Vệ Mang nhìn thần sắc cầu xin của Vệ Thanh Ca, không hề có nửa điểm dao động nói: “Ta chỉ truyền đạt ý tứ của cha, làm hay không do chính muội chọn. Chỉ là hôm nay nếu muội không hoàn thành được chuyện cha giao, ngày mai mẹ đẻ muội sẽ bị đưa đến nơi khác. Muội muốn gặp lại bà không biết có cơ hội hay không.”
Vệ Thanh Ca bước từ trên giường xuống đất, mỗi một bước đi đều có máu tươi trần ra khỏi đùi, lúc đi đến bên người Vệ Mang, làn váy đã bị máu nhuộm đỏ tươi.
Hai mắt nàng thấm đầy nước: “Ngày hôm qua ta trúng nhuyễn cốt tán, thiếu chút nữa bị người thiêu chết ở trong phòng, hôm nay lại bị cha dùng thuốc, nể tình ta vừa trở về Vệ phủ mấy ngày đã chịu đãi ngộ này, xin huynh cầu xin cha, thư thả ta một ngày……”
Nàng rốt cuộc không nói được nữa, hướng về phía hắn quỳ xuống. Vệ Mang là con trưởng của Vệ Thiên, hắn nếu chịu cầu xin cho mình, có lẽ chính mình có thể tranh thủ một ít thời gian.
Vệ Mang từ trên cao nhìn xuống Vệ Thanh Ca, giọng điệu mang theo lãnh đạm: “Từ khi ngươi lựa chọn làm người Vệ gia, đã không có sự lựa chọn nào khác.”
Vệ Thanh Ca ngẩng đầu nhìn hắn, vô cùng thê lương nói: “Năm đó ta luyện kiếm không cẩn thận cắt vào tay, huynh đều đau lòng hồi lâu, vì sao hiện tại ta liên tục cầu xin mà huynh như có mắt không tròng, vì sao hiện tại huynh hoàn toàn thay đổi bộ dáng?
Vệ Mang không muốn dây dưa cùng nàng, nhấc chân đi ra ngoài cửa, giọng nói Vệ Thanh Ca vang lên sau lưng hắn: “Ta hận ngươi! Trên đời này hận nhất là ngươi……”
Vệ Mang bước đi cực nhanh, không có một chút quyến luyến. Lúc ra Thanh Tâm uyển nhìn thấy Vệ Thanh Liên cười nhạt nhìn chằm chằm chính mình, hắn vòng qua nàng đi về phía trước.
Vệ Thanh Liên không muốn cho hắn rời đi dễ dàng như vậy, ở phía sau hắn nói: “Đại ca thật đúng là vô tình, mấy khi Thanh Ca hạ mình đi cầu một người, một mỹ nhân tựa hoa lê dính mưa ta thấy đều đau lòng, sao không thấy huynh mềm lòng chứ. Huynh cùng Thanh Ca ở chung mười năm có thừa, đối đãi với nàng ấy so với huynh muội ruột chúng ta đều tốt hơn gấp trăm lần, không biết còn tưởng nàng ấy là người trong lòng huynh đâu……”
Vệ Thanh Liên chưa nói xong, Vệ Mang đã bóp chặt cổ ả, con ngươi sát khí thật mạnh, Vệ Thanh Liên tự nhận là thiên hạ này ngoài cha ra không ai khiến ả sợ hãi, nhưng giờ phút này ả vô cớ sinh ra sợ hãi tới.
Vệ Mang nhếch môi cười vài tiếng: “Vì sao ta giết Nhược Nhược chẳng lẽ ngươi không biết?”
“Sao ta biết được!” Vệ Thanh Liên mở miệng biện giải.
Vệ Mang nói: “Ngày Vệ Thanh Ca về phủ, Nhược Nhược ở Thanh Tâm uyển làm cái gì, còn cần ta nhiều lời sao”.
Ngày Vệ Thanh Ca hồi phủ, Vệ Thanh Liên sai Nhược Nhược giấu câu hồn dẫn ở Thanh Tâm uyển, câu hồn dẫn vô sắc vô vị, một khi hút vào mũi sẽ làm loạn tâm trí, chỉ muốn làm chuyện tốt cùng nam tử.
Nàng vốn định khi Vệ Thanh Ca trở về phủ sẽ bị nam tử phá thân, như thế sẽ không thể tiến cung tuyển phi, nàng quyết không cho phép Vệ Thanh Ca một ngày kia có thể trở nên nổi bật……
Nàng cho rằng việc này kín không kẽ hở, thế mà Vệ Mang lại biết!
Vệ Mang thấy thần sắc Vệ Thanh Liên hơi hoảng loạn, trào phúng nói: “Người thực sự đấu tranh nội bộ là ngươi, nếu ta nói với cha việc này, ngươi còn có ngày lành sao?”
