Mùa xuân tháng ba, hoa đào nở rộ khắp Nhạn Thành, Vệ Thanh Ca đứng trong vườn đào nhìn hoa nở, rõ ràng cảnh sắc đẹp như vậy, sao nàng không vui nổi đây?
Nàng nhắm mắt lại nghĩ đến cảnh tượng hôm qua lúc xuống núi trở lại phủ, phụ thân đứng ở ngoài cửa đang đợi nàng trở về, sắc mặt đầy vẻ hiền từ yêu thương, làm đáy lòng nàng cảm thấy bất an.
Nàng nhợt nhạt cười: “Sao tỷ tỷ lại nói như vậy, hoa đào Lạc Sơn đẹp hay không đẹp, không phải tỷ biết rõ hay sao?”
Sắc mặt Vệ Thanh Liên cứng đờ, lại rất mau che giấu lại, tiện đà cười nói: “Nhiều năm chưa từng đi qua Lạc Sơn, đã sớm quên hoa đào nở như thế nào, muội muội nói cho ta nghe được không?” ả nắm cánh tay nàng, giọng điệu hết sức dịu dàng nói: “Hai ngày nữa là tuyển tú, muội muội chọn xiêm y xong chưa? Chi bằng để tỷ tỷ nhìn một cái, xem cần phối thêm đồ gì nữa không.”
Vệ Thanh Ca thấy Vệ Thanh Liên vẻ mặt chân thành, cười gật gật đầu, cùng ả đi đến Thanh Tâm uyển. Lúc đi qua núi giả, gặp đại ca Vệ Mang, thấy hắn đứng ở cạnh hồ đầy hoa sen không biết nghĩ gì, nàng chỉ liếc mắt một cái.
Lại nói Nhạn Thành những năm gần đây có biến hóa. Nhiều năm không trở về Nhạn Thành, nàng âm thầm tính toán, thế mà đã mười năm.
Từ khi nàng có ký ức liền không nhìn thấy mẹ đẻ, mẹ đẻ nàng ở Vệ phủ bị người giám thị, nếu một ngày kia nàng muốn chạy ra Vệ phủ, mẫu thân của nàng chắc chắn chết oan chết uổng.
Cho nên nàng không thể không nghe theo Vệ Thiên - chính mình gọi là phụ thân an bài, 6 tuổi năm ấy lên núi học võ, vừa đi chính là mười năm.
Nàng không có cha ruột, không có tình thương gia đình như người bình thường, từ lúc còn nhỏ nàng liền biết chính mình chỉ là một quân cờ, là quân cờ của Vệ gia.
Buồn cười chính là nàng thế mà lại coi Vệ Mang như huynh trưởng ruột, trở về Vệ phủ chỉ là vì nghe nói mẹ đẻ nhớ nàng.
Đại ca nàng hiện giờ cũng không phải là đồng môn sư huynh ngày xưa, sao nàng lại quên mất Vệ Mang cũng là người Vệ gia, tự nhiên là thay Vệ gia làm việc. Nàng lạnh lùng nhìn Vệ Mang, khóe miệng nhếch lên nhàn nhạt trào phúng.
Vệ Mang tựa hồ đã sớm biết nàng sẽ đến, từ trong lòng ngực lấy ra một phong thơ, không nóng không lạnh nói: “Đây là mẫu thân muội viết thư cho muội.”
Vệ Thanh Ca tiếp nhận thư, khom khom lưng chắp tay thi lễ với hắn nói: “Làm phiền đại ca.”
Vệ Thanh Liên thấy Vệ Thanh Ca đối xử xa cách với Vệ Mang như vậy, giọng điệu hơi trách cứ nói: “Chúng ta cùng đại ca đều là người một nhà, sao muội cùng hắn còn như người ngoài.”
“Tỷ tỷ dạy phải.” Vệ Thanh Ca cúi đầu, vô cùng ngoan ngoãn trả lời.
Vệ Thanh Liên hướng sang Vệ Mang cười nói: “Thanh Ca muốn vào cung tuyển tú, khó tránh khỏi bất an, xin đại ca đừng trách.”
Vệ Mang gật gật đầu, bước theo hướng ngược lại Thanh Tâm uyển. Vệ Thanh Liên nhìn bóng dáng Vệ Mang dần dần đi xa, ngạc nhiên nói: “Đại ca thật là kỳ quái, chẳng lẽ chỉ đưa mỗi phong thư cho muội sao?”
Vệ Thanh Ca cầm thư ngây người một lát, mới hồi thần đi đến Thanh Tâm uyển, giọng điệu hơi thê lương nói: “Không biết được, có lẽ là tới xem ta có ổn hay không?”
Vệ Thanh Liên đứng ở phía sau Vệ Thanh Ca nghe thấy lời này của nàng, cười càng sâu, khi cùng nàng đi vào, lại mở miệng an ủi nói: “Muội muội không nên trách đại ca trở về trước muội, đại ca đang ở Vệ gia, lại là con trưởng, rất nhiều việc không theo ý mình được.”
Hay cho một câu không theo ý mình được, trong lòng Thanh Ca lạnh lùng cười một tiếng, hiện tại Vệ Mang làm hết thảy chẳng qua là do mệnh lệnh của Vệ Thiên thôi.
Vệ Mang võ nghệ cao cường, nếu không phải làm những việc có lợi cho hắn, thì sao hắn có thể bị Vệ Thiên khống chế chứ. Nói đến cùng đều là có lợi, nếu chính mình lần này tiến cung có thể làm Nhiễm Chiếu vui, lưu tại trong cung trở thành nhãn tuyến cho Vệ Thiên, đối với Vệ gia thật sự rất tốt, toàn bộ tương lai của Vệ gia đều sẽ thuộc về Vệ Mang, làm sao hắn không vui vẻ mà làm?
Vệ Thanh Ca trầm mặc đi ở hai bên đường cây xanh hoa nở, nhớ lại năm đó ở trên núi tập võ, Vệ Mang đứng bên người nàng tay cầm tay giáo nàng luyện kiếm.
Nàng từ nhỏ thân thể yếu ớt, cùng sư huynh sư đệ luận võ luôn bị thiệt, là Vệ Mang thừa dịp mọi người nghỉ ngơi gọi nàng vào hậu viện, lén đưa sách dạy kiếm cho nàng……
Năm đó đại ca từng nói, nữ tử nhà họ Vệ dung mạo khuynh quốc khuynh thành, giỏi về tâm kế, lại đều dùng hết tâm cơ ám toán người khác, có mỗi Thanh Ca còn giữ một phần hồn nhiên.
Khi Đại ca nói lời này, con ngươi nở rộ muôn màu sắc, hắn nói muốn Thanh Ca cả đời không trở về Vệ gia, chờ sau khi học thành võ nghệ, bái biệt sư phụ, tìm một nơi an tĩnh, dựng một căn nhà tranh, sau đó bình an sống cả đời.
Nhưng nữ tử Vệ gia có thể nào bình đạm, lời này ghi tạc trong ký ức, sáng nay hai người lại thành người qua đường.
Thị nữ áo lục đứng ở cửa Thanh Tâm uyển, xa xa nhìn thấy hai người Vệ Thanh Ca cùng Vệ Thanh Liên, vội vàng bước chân chạy vội hướng tới các nàng.
Vệ Thanh Ca tinh tế nhìn bước chân hai người, thấy nữ tử gầy bước chân nhẹ nhàng mang theo trận gió, người tới nhất định khinh công thượng thừa. Nữ tử cao ráo còn lại sắc mặt trắng nõn, cố tình đi ở phía sau một chút, làm như che giấu cái gì.
Trong lòng Thanh Ca trong lòng hiểu rõ, hai người này đều là thị nữ mà Vệ Thiên an bài cho nàng, tất nhiên là làm việc cho Vệ Thiên, nữ tử gầy không đáng lo, nữ tử cao không đơn giản như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)