỏ bỗng từ trong cuốn kinh thư cũ rơi xuống.
Phạch.
Thanh Dao cúi xuống nhặt.
Là một mảnh giấy đã ố vàng.
Dường như bị ai đó vô tình kẹp trong sách từ rất lâu trước đây.
Nàng nhìn quanh.
Không có ai.
Do dự một lúc.
Cuối cùng vẫn mở ra.
Trên giấy chỉ có một dòng chữ.
Nét mực đã nhòe theo năm tháng.
Nhưng vẫn đọc được.
“Nếu đứa bé còn sống, trên tai trái sẽ có một vết sẹo hình bán nguyệt.”
Thanh Dao ngây người.
Đứa bé?
Vết sẹo?
Nàng còn chưa kịp hiểu ý nghĩa của dòng chữ ấy.
Thì bên ngoài bỗng truyền tới tiếng bước chân.
Rất nhanh.
Cửa thư phòng bị đẩy mạnh.
Một cung nữ lao vào.
Sắc mặt trắng bệch.
“Nương nương!”
“Nương nương ngất rồi!”
Trong khoảnh khắc ấy.
Mảnh giấy trong tay áo Thanh Dao như trở nên nóng bỏng.
Mà nơi sau tai trái của nàng…
Quả thật có một vết sẹo nhỏ hình bán nguyệt.
Một vết sẹo mà ngay cả chính nàng cũng không biết nó xuất hiện từ khi nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