Vệ Thanh Liên cắn răng cả giận nói: “Còn nói ngươi không quan tâm Vệ Thanh Ca?”
Vệ Mang cực kỳ bình tĩnh nói: “Ta chỉ hoàn thành chuyện cha giao.”
Vệ Thanh Liên cười khẩy nói: “Nếu Vệ Thanh Ca muốn hại ta thì sao?”
Vệ Mang hạ giọng nói: “Giết nàng ấy.”
Vệ Thanh Liên nghe lời này, trong lòng mới thoải mái không ít, nàng hại Vệ Thanh Ca mà Vệ Mang chỉ giết thị nữ của nàng, mà Vệ Thanh Ca nếu có ý định hại nàng, thì ả hẳn phải chết. Xem ra cha vẫn thiên vị chính mình, nàng nhìn về phía Vệ Mang, trên mặt cười nói: “Không thể tưởng được đại ca thật đúng là máu lạnh!”
Vệ Mang mắt điếc tai ngơ với lời nói này của nàng, lạnh lùng buông lỏng tay ra nói: “Giờ Mẹo Thanh Ca giết người, ngươi đi cứu người.”
Vệ Thanh Liên nghi hoặc nói: “Người này là ai, cần chúng ta phí sức lớn như vậy?”
Vệ Mang không thèm liếc Vệ Thanh Liên một cái, đi nhanh ra phía trước. Vệ Thanh Liên nhìn thân ảnh Vệ Mang dần dần đi xa, ánh mắt trở nên âm lãnh.
-------
Vệ Thanh Ca ngồi ở trước gương trang điểm nhìn mặt chính mình, làn da còn trắng nõn hơn trước, không hề còn dấu vết sẹo, trên người bọt nước cũng biến mất không còn vết tích, vết thương trên chân bị Vệ Mang đâm cũng hoàn hảo như lúc ban đầu.
Thuốc này quả thật là kỳ dược, Thượng Tuyết đứng ở một bên liên tục khen ngợi, không tự chủ được duỗi tay sờ sờ mặt Vệ Thanh Ca, mở miệng khen: “Chưa bao giờ nhìn thấy làn da mềm mướt như vậy, ngay cả nô tỳ đều không nhịn được muốn sờ, nếu nam tử thấy nhất định không rời được mắt.”
Vệ Thanh Ca nghe ca ngợi như vậy lại không hề cao hứng, nàng biết ngày sau mỗi đêm khuya nàng phải chịu đựng tra tấn như thế nào.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt chân thành của Thượng Tuyết liền không đành lòng phá hỏng tâm tình của cô ấy, hơi hơi mỉm cười.
Thượng Tuyết lấy y phục hành động vào ban đêm từ trong tủ ra, đặt ở trên giường, Vệ Thanh Ca nhìn hoàng hôn ngoài cửa sổ, tự biết thời gian đã không sai biệt lắm.
Thượng Tuyết muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài một tiếng đi ra cửa, Vệ Thanh Ca ngây người nhìn y phục dạ hành trên giường, qua đêm nay nàng không còn đường lui nữa.
Kỳ thật Vệ Mang nói không hề sai, từ khi nàng lựa chọn vào Vệ gia, nàng nhất định phải bước lên con đường này.
Nhưng nàng chưa từng hối hận, nếu không có Vệ gia che chở, nàng cùng mẫu thân đã sớm chết đói.
Nàng từ nhỏ liền biết trên đời này không có chuyện được giúp miễn phí, đây là cái giá phải trả cho sự lựa chọn sống sót của nàng.
Tà dương dần dần buông xuống, nàng chôn sâu mọi suy nghĩ ở đáy lòng, mặc y phục dạ hành vào.
Không ngờ Thượng Tuyết vẫn luôn chờ ở cửa, chỉ thấy Thượng Tuyết lấy ra một lọ thuốc từ ống tay áo ra, mở miệng nói với nàng: “Thuốc này là phệ tâm phấn, chúng ta không biết đối phương ra sao, cũng nói không chừng là cao thủ võ công cái thế, phòng ngừa là tốt nhất. Nếu người không đánh lại bọn họ, đừng đánh bừa, dùng phấn rắc trên người bọn họ, chỉ nửa canh giờ, bọn họ đều sẽ trúng độc bỏ mình.”
Vệ Thanh Ca tiếp nhận lọ thuốc, tuy hành động này của cô ấy chẳng qua có thể giúp chính mình hoàn thành tốt nhiệm vụ Vệ Thiên giao, nhưng tâm lý vẫn hơi cảm động, trước khi đi liền nhìn cô ấy vài lần.
Thượng Tuyết bị nhìn hơi không được tự nhiên, thúc giục nàng đi mau. Vệ Thanh Ca cười cười với cô ấy, liền thả người nhảy bay lên trời, thi triển khinh công hướng về Hương Sơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


