Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phượng Hoàng Vu Phi Chương 3 Trở Lại Vệ Phủ (3)

Cài Đặt

Chương 3 Trở Lại Vệ Phủ (3)

Thấy lửa lớn sắp đốt tới trước mặt, ngoài cửa phòng đột nhiên bị người chụp vài tiếng thật mạnh, lớn tiếng kêu “tiểu thư”.

Giọng nói này Vệ Thanh Ca nghe không xa lạ, là Bích Khê. Thuốc là nàng ta hạ.

Bích Khê chụp cửa hồi lâu không thấy động tĩnh bên trong, có lẽ là sốt ruột, ra sức đụng cửa, lúc quần áo Vệ Thanh Ca bị lửa lớn đốt tới, nàng mới phá mở được cửa.

Thấy Vệ Thanh Ca nằm trên mặt đất thở dốc từng cơn, lộ ra biểu tình thập phần kinh hoảng, cầm lấy ấm trà trên bàn tưới lên người Vệ Thanh Ca, ôm nàng khỏi mặt đất, nhanh chóng ra khỏi khuê phòng.

Bích Khê cẩn thận đặt Vệ Thanh Ca ở trên ghế đá trong viện, cẩn thận thay nàng kiểm tra một lần, thấy trên mặt nàng bị rách da, có vết máu chảy ra, con ngươi lộ ra vẻ lo lắng. Nàng ta lại kéo tay Vệ Thanh Ca xem, thấy có rất nhiều bọt nước, mày nhăn càng sâu, lại muốn xem cổ chân Vệ Thanh Ca, Vệ Thanh Ca rụt về phía sau, nhẹ nhàng vừa động không nhịn được liền rên một tiếng, làm như cực kỳ đau đớn.

Bích Khê thấy thế vội vàng quỳ rạp xuống đất, lấy dao nhỏ giấu ở trong tay áo hướng ngực chính mình mà đâm, Vệ Thanh Ca thấy kinh hoảng, vội vàng đứng dậy đoạt lại dao nhỏ từ trên tay cô ta lại, nhưng thân mình trúng nhuyễn cốt phấn, lại ngã nhào xuống, mắt thấy sắp tiếp đất lại được người từ phía sau đỡ lấy.

Thượng Tuyết đỡ Vệ Thanh Ca ngồi xuống cạnh bàn, từ trong tay áo lấy ra một cây đao ném vào trước mặt Bích Khê, lạnh lùng cười nói: “Hiện tại tự sát sẽ không ai có thể ngăn ngươi được.”

Bích Khê nhặt dao nhỏ trên mặt đất lên, cúi đầu không biết nghĩ cái gì. Khóe mắt Thượng Tuyết nhìn thoáng qua thương thế của Vệ Thanh Ca, lạnh mắt nhìn về phía Bích Khê, cả giận nói: “Còn nói ngươi không phải người của đại tiểu thư?”

Bích Khê nhìn Vệ Thanh Ca, cực lực muốn chứng minh mình trong sạch: “Tiểu thư, nàng là nội quỷ. Nếu ta là người của đại tiểu thư, sao lại khổ vọt vào biển lửa cứu ngươi.”

Nàng lại nhìn về phía Thượng Tuyết nói: “Trong phủ không ai không biết ngươi thạo dùng độc, nhị tiểu thư hôm nay có kết cục này, tất là một tay ngươi tạo thành. Ta muốn ngươi để mạng lại.”

Bích Khê lời lẽ chính đáng đứng dậy khỏi mặt đất, cầm dao nhỏ đâm về phía Thượng Tuyết.

Thượng Tuyết xoay người một cái, nắm chặt bàn tay cô ta, hướng sau cổ cô ta bổ một đao, Bích Khê chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.

Thượng Tuyết nghiêng đầu nhìn vẻ mặt trầm tư của Vệ Thanh Ca, như đang đợi đáp án của nàng.

Vệ Thanh Ca nhìn Bích Khê ngã xuống đất một lúc lâu, lúc này mới nói: “Ngươi thạo dùng độc?”

Thượng Tuyết cả giận nói: “Ngươi hoài nghi ta?”

Vệ Thanh Ca coi như không thấy nàng tức giận, hơi hơi lắc đầu nói: “Sao cô ta biết ta bị người hạ độc, lạy ông tôi ở bụi này.”

Sắc mặt Thượng Tuyết lúc này mới tốt một chút, nhặt dao từ mặt đất lên muốn xử quyết Bích Khê ngay tại chỗ, Vệ Thanh Ca mở miệng ngăn lại.

Thượng Tuyết nghi hoặc, đang muốn mở miệng hỏi, liền thấy Vệ Thanh Ca nói: “Bích Khê không biết là người của ai, lúc này mạo muội giết chỉ sợ hậu hoạn vô cùng.”

Thượng Tuyết không thể nhịn bộ dáng sợ đầu sợ đuôi của Vệ Thanh Ca, cả giận nói: “Còn có thể là người của ai, tất nhiên là bên người đại tiểu thư, cô ta muốn cùng ngươi tranh sủng, tất là hy vọng ngươi chết, chỉ khi ngươi chết thì có thể không cần tuyển tú.”

Vệ Thanh Ca vẫn chưa phủ định suy đoán của Thượng Tuyết, hỏi lại : “Nếu người mà Vệ Thanh Liên phái tới đã chết, Vệ Thanh Liên sẽ làm như thế nào?”

