Vệ Thanh Ca vuốt vết thương trên mặt, cũng không nghiêm trọng, mấy ngày sau là có thể khôi phục, trong lòng Vệ Thiên tất nhiên cũng biết, nhưng hắn lại muốn chính mình dùng thuốc, chẳng qua là vì muốn nhanh khỏi thôi.
Nàng gật gật đầu, nhận lấy thuốc từ hòm thuốc mà đại phu tùy thân mang theo. Vệ Thiên đứng tại chỗ không hề tính toán rời đi, Vệ Thanh Ca biết ý đồ hắn đến, đón hắn vào chính đường, lệnh cho Thượng Tuyết pha ấm trà, Vệ Thiên mang trà lên tinh tế thưởng thức, nhìn đại phu cẩn thận bôi thuốc ở trên mặt Vệ Thanh Ca.
Thượng Tuyết cực kỳ cung kính đối với Vệ Thiên, thấy chén trà mà Vệ Thiên uống vơi đi, vội vàng lại rót đầy.
Vệ Thiên nghiêng nhìn thoáng qua Thượng Tuyết, hỏi: “Đêm qua các ngươi đều ở trong sân, sao lại để tiểu thư xảy ra chuyện?”
Thượng Tuyết không dám lừa gạt Vệ Thiên, kể lại chuyện phát sinh đêm qua từ đầu chí cuối nói một lần. Vệ Thiên lại mở miệng hỏi: “Hiện tại Bích Khê ở nơi nào?”
Vệ Thiên chưa dứt lời, ngoài cửa có người quỳ gối mạnh trên mặt đất, Vệ Thiên nhìn hướng ra ngoài cửa, thấy người nọ đúng là Bích Khê.
Vệ Thiên đứng dậy, đi qua người Bích Khê. Bích Khê bị khí thế Vệ Thiên dọa sợ tới mức run bần bật. Vệ Thiên cúi người ấn đầu Bích Khê xuống mặt đất, nói từng câu từng chữ: “Lúc ngươi đi theo nhị tiểu thư, ta nói gì?”
Trong mắt Bích Khê đều là nước mắt, song không dám mở miệng xin tha: “Toàn tâm toàn ý làm việc vì tiểu thư, không thể có hai lòng.”
Vệ Thiên nắm cằm Bích Khê, để nàng ngẩng đầu nhìn chính mình, con ngươi hung ác làm Bích Khê đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
Vệ Thiên gỡ roi khỏi eo, hung hăng quật trên người Bích Khê, Bích Khê cắn môi không dám nói một chữ nào. Không biết quật nhiều hay ít, trên người Bích Khê sớm đã da tróc thịt bong, Vệ Thiên mới vứt roi trên mặt đất, nhìn về phía Bích Khê nói: “Vì sao đánh ngươi?”
Bích Khê quỳ rạp trên mặt đất, suy yếu nói: “Không bảo vệ tốt tiểu thư.”
Vệ Thiên lại hỏi: “Về sau làm như thế nào?”
Bích Khê nói: “Thề sống chết bảo hộ tiểu thư.”
Vệ Thiên rất vừa lòng đối đáp này, lại nói: “Sai ngươi đi theo bên người tiểu thư, chính là nhìn trúng ngươi có vài phần tâm tư, cần bày mưu tính kế giúp tiểu thư, hỗ trợ tiểu thư thành đại sự, há là để các ngươi gây mâu thuẫn nội bộ.”
Vệ Thiên sờ sờ đầu Vệ Thanh Ca, con ngươi lạnh lùng mang theo chút tán thưởng: “Năm đó nhiều người lưu lạc ăn xin như vậy, ta chính là nhìn trúng tính tình nhẫn nhịn của ngươi mới giữ lại các ngươi trong phủ.”
Thấy Vệ Thanh Ca đau đớn khó nhịn, mồ hôi từ trên trán lăn xuống gương mặt, Vệ Thiên lấy ống tay áo xoa xoa thay nàng nói: “Đau này cũng không dễ chịu, biết ngươi mong muốn gặp mẹ đẻ, chờ đến ngày mai ta sai đại ca ngươi mang ngươi đi gặp bà ấy.”
Vệ Thanh Ca ngẩng đầu nhìn Vệ Thiên, con ngươi toát ra vẻ như chịu đại ân, Vệ Thiên thích nhìn thần sắc Vệ Thanh Ca như vậy, hắn quen nhìn tất cả mọi người thần phục ở dưới chân hắn, nhìn Vệ Thanh Ca nói: “Thanh Tâm uyển vốn dĩ cũng không thích hợp cho ngươi, đi tới Yên Chi Các đi, ở dưới mí mắt ta, ngươi cũng có thể thanh tĩnh hơn.”
Yên Chi Các ở hướng đông, bên phải viện của Vệ Thiên, Vệ Thiên làm như vậy coi như là để ý chuyện cháy tối hôm qua, rồi lại không nói toạc ra, xem ra người hạ dược tất là nghe lệnh Vệ Thanh Liên.
Vệ Thanh Ca khẽ cười cười nói: “Cảm ơn cha.”
Đại phu đem toàn bộ thuốc bôi lên mặt Vệ Thanh Ca, lại dặn dò những thứ ăn kiêng trong dùng bữa, sau đó lạy Vệ Thiên vài cái, Vệ Thiên vỗ vỗ quần áo hỗn độn, nhìn thoáng qua Vệ Thanh Ca, xoay người đi ra cửa.
Nhà ở vốn chen chúc người giờ trống vắng rất nhiều. Thượng Tuyết đi đến bên người Bích Khê xem xét, thấy ả đã hôn mê, trào phúng cười cười, đưa lưng về phía Vệ Thanh Ca nói:
“Tiểu thư, ta cảm thấy đại nhân vẫn rất thương ngươi.”
Chưa dứt lời đã thấy Vệ Thanh Ca không đáp lại chính mình, quay đầu nhìn Vệ Thanh Ca, lại thấy nàng cắn chặt cánh tay chính mình, trên cánh tay có vết máu chậm rãi chảy xuống làn váy cẩm la.
Thượng Tuyết bước nhanh lên phía trước, nắm cằm dưới của Thanh Ca, lấy cánh tay từ trong miệng ra. Chỉ nghe Vệ Thanh Ca đứt quãng nói: “Đau quá……”
Thượng Tuyết chưa bao giờ dùng thuốc quá mạnh như thế, không biết nên giúp nàng như thế nào mới tốt, trong lúc do dự thấy Vệ Mang từ ngoài viện đi đến, nàng trong lòng vui vẻ, trước công tử từng dùng thuốc này, tất nhiên là biết phương pháp giảm bớt đau đớn như thế nào.
Khi Vệ Mang tiến vào, trong tay còn cầm bột cầm máu, thấy Vệ Thanh Ca đỏ bừng mặt, trên cánh tay còn có vết máu loang lổ, lập tức hiểu là chuyện như thế nào.
Hắn bước nhanh đến bên người Vệ Thanh Ca, chờ đến gần mới nhìn thấy trên mặt Vệ Thanh Ca bị bôi đầy thuốc, hắn lấy ra dao nhỏ rạch một đường trên đùi Vệ Thanh Ca.
Thần trí Vệ Thanh Ca tức khắc tỉnh táo một chút, lúc này mới thấy rõ người đến là Vệ Mang, nàng cười cười, có vài phần tự giễu nói: “Đại ca cũng tới chế giễu sao?”
Vệ Mang vẫn chưa phản hồi, chỉ quét một ít thuốc trên mặt nàng xuống dưới lấp vào vết cắt trên đùi, thấy ngón tay cùng cẳng chân nàng phồng rộp bỏng, liền sai Thượng Tuyết tìm ngân châm tới, hắn cầm ngân châm chọc vỡ phồng rộp, Vệ Thanh Ca từ đầu đến cuối cũng không hô một tiếng, chỉ nằm ở trên giường lẳng lặng nhìn hắn.
Vệ Mang lại lấy một ít thuốc của đại phu bôi bôi trên vết bỏng, mở miệng nói: “Không quá một canh giờ, muội sẽ hồi phục như lúc ban đầu.”
Có lẽ là tứ chi đau đớn khiến Vệ Thanh Ca cảm thấy trên mặt không đau đớn khó nhịn như trước, ngồi dậy trên giường, xa cách cười nói: “Đa tạ đại ca quan tâm, Thanh Ca hiện tại cảm thấy khá hơn nhiều.”
Vệ Mang cùng Vệ Thanh Ca ở trên núi tập võ chung nhiều năm, biết Vệ Thanh Ca nói như vậy là hạ lệnh đuổi khách.
Hắn đứng lên muốn đi ra ngoài, Vệ Thanh Ca lại gọi hắn lại, hỏi hắn tới Thanh Tâm uyển có chuyện gì. Vệ Mang quay đầu nhìn nàng, biết có một số việc sớm hay muộn phải nói, hắn hơi chần chờ trong chốc lát, mở miệng nói: “Trước khi gặp mẫu thân, muội cần làm một chuyện.”
Vệ Thanh Ca cười cười, nàng biết Vệ Mang sẽ không chỉ tới đưa thuốc cho nàng, nhìn hắn ý bảo hắn tiếp tục nói.
Vệ Mang tiếp tục nói: “Hôm nay giờ Mẹo, dưới chân Hương Sơn sẽ có một gia đình giàu có ở Nhạn Thành qua đường, nhiệm vụ của muội là giết bọn họ.”
“Đã là gia đình giàu có, sao ta xuống tay được?” Vệ Thanh Ca hỏi.
“Người này du sơn ngoạn thủy, không có thị vệ đi cùng.” Vệ Mang đáp.
Vệ Thanh Ca biết mình bị đưa đi tập võ nguyên nhân tất nhiên phần lớn là diệt trừ chướng ngại cho Vệ gia, lại không nghĩ đến điều kiện để chính mình nhận được nhiệm vụ thứ nhất này là mẹ đẻ.
Nàng muốn lúc gặp mẫu thân, đôi tay vẫn sạch sẽ, nàng mang theo một tia cầu xin nói: “Nể mặt huynh muội chúng ta nhiều năm, có thể thư thả một ngày hay không, ngày mai sau khi ta gặp mẹ đẻ, tự mình đi lấy tánh mạng người nọ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)