Tuyết năm nay đến sớm.
Những bông tuyết trắng lặng lẽ rơi xuống mái ngói lưu ly của Vĩnh Ninh cung, phủ lên cả khoảng sân rộng một màu trắng lạnh lẽo.
Thẩm Thanh Dao ngồi bên cửa sổ, khẽ khép lại cuốn sách trên tay.
Nàng nghe thấy tiếng gió.
Cũng nghe thấy tiếng cười của các cung nữ từ viện bên cạnh.
Ngày mai là sinh thần của Hoàng hậu.
Cả hậu cung đều đang bận rộn chuẩn bị lễ vật.
Chỉ riêng Vĩnh Ninh cung vẫn quạnh quẽ như cũ.
Thanh Dao đưa tay hứng lấy một bông tuyết vừa bay qua song cửa.
Bông tuyết vừa chạm vào đầu ngón tay đã tan thành nước.
Nàng bất giác nhớ tới câu nói của mẫu thân năm xưa.
“Người trong cung cũng giống tuyết vậy. Đẹp đẽ là thế, nhưng chỉ cần mặt trời xuất hiện, chẳng còn lại gì.”
Khi ấy nàng chưa hiểu.
Bây giờ đã hiểu rồi.
Ba năm nhập cung.
Từ một tú nữ được ca ngợi là tài sắc song toàn, nàng trở thành một Thường tại chẳng mấy ai nhớ tới.
Ba năm ấy, nàng gặp Hoàng thượng tổng cộng năm lần.
Lần gần nhất đã là tám tháng trước.
Thanh Dao mỉm cười tự giễu.
Nàng từng cho rằng bản thân không quan tâm đến ân sủng.
Nhưng hóa ra vẫn có chút để ý.
Con người vốn là như vậy.
Càng nói không để tâm, trong lòng càng không cam lòng.
“Tiểu chủ.”
Tiếng gọi khe khẽ vang lên phía sau.
Là nha hoàn Hồng Tụ.
“Chuyện gì?”
Hồng Tụ chần chừ một lúc rồi mới đáp:
“Nghe nói đêm nay Hoàng thượng sẽ đến Phượng Nghi cung dùng bữa cùng Hoàng hậu nương nương.”
Thanh Dao gật đầu.
Đó là chuyện rất bình thường.
Hoàng hậu quản lý lục cung, lại sắp tới sinh thần, Hoàng thượng đến dùng bữa cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng chẳng hiểu sao, mí mắt phải của nàng bỗng giật nhẹ.
Một cảm giác bất an vô cớ dâng lên.
Nàng quay đầu nhìn ra ngoài trời.
Tuyết vẫn đang rơi.
Từng bông từng bông một.
Im lặng đến đáng sợ.
Đúng lúc ấy.
Từ xa bỗng truyền đến một tiếng động rất khẽ.
Keng.
Giống như tiếng đồ sứ vỡ.
Thanh Dao nhíu mày.
Vĩnh Ninh cung nằm ở góc xa nhất hậu cung.
Thông thường chẳng thể nghe thấy động tĩnh từ các cung khác.
Nhưng đêm nay quá tĩnh.
Tĩnh đến mức tiếng động ấy như một hòn đá ném xuống mặt hồ.
Không lâu sau.
Một bóng người vội vã chạy ngang qua cổng cung.
Rồi thêm một người nữa.
Tiếp đó là tiếng bước chân dồn dập.
Tiếng người hô hoán.
Tiếng thị vệ.
Tiếng thái giám.
Toàn bộ hậu cung như bừng tỉnh khỏi giấc ngủ.
Hồng Tụ tái mặt.
“Tiểu chủ…”
Thanh Dao đứng bật dậy.
Không biết vì sao, trái tim nàng bỗng đập rất nhanh.
Ngoài trời, tuyết vẫn lặng lẽ rơi.
Nhưng nàng có cảm giác.
Đêm nay.
Hậu cung sẽ xảy ra chuyện lớn.
---------
Tiếng chuông vang lên từ hướng trung cung.
Một tiếng.
Rồi hai tiếng.
Âm thanh trầm đục xuyên qua màn tuyết dày đặc, khiến lòng người bất giác lạnh đi.
Thanh Dao đứng dưới mái hiên, ngón tay siết chặt tay áo.
Trong cung có quy củ rất nghiêm.
Đêm khuya thế này, nếu không phải xảy ra đại sự, tuyệt đối không ai được phép gióng chuông.
Nàng nhìn về phía xa.
Qua màn tuyết trắng xóa, những ngọn đèn lồng đỏ treo dưới mái cung điện chỉ còn là những đốm sáng mờ ảo.
Giống như đôi mắt đang nhìn xuống hậu cung.
Lặng lẽ.
Lạnh lùng.