Thượng Tuyết kinh ngạc với lời nhắc nhở của Vệ Thanh Ca, bừng tỉnh đại ngộ nói: “Nàng tất nhiên sẽ tìm người khó đối phó hơn Bích Khê tới bên người chúng ta, đến lúc đó chúng ta khó lòng phòng bị.”

Vệ Thanh Ca cười cười: “Nếu thật như vậy chung quy cũng không tính quá xấu, ít nhất rõ việc cô ta muốn ta chết.”

Thượng Tuyết cả kinh nói: “Chẳng lẽ còn có khả năng thứ hai?”

Vệ Thanh Ca tất nhiên biết suy nghĩ trong lòng Thượng Tuyết, nhưng chính mình không phải Vệ Thiên, cũng không thể hoàn toàn đoán trúng ý tưởng Vệ Thiên.

Huống chi bản thân nàng cũng không xác định Bích Khê rốt cuộc là người của ai, đối với việc không xác định từ trước đến nay nàng không nói bừa, chỉ cười cười, thấy Thượng Tuyết nhìn chằm chằm Bích Khê đang hôn mê liền cười nói: “Cô ta còn hơi tác dụng, không cần so đo với cô ta nữa.”

Thượng Tuyết tò mò hỏi: “Một nội gián còn có tác dụng gì?”

Vệ Thanh Ca thấy tâm tư nàng kể ra cũng còn tính ngây thơ, liền mở miệng giải thích cho nàng nghe: “Nếu cô ta không phải là người của ta, tự nhiên là làm việc cho người khác, ta khiến nàng truyền tin tức sai lầm cho đối phương, cứ chờ xem.”

Thượng Tuyết bỗng nở nụ cười, dưới ánh trăng làm Vệ Thanh Ca nhìn cảm thấy nàng ấy cực kỳ xinh đẹp, Vệ Thanh Ca cười nói: “Ngươi nên cười nhiều một chút, nhìn mới xinh đẹp.”

Con ngươi Thượng Tuyết sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Vệ Thanh Ca, ánh mắt này làm Vệ Thanh Ca buồn bực, chỉ thấy Thượng Tuyết cười nói: “Lúc trước cho rằng ngươi là cái gối thêu hoa, hóa ra là thâm tàng bất lộ.”

Vệ Thanh Ca nghe lời này cũng nở nụ cười, lúc này khuê phòng đã bị lửa lớn thiêu không bỏ sót, chỉ nghe phịch một tiếng, cây xà gỗ rơi xuống dưới, phát ra tiếng bùm bùm.

Con ngươi Thượng Tuyết lộ ra cảm xúc âm u, nhìn về phía Vệ Thanh Ca nói: “Đến tột cùng tiểu thư có thể giải độc hay không?”

Ánh mắt Vệ Thanh Ca thẳng tắp nhìn về phía Thượng Tuyết, chậm rãi lắc lắc đầu: “Ở trong núi tập võ thiên về luyện kiếm, đối với chuyện giải độc sư phụ không dạy.”

Thượng Tuyết than một tiếng nói: “Ngày sau ta theo sát ngươi là được, còn chưa có loại độc nào ta không biết.”

Vệ Thanh Ca rũ con ngươi xuống, che giấu một phần áy náy trong lòng, tuy nàng vốn không muốn giấu giếm Thượng Tuyết, nhưng trong lòng nàng vẫn hơi không thoải mái.

Mà Thượng Tuyết rốt cuộc cũng không rõ lai lịch, nàng vẫn phải giữ lại đường lui cho mình.

Sáng sớm hôm sau, Vệ Thiên theo quản gia đi vào Thanh Tâm uyển, thấy khuê phòng của Vệ Thanh Ca bị hủy hoàn toàn, sắc mặt phức tạp khó phân biệt. Vệ Thanh Ca đứng ở bên người Vệ Thiên cúi đầu, Vệ Thiên thấy rõ vết thương trên mặt nàng, còn mấy ngày nữa là tuyển tú, dáng vẻ này sao có thể để lại ấn tượng trong trái tim Nhiễm Chiếu?

Đại phu đi theo bên người Vệ Thiên thấy Vệ Thiên nhìn chằm chằm khuôn mặt Vệ Thanh Ca, xem mặt đoán ý nói: “Xin đại nhân bớt giận, vết thương trên mặt tiểu thư không nghiêm trọng, dùng mấy vị thuốc là có thể tiêu trừ, chỉ là sẽ đau một chút.”

Vệ Thiên không nói gì, dường như đang đợi Vệ Thanh Ca mở miệng, trong lòng Vệ Thanh Ca cảm thấy hơi lạnh, đâu chỉ đau một chút, nàng đã sớm nghe Vệ Mang nói qua, đại phu bên người Vệ Thiên là thiên hạ kỳ tài, giỏi điều chế kỳ dược trong thiên hạ.

Nàng nhớ rõ có một năm Vệ Mang bị Vệ Thiên phái đi không biết làm chuyện gì, sau khi trở về máu tươi đầy mặt, khuôn mặt đều bị hủy, tuy nàng có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy hắn vẫn kinh hách không thôi.

Sau đó Vệ Thiên tự mình lên núi đón hắn trở về, khi trở lại đã khôi phục như lúc ban đầu, song tới ban đêm sau sẽ đau đớn khó nhịn, phải ngâm mình trong nước lạnh băng thấu xương trong ba mươi ngày mới có thể khỏi hẳn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc