Tin Hoàng hậu ngất xỉu nhanh chóng lan khắp hậu cung.
Thanh Dao theo đám cung nhân đứng bên ngoài chính điện.
Không ai dám nói chuyện.
Chỉ có tiếng bước chân của thái y ra vào liên tục.
Bầu trời chiều âm u.
Những cành mai phủ tuyết ngoài sân bị gió thổi rung lên khe khẽ.
Thanh Dao đứng ở hàng cuối cùng.
Tay áo giấu kín mảnh giấy cũ.
Nàng không biết vì sao mình lại giữ nó.
Có lẽ vì tò mò.
Có lẽ vì bất an.
Hoặc cũng có thể…
Nàng cảm thấy những dòng chữ trên đó có liên quan đến mình.
Nghĩ tới đây, Thanh Dao vô thức đưa tay chạm lên sau tai trái.
Nơi đó quả thật có một vết sẹo nhỏ.
Từ khi còn bé đã có.
Mẫu thân từng nói là do nàng ngã vào cạnh bàn lúc mới biết đi.
Mẫu thân chỉ nói qua loa vài câu rồi thôi.
Giống như không muốn nhắc đến.
Đúng lúc ấy.
Tiếng hô từ ngoài sân đột nhiên vang lên.
“Hoàng thượng giá lâm!”
Toàn bộ cung nhân lập tức quỳ xuống.
Tiếng quần áo sột soạt vang lên liên tiếp.
Thanh Dao cũng cúi thấp đầu.
Trán gần như chạm xuống nền gạch lạnh.
Nàng nghe thấy tiếng bước chân.
Không nhanh.
Không chậm.
Rất vững vàng.
Giữa vô số tiếng động hỗn loạn, tiếng bước chân ấy lại khiến cả khoảng sân yên tĩnh lạ thường.
Một mùi hương đàn nhàn nhạt lướt qua.
Sau đó là tiếng mọi người đồng thanh thỉnh an.
“Tham kiến Hoàng thượng.”
Thanh Dao không dám ngẩng đầu.
Ba năm nhập cung.
Đây là lần đầu tiên nàng ở gần thiên tử như vậy.
Nhưng nàng chỉ nhìn thấy một góc long bào đen thẫm lướt qua trước mắt.
Rồi biến mất sau cánh cửa điện.
⸻
Trong chính điện.
Không khí nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.
Hoàng hậu đã tỉnh.
Nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch.
Hoàng đế ngồi bên giường.
Ngón tay khẽ xoay chiếc nhẫn bạch ngọc trên tay.
Đó là thói quen mỗi khi hắn suy nghĩ.
“Tôn ma ma chết thế nào?”
Giọng nói bình thản.
Không nghe ra vui giận.
Nhưng những người trong điện đều cúi đầu thấp hơn.
Hoàng hậu khẽ siết chăn.
“Thần thiếp cũng đang cho điều tra.”
“Điều tra hai ngày rồi.”
Hoàng đế nhìn bà.
Ánh mắt sâu không thấy đáy.
“Vẫn chưa có kết quả?”
Hoàng hậu im lặng.
Cả căn phòng như bị phủ một lớp băng.
Một lúc lâu.
Hoàng đế mới lên tiếng.
“Trẫm nhớ Tôn ma ma theo nàng từ phủ tướng quân.”
“Vâng.”
“Là người biết rất nhiều chuyện.”
Đầu ngón tay Hoàng hậu run lên.
Rất khẽ.
Nhưng vẫn không qua được mắt người đối diện.
Hoàng đế nhìn bà.
Không hỏi thêm.
Chỉ là ánh mắt càng trở nên sâu hơn.
⸻
Bên ngoài điện.
Thanh Dao quỳ đến mức hai chân tê cứng.
Nàng không biết đã qua bao lâu.
Cho đến khi cửa điện mở ra.
Một đoàn người lần lượt bước ra ngoài.
Thanh Dao cúi đầu thật thấp.
Nhưng đúng lúc ấy.
Một cơn gió bất ngờ thổi tới.
Chiếc khăn che cổ bị lệch sang một bên.
Mái tóc bên tai cũng bị hất lên.
Lộ ra phần da sau tai trái.
Cùng vết sẹo hình bán nguyệt rất nhạt.
Khoảnh khắc ấy.
Có người dừng bước.
Không gian như ngưng lại.
Thanh Dao cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình.
Rất lạnh.
Cũng rất sắc bén.
Nàng vô thức ngẩng đầu.
Chỉ kịp nhìn thấy một đôi mắt.
Đôi mắt ấy thuộc về Hoàng đế.
Sâu thẳm.
Bình tĩnh.
Nhưng không hiểu sao.
Trong giây phút nhìn thấy vết sẹo trên người nàng, ánh mắt ấy dường như dao động.
Chỉ một thoáng.
Rồi biến mất.
Nhanh đến mức Thanh Dao không biết mình có nhìn nhầm hay không.
Hoàng đế thu hồi ánh mắt.
Tiếp tục bước đi.
Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng ngay khi đoàn người sắp rời khỏi sân.
Lý công công, thái giám thân cận nhất bên cạnh Hoàng đế, đột nhiên quay lại.
Ông ta nhìn Thanh Dao.
Mỉm cười.
“Nương nương.”
“Hoàng thượng hỏi.”
“Dạo gần đây người có từng đến hồ Thái Dịch hay không?”
Thanh Dao sững người.
Máu trong người như đông cứng lại.
Bởi đêm Tôn ma ma chết.
Nàng thật sự đã đi ngang qua hồ Thái Dịch.
Chỉ là chuyện ấy…
Nàng chưa từng kể với bất kỳ ai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


