Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phượng Hoàng Vu Phi Chương 2 Trở Lại Vệ Phủ (2)

Cài Đặt

Chương 2 Trở Lại Vệ Phủ (2)

Nữ tử gầy nhìn thấy Vệ Thanh Ca, vui vẻ cười nói: “Sớm nghe lão gia nói nhị tiểu thư là đẹp nhất trong phủ, hôm nay vừa thấy mới biết được quả nhiên là thế.”

Nữ tử cao lại nói: “Thượng Tuyết nói rất đúng, nhị tiểu thư dường như từ họa đi ra.”

Thượng Tuyết liên tục gật đầu, tiếp tục nói với Thanh Ca: “Nghe nói nhị tiểu thư không chỉ là mỹ nhân, ngay cả võ nghệ cũng cực giỏi. Có thật chăng?”

Không đợi Vệ Thanh Ca mở miệng nói chuyện, Vệ Thanh Liên hơi hơi nhăn mày lại, Thượng Tuyết vội vàng cúi đầu thấp xuống, như làm sai chuyện gì. Chỉ thấy Vệ Thanh Liên giận dữ nói: “Muội muội mới trở về mấy hôm, các ngươi liền dám trắng trợn thăm dò, nếu võ công không giỏi hơn các ngươi, các ngươi đều trèo lên đầu bắt nạt muội ấy sao?”

Vệ Thanh Ca quay đầu nhìn Vệ Thanh Liên, thấy nàng như vì chính mình bênh vực kẻ yếu, cũng không ngắt lời nàng, chỉ đứng một bên nhợt nhạt cười.

Nhiều năm không gặp, tâm kế Thanh Liên dùng càng ngày càng thành thạo. Nàng tự nhiên biết Thanh Liên không phải chân chính quan tâm nàng, nếu không năm ấy khi nàng 6 tuổi, tự tay Thanh Liên sao lại đẩy nàng xuống vực, may mà đương kim Thái Tử Nhiễm Cơ năm ấy vừa lúc đi ngang qua Lạc Sơn, lại phi thân đem nàng từ vực lên, nếu không thì nàng sao còn có thể sống được đến bây giờ?

Vệ Thanh Ca nắm lấy tay Vệ Thanh Liên hơi hơi mỉm cười: “Tỷ tỷ thật ra nhắc nhở ta, nếu không cho các nàng nhìn xem bản lĩnh của ta, ngày sau chẳng phải là bị các nàng xem thường. Cũng được, hôm nay khiến cho các ngươi nhìn xem.”

Vệ Thanh Liên cười cười nói: “Muội muội có thân võ nghệ này, đi trong cung cũng coi như ta yên tâm.”

Vệ Thanh Ca cười cười, nhìn nữ tử cao nói: “Ngươi tên là gì?”

Nữ tử cao giả vờ như vừa thấy trình độ võ nghệ của Thanh Ca, trong lòng cực kỳ tôn kính, cẩn thận đáp: “Bích Khê.”

Vệ Thanh Ca gật gật đầu, lại nhìn về phía Vệ Thanh Liên nói: “Nhìn ta thật là hồ đồ, ngay cả thị nữ của chính mình tên là gì cũng không biết, làm tỷ tỷ chế giễu.”

Vệ Thanh Liên cười nói: “Hiện tại hồ đồ không quan trọng, quá mấy ngày mà vẫn hồ đồ thì mới bị người ta chế giễu.”

Vừa nói chuyện vừa cùng hai thị nữ vào trong viện, thị nữ dâng xong trà liền lui xuống, Vệ Thanh Ca lấy quần áo mấy ngày sau tiến cung tuyển tú ra cho Vệ Thanh Liên xem, Vệ Thanh Liên ở đám quần áo lấy ra một bộ váy màu xanh đính đá quý trắng, cười nói mặc xiêm y này tất có thể hấp dẫn ánh mắt nam tử.

Hai người lại hàn huyên chốc lát, sắc trời dần tới tối muộn Vệ Thanh Liên mới đứng dậy cáo biệt.

Vệ Thanh Ca tiễn Vệ Thanh Liên khỏi cửa liền đứng ngây người, như không biết nên chọn bộ nào mới ổn. Nàng cầm quần áo Vệ Thanh Liên cho ướm thử, làm như tương đối vừa lòng bộ này, đang muốn thay thử một lần thì bỗng nhiên có người mở cửa, nàng ngẩng đầu, thấy người đến là Thượng Tuyết, liền khẽ cười nói: “Ngươi nhìn quần áo này như thế nào?”

Thượng Tuyết nghiêm túc nhìn trong chốc lát, nghi hoặc nói: “Còn mấy ngày nữa là tuyển tú, chẳng lẽ tiểu thư không điều tra sở thích của nhị điện hạ sao, nhị điện hạ không thích màu xanh ngọc nhất, sao có thể chọn cái này?” Nàng liền chỉ vào một bộ y phục dài màu trắng xanh: “Cái này đi.”

Vệ Thanh Ca nhìn Thượng Tuyết, thấy nàng lấy một quyển bút ký từ trong lòng ngực ra liền nghi hoặc, Thượng Tuyết đưa bút ký cho nàng nói: “Lúc ngươi đi lại khắp nơi trong phủ, ta đã chuẩn bị người bên cạnh nhị điện hạ, đem ký lục những sở thích của hắn tại đây, trước khi tiểu thư vào cung cẩn thận nhìn xem, chớ nên nghe người khác nói bậy.”

