Tuyết sau một đêm đã phủ kín cả Vĩnh Ninh cung.
Thanh Dao quỳ trên nền gạch lạnh như băng.
Tiếng thái giám tuyên chỉ vang lên đều đều bên tai, nhưng nàng lại cảm thấy từng chữ một như rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng trong lòng mình.
“…Hoàng hậu nương nương chuẩn bị sinh thần, lục cung cần người hỗ trợ sao chép kinh văn cầu phúc. Thẩm Thường tại tính tình điềm đạm, phẩm hạnh đoan chính, đặc biệt chuẩn cho đến Phượng Nghi cung hầu bút…”
Thanh Dao khẽ ngẩng đầu.
Trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Hầu bút?
Nàng gần như cho rằng mình nghe nhầm.
Trong hậu cung này không thiếu người biết chữ.
Các phi tần muốn lấy lòng Hoàng hậu còn nhiều hơn cá dưới hồ Thái Dịch.
Một Thường tại thất sủng như nàng, sao lại được chọn?
“Nô tỳ lĩnh chỉ.”
Nàng cúi đầu nhận lệnh.
Vị thái giám già giao thánh chỉ xong vẫn chưa đi ngay.
Ông ta nhìn Thanh Dao một lúc lâu.
Ánh mắt mang theo vài phần dò xét.
“Tiểu chủ nên chuẩn bị một chút.”
Thanh Dao hơi khựng lại.
“Chuẩn bị?”
Thái giám già cười nhạt.
“Phượng Nghi cung gần đây không được yên ổn.”
Nói xong, ông ta dẫn người rời đi.
Chỉ để lại một câu nói đầy ẩn ý.
⸻
Đến khi đoàn người khuất bóng.
Hồng Tụ mới thở phào.
“Tiểu chủ, đây là chuyện tốt.”
Thanh Dao nhìn thánh chỉ trong tay.
Một lúc lâu vẫn không nói gì.
Nếu là ba năm trước.
Có lẽ nàng cũng sẽ cho rằng đây là chuyện tốt.
Nhưng hiện tại thì không.
Người trong cung chưa từng vô duyên vô cớ được ban ân huệ.
Nàng nhớ tới Tôn ma ma.
Một người sống yên ổn suốt hai mươi năm.
Bỗng nhiên chết đuối chỉ sau một đêm.
Lại nhớ tới ánh mắt kỳ lạ của vị thái giám già vừa rồi.
Trong lòng càng thêm nặng nề.
⸻
Buổi chiều.
Thanh Dao lần đầu tiên bước vào Phượng Nghi cung sau hơn một năm.
Khác với tưởng tượng của nàng.
Trong cung không hề náo nhiệt vì sắp đến sinh thần Hoàng hậu.
Ngược lại.
Bầu không khí vô cùng nặng nề.
Cung nữ đi lại đều cúi đầu thật thấp.
Ngay cả tiếng bước chân cũng cố gắng nhẹ nhất có thể.
Như thể ai cũng sợ làm kinh động điều gì đó.
Một ma ma dẫn nàng tới thư phòng phía đông.
“Nương nương đang nghỉ ngơi.”
“Tiểu chủ chỉ cần sao chép kinh thư ở đây.”
Thanh Dao gật đầu.
Căn phòng rất lớn.
Trên án thư đã chuẩn bị sẵn giấy Tuyên Thành và nghiên mực.
Nàng ngồi xuống.
Mài mực.
Đặt bút.
Viết từng chữ một.
Tâm kinh.
Một lần.
Rồi hai lần.
Ngoài cửa sổ, tuyết tan thành nước nhỏ xuống mái hiên.
Tí tách.
Tí tách.
Âm thanh ấy khiến lòng người càng thêm yên tĩnh.
Không biết đã qua bao lâu.
Đột nhiên.
Thanh Dao nghe thấy tiếng tranh cãi vọng tới từ phía trong.
Giọng nói bị ép rất thấp.
Nhưng vẫn nghe được vài câu đứt quãng.
“…không thể tiếp tục giấu nữa…”
“…nương nương nên nói với Hoàng thượng…”
“…nếu người đó biết…”
Tiếng nói bỗng ngừng lại.
Sau đó là một tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Rầm.
Thanh Dao giật mình.
Ngòi bút kéo thành một vệt mực dài trên trang giấy.
Nàng lập tức đứng dậy.
Nhưng đúng lúc ấy.
Cửa thư phòng bị đẩy ra.
Một nữ nhân mặc phượng bào màu vàng nhạt xuất hiện.
Dung mạo đoan trang.
Khí chất dịu dàng.
Chính là Hoàng hậu.
Thanh Dao vội vàng quỳ xuống hành lễ.
“Nô tỳ tham kiến Hoàng hậu nương nương.”
Không có tiếng đáp lại.
Nàng chỉ cảm thấy một ánh mắt đang lặng lẽ nhìn mình.
Rất lâu.
Rất lâu.
Lâu đến mức Thanh Dao bắt đầu cảm thấy kỳ lạ.
Cuối cùng.
Một giọng nói dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu.
“Ngẩng mặt lên cho bổn cung xem.”
Thanh Dao khẽ ngẩng đầu.
Khoảnh khắc ấy.
Nàng thấy sắc mặt Hoàng hậu đột nhiên trắng bệch.
Chiếc chén trà trong tay rơi xuống đất.
Choang.
Mảnh sứ vỡ tung.
Mọi người trong phòng đều giật mình.
Nhưng Hoàng hậu dường như không hề nhận ra.
Bà chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Thanh Dao.
Đôi mắt run lên dữ dội.
Giống như vừa nhìn thấy một người tuyệt đối không nên xuất hiện trên đời này.
“Ngươi…”
Hoàng hậu khẽ lùi một bước.
Giọng nói gần như mất đi bình tĩnh.
“Ngươi năm nay… bao nhiêu tuổi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