“Tiểu chủ, chúng ta vào trong thôi.”
Hồng Tụ khẽ lên tiếng.
Thanh Dao gật đầu.
Nhưng ngay lúc quay người, nàng chợt thấy một bóng người chạy vụt qua ngoài cổng cung.
Người kia mặc y phục thái giám.
Bước chân vô cùng vội vã.
Điều lạ là hắn không đi theo đường lớn mà lại men theo hành lang phía sau.
Như đang cố tránh người khác.
Thanh Dao hơi nhíu mày.
“Có nhìn rõ là người ở cung nào không?”
Hồng Tụ lắc đầu.
“Quá xa nên nô tỳ không thấy.”
Thanh Dao không hỏi thêm.
Ba năm trong cung dạy nàng một đạo lý.
Những chuyện không liên quan đến mình thì đừng tò mò.
Biết càng nhiều.
Chết càng nhanh.
Nàng đóng cửa sổ lại.
Gió lạnh lập tức bị ngăn bên ngoài.
Nhưng cảm giác bất an trong lòng vẫn không hề biến mất.
Đêm ấy.
Thanh Dao gần như không ngủ.
Nàng nằm trên giường, nghe tiếng gió thổi qua mái ngói.
Nghe tiếng tuyết rơi.
Nghe cả tiếng bước chân thỉnh thoảng vọng lên từ ngoài cung.
Cho đến gần sáng.
Mọi thứ mới dần yên tĩnh.
⸻
Sáng hôm sau.
Thanh Dao bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.
“Tiểu chủ!”
Giọng Hồng Tụ run rẩy.
“Tiểu chủ, xảy ra chuyện rồi!”
Thanh Dao mở mắt.
Một cảm giác lạnh lẽo bất ngờ lan từ sống lưng lên tận gáy.
Nàng khoác thêm áo rồi bước xuống giường.
“Chuyện gì?”
Khuôn mặt Hồng Tụ tái nhợt.
“Nô tỳ vừa nghe người bên Nội Vụ phủ nói…”
Nàng nuốt nước bọt.
“Đêm qua có người chết.”
Thanh Dao sững lại.
“Ở đâu?”
“Phượng Nghi cung.”
Trong khoảnh khắc ấy.
Căn phòng như yên lặng hẳn.
Thanh Dao cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh buốt.
Không hiểu vì sao.
Nàng lập tức nhớ tới tiếng đồ sứ vỡ đêm qua.
Nhớ tới bóng thái giám chạy trong tuyết.
Nhớ tới cảm giác bất an vô cớ suốt cả đêm.
“Ai chết?”
Nàng hỏi.
Hồng Tụ hạ thấp giọng.
“Là Tôn ma ma.”
Thanh Dao khẽ giật mình.
Tôn ma ma là nhũ mẫu theo hầu Hoàng hậu hơn hai mươi năm.
Trong hậu cung, địa vị của bà còn cao hơn nhiều chủ tử thất sủng.
Một người như vậy sao có thể chết dễ dàng?
“Nghe nói chết đuối.”
Hồng Tụ nói tiếp.
“Người ta phát hiện thi thể trong hồ Thái Dịch lúc gần sáng.”
Thanh Dao không lên tiếng.
Nàng bước đến bên cửa sổ.
Bên ngoài, tuyết đã ngừng rơi.
“Tôn ma ma biết bơi không?”
Nàng đột nhiên hỏi.
Hồng Tụ ngẩn người.
“Nghe nói rất giỏi.”
Thanh Dao im lặng.
Người biết bơi lại chết đuối giữa mùa đông.
Nghe thế nào cũng không hợp lý.
Ngay lúc ấy.
Một thái giám nhỏ từ bên ngoài chạy tới.
“Thánh chỉ đến!”
Thanh Dao và Hồng Tụ đồng thời giật mình.
Nàng vội bước ra sân.
Gió lạnh thổi qua mặt.
Trước cổng cung.
Một đoàn người của Nội Vụ phủ đang đứng đợi.
Viên thái giám dẫn đầu nhìn Thanh Dao bằng ánh mắt kỳ lạ.
Không giống kính trọng.
Cũng không giống khinh thường.
Mà giống như đang dò xét điều gì đó.
“Thẩm Thường tại tiếp chỉ.”
Thanh Dao quỳ xuống.
Trái tim bỗng đập mạnh.
Nàng không nhớ mình đã bao lâu chưa nhận được ý chỉ từ trung cung.
Vậy mà sáng nay.
Ngay sau khi Tôn ma ma chết.
Thánh chỉ lại tới Vĩnh Ninh cung.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Không biết vì sao.
Thanh Dao chợt có cảm giác.
Cuộc sống bình lặng suốt ba năm của mình.
Có lẽ sắp kết thúc rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