Hành động này làm Vệ Thanh Ca ấm lòng một chút, đang muốn mở miệng nói gì đó, chỉ thấy Thượng Tuyết nhàn nhạt nhìn nàng một cái nói: “Cho rằng ngươi là người thông minh, hóa ra là tự cho là thông minh. Ngươi hôm nay đem đáy lòng đều hiển lộ ra, ngày sau tất sẽ chọc không ít phiền toái.”

Vệ Thanh Ca đối với tính cách nói thẳng không cố kỵ của Thượng Tuyết thật ra thích vài phần, nhìn nàng chỉ khẽ mỉm cười, Thượng Tuyết thấy bộ dáng Vệ Thanh Ca tốt tính, dậm chân nói: “Sao ta lại theo chủ tử như ngươi chứ, nếu về sau ngươi không thành công, ta còn có địa vị gì trong phủ.”

Hóa ra nàng hao hết tâm tư đối tốt với chính mình như vậy chính là muốn địavị ở trong phủ, nàng cười nói: “Nếu thật là muốn địa vị, sao không đi theo tỷ tỷ?”

Thượng Tuyết cười khẩy vài tiếng, trong mắt có vài phần khinh thường: “Muốn thành người của cô ấy ở trong phủ nhiều không kể xiết, ta theo cô ta chưa chắc có thể làm cô ấy coi trọng, mà ngươi mới trở về, cần mấy tâm phúc trong phủ, từ thời điểm bắt đầu ta trợ giúp ngươi, đối đãi ngươi thăng chức rất nhanh, tự nhiên sẽ không thể quên được ta.”

Vệ Thanh Ca cười nói: “Dùng cái gì thấy được?”

Thượng Tuyết có vài phần tin tưởng nói: “Ngươi mười năm tập võ ở trên núi, có quá nhiều cơ hội có thể rời khỏi Vệ gia, nhưng vẫn không đi, chẳng qua là vì mẹ đẻ ngươi. Ngươi không có quyền lợi lựa chọn, nhưng ta có. Thật không dám giấu diếm, trong phủ có hai tiểu thư khác ta đều điều tra, các phương diện của ngươi đều là kém cỏi nhất, ta lựa chọn ngươi chẳng qua là nhìn trúng tính cách trọng tình trọng nghĩa của ngươi thôi.”

Vệ Thanh Ca thấy nàng nói thành thật liền thở dài nói: “Cùng lúc ngươi điều tra các nàng, các nàng tất nhiên cũng điều tra ngươi. Ta không có địa vị trong phủ như các nàng, làm sao có thể cho ngươi địa vị.”

Thượng Tuyết nghe lời nói của nàng không hề lạnh như băng sương như vừa rồi, giọng điệu ấm vài phần nói: “Tiểu thư hà tất thở ngắn than dài, vào cung hết thảy đều bắt đầu, ai được nhị điện hạ sủng ái mới là người thắng.”

Vệ Thanh Ca nghe vậy hơi hơi kinh ngạc nói: “Đại tỷ cũng muốn tiến cung tuyển tú sao?”

Thượng Tuyết cũng sửng sốt, hỏi lại: “Vệ đại nhân không nói với ngươi sao, đại tiểu thư cũng vào tuyển.”

Vệ Thanh Ca lắc lắc đầu, lúc ấy Vệ Thiên chỉ nói muốn nàng đạt được trái tim nhị điện hạ, chưa từng nói qua Vệ Thanh Liên cũng muốn tiến cung, chẳng lẽ Vệ Thiên muốn các nàng cùng lung lạc trái tim Nhiễm Chiếu?

Vệ Thanh Ca đang nghĩ ngợi nguyên nhân sâu sa, Thượng Tuyết dường như nhớ tới cái gì, lại nói: “Chẳng lẽ đại nhân lo lắng ngươi không hoàn thành được nhiệm vụ, cho nên phái đại tiểu thư đi?”

Vệ Thanh Ca hơi không nắm được ý tứ Vệ Thiên, chỉ mở miệng nói: “Tạm thời cũng không quản được nhiều như vậy, đi bước nào xem bước ấy đi.”

Thượng Tuyết thấy vẻ mặt Vệ Thanh Ca mỏi mệt liền rời khỏi cửa, Vệ Thanh Ca ngồi ở trước gương trang điểm nhìn bút ký Thượng Tuyết truyền đạt, nghĩ đến cô ấy vừa nói với chính mình, thật thật giả giả còn chờ phân biệt, nhưng cô ấy nói đúng, chính mình ở trong phủ đúng là cần tâm phúc, chỉ là không biết cô ấy thích hợp hay không.

Đêm đã khuya, Vệ Thanh Ca nặng nề ngủ, bỗng nhiên cảm thấy chính mình sắp không thở nổi, bỗng nhiên tỉnh dậy, lại vì khói mù mịt xung quanh mà liên tục ho khan, nàng giương mắt nhìn lửa lớn lan tràn khắp khuê phòng, nàng kinh hô một tiếng, lại phát hiện chính mình không thốt nên lời.

Nàng vội vàng xuống giường, muốn tông cửa xông ra, chân còn không chạm đất, cả người tựa như bùn ngã xuống. Trong không khí trừ bỏ mùi khói, còn có một mùi hương nhàn nhạt, là nhuyễn cốt tán! Nàng đang muốn vận nội lực bức nhuyễn cốt tán ra ngoài cơ thể, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì liền giãy giụa liên tục trên mặt đất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc