Trời mưa như trút nước, khi Phùng Xuân chạy về đến ngôi nhà đất, cả người nàng gần như ướt sũng.
Mây đen dày đặc, trong nhà gần như tối đen không thấy gì. Nàng đội cuồng phong chạy vào nhà rồi đóng chặt cửa lại, mới nhìn thấy người đang ngồi dưới đất bên mép giường.
"Giang Hành Tuyết?"
Một tia chớp xẹt qua ngoài cửa sổ, soi sáng căn phòng như ban ngày trong nháy mắt.
Khoảnh khắc ấy, nàng nhìn thấy y cúi gằm mặt, thần sắc mệt mỏi.
Cẩn thận bước tới, Phùng Xuân ngồi xổm xuống: "Ngươi sao thế?"
Giang Hành Tuyết lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn Phùng Xuân. Ánh mắt y dịu dàng, nhưng lại mang theo vài phần thương xót.
Phùng Xuân có chút chột dạ, cụp mắt xuống, nói: "Xin lỗi."
Y khẽ lắc đầu, nhạt nhòa đáp: "Không trách ngươi được."
Phùng Xuân bất giác cúi đầu, sự tự trách và áy náy gần như nhấn chìm nàng. Không dám nhìn thẳng vào mắt y nữa, nàng đứng dậy, quay lưng đi thắp sáng ngọn đèn dầu.
Ánh sáng yếu ớt lan tỏa, sắc vàng nhạt lấp đầy ngôi nhà đất lạnh lẽo, khiến căn phòng dần ấm áp hơn.
Phùng Xuân ổn định lại cảm xúc, quay người đỡ Giang Hành Tuyết: "Có đứng lên được không?"
Quả thực y đã chịu không ít ấm ức và khổ sở, nếu không cũng chẳng ngồi bệt ở đó mãi không dậy. Vịn vào tay Phùng Xuân, y gắng gượng đứng lên, chống vào bàn rồi từ từ ngồi xuống.
Phùng Xuân thấy y đi đứng lảo đảo, căm phẫn mắng: "Lũ chó săn cậy thế hiếp người, trước đây sao không thấy Cao Hồ dám tới ức hiếp ngươi thế này!"
Mặc cho tiếng mưa ồn ào ngoài cửa sổ, Giang Hành Tuyết vẫn khuyên nàng đừng kích động: "Hoàn cảnh khác biệt, họ hận ta cũng là lẽ thường."
Phùng Xuân im lặng, âm thầm nuốt những lời phản bác, mắng chửi vào trong.
Căn phòng lại chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp đập vào giấy dán cửa sổ.
Hồi lâu sau, Giang Hành Tuyết che miệng ho một tiếng: "Có chuyện này, ta phải nói trước với ngươi."
Phùng Xuân ngước mắt: "Ngươi nói đi."
"Bọn chúng muốn cướp bóc dân thường, chuyện này ta không thể khoanh tay đứng nhìn." Những ngón tay đặt trên bàn khẽ cuộn lại, y nói: "Đến lúc đó trong trại sẽ rất loạn, ta lo ngươi sẽ vì ta mà bị liên lụy."
Trong lòng Phùng Xuân giật thót: "Ngươi có ý gì?"
Cái gì gọi là đến lúc đó trong trại sẽ rất loạn, y muốn làm gì, y có thể làm được gì?
"Ta đang tìm cách liên lạc ra bên ngoài, nhưng lúc nào mới liên lạc được thì ta không nắm chắc. Sắp tới bọn chúng khả năng cao sẽ bạo hành ta, Phùng cô nương, ngươi phải tránh xa ta ra một chút."
Phùng Xuân sửng sốt.
Y đang nghĩ cách cứu những bách tính sắp bị đám sơn tặc này hãm hại, y đang nghĩ làm sao để không liên lụy đến nàng. Còn nàng, lúc trước vậy mà lại...
Trong lòng nàng ngổn ngang trăm mối, cúi gầm mặt, hốc mắt chợt nóng ran.
"Làm sao vậy?"
Nàng đột nhiên quay mặt đi, Giang Hành Tuyết tưởng mình đã nói sai điều gì: "Ta biết nói vậy là không hay, nhưng..."
"Giang Hành Tuyết." Phùng Xuân gọi giật y lại, dưới ánh nến leo lét, nàng lặng lẽ nhìn y: "Lúc trước ngươi nói, muốn ta giúp ngươi thế nào?"
Giang Hành Tuyết bỗng nhiên ngước lên, khoảnh khắc chạm phải ánh mắt nàng, nhịp tim y chợt lỡ một nhịp.
Nàng nói: "Ngươi nói đi, ta sẽ tìm cách giúp ngươi."
Nhưng y bỗng mỉm cười, khẽ gật đầu: "Không cần đâu, chuyện như thế này..."
"Ta biết ngươi vẫn bận lòng vì những lời ta nói lúc trước." Phùng Xuân ngắt lời từ chối của y, rướn người tới, nghiêm túc nói: "Nhưng ngươi đã nói rồi, chuyện đó vô cùng quan trọng, tuyệt đối không thể để đứt đoạn trong tay ngươi."
Nàng lẳng lặng nhìn y, đối mặt với ánh mắt của y: "Ta không dám chắc chắn sẽ giúp được ngươi, nhưng ta sẽ tìm cách. Thêm một mình ta, hy vọng của ngươi cũng thêm một phần, không phải sao?"
Sau một hồi yên lặng thật lâu, Giang Hành Tuyết chầm chậm cụp mi xuống. Y nhìn tim đèn lay động trong gió, hỏi: "Tại sao?"
Tại sao rõ ràng đã từ chối rồi, mà giờ lại muốn giúp y?
Bấc đèn lụi dần, trong phòng càng thêm tối tăm. Phùng Xuân cũng nhìn ngọn nến leo lét trong gió, cong môi nói: “Bởi vì ta nghĩ, ngươi là người tốt.”
Y bật cười vì câu nói ấy, nhưng lại nói: “Nhưng Giang mỗ thực sự chẳng thể xem là người tốt.”
Phùng Xuân cong khóe môi: “Ta không phải đang giúp ngươi, ta cũng chẳng phải người tốt gì, bản tính không thích giúp người. Tiêu Vệ Thừa bảo ta theo dõi ngươi, hỏi ta ngươi có nói gì không, ta đều không để ý. Ngươi cũng không cần quá để tâm, ta làm vậy là vì chính mình.”
Giang Hành Tuyết nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng đến lạ.
Dưới ánh mắt ấy, vẻ mặt nàng hơi ảm đạm, không cười tiếp nổi nữa. Cúi đầu, nàng nói: “Hưng, dân chúng khổ; vong, dân chúng cũng khổ. Mà ta chỉ là một trong số những dân chúng ấy, ta cũng chỉ làm vậy vì bản thân mình.”
Tiếng sấm giữa núi rền vang, tiếng mưa đột nhiên nặng hạt hơn.
Trong màn chiều tối mịt mờ, tia chớp xẹt qua, những hạt mưa ánh lên màu bạc. Chỉ trong khoảnh khắc ấy, Giang Hành Tuyết lặng lẽ nhìn Phùng Xuân, ánh mắt không sao thu lại được.
Mưa mãi đến tối, khoảng giờ Tuất tiếng tí tách mới dứt hẳn.
Không ai mang cơm đến, ngay cả bánh bột ngô nguội cũng không có. Phùng Xuân tức muốn chết, nhưng không dám tự tiện ra ngoài tìm người xin đồ ăn, trong lòng ấm ức cũng chỉ có thể thổi tắt đèn dầu, ôm một bụng tức cùng bộ quần áo chưa khô đi ngủ.
Trong căn nhà đất chỉ có một chiếc giường. Trước kia Giang Hành Tuyết bệnh nặng, Phùng Xuân không tiện tranh với y. Sau khi y dần khỏe lại, y chủ động đề nghị ngủ trong ổ rơm, nhường giường cho nàng.
Hôm nay Giang Hành Tuyết vừa bị đánh, Phùng Xuân càng không tiện tranh giường với y, không nói hai lời liền chui vào ổ rơm nằm.
Nhưng đêm nay nàng lại không tài nào ngủ được. Không biết do trời mưa khiến trong phòng ẩm ướt hay vì quần áo trên người còn ướt, nàng cứ cảm thấy người nhớp nháp, chỗ nào cũng khó chịu.
Nghe thấy nàng cứ lăn qua lăn lại, Giang Hành Tuyết ngồi dậy: “Hay là ngươi lên giường ngủ đi? Ta ngủ ở đó cũng quen rồi.”
Phùng Xuân ngồi dậy, vắt chéo chân, đưa tay ra rồi nói: “Không phải chuyện cái giường, mà là…”
Nàng ngượng ngùng không nói tiếp được. Vừa gãi một cái, nàng liền hiểu ra. Không phải nàng ngủ trong ổ rơm không thoải mái, mà là đã quá lâu rồi nàng chưa tắm, cả người khó chịu vô cùng.
Trước đây khi sống một mình trên núi, tuy điều kiện thiếu thốn nhưng mọi việc đều do nàng tự quyết, muốn tắm thì tắm, muốn tắm thế nào cũng được. Nhưng giờ ở trong sơn trại, nơi nào cũng đầy nguy hiểm, nàng đã gần một tháng chưa tắm rửa.
Giang Hành Tuyết không nghĩ đến chuyện đó. Y chỉ nhớ hôm nay nàng dầm mưa, cho rằng nàng bị nhiễm lạnh, lập tức nghiêm túc hẳn, xuống giường bước về phía nàng: “Cơ thể khó chịu sao?”
Phùng Xuân vội xua tay: "Không phải, không phải!"
Giang Hành Tuyết không dám lơ là, quỳ một gối trước mặt nàng, nói một tiếng "Mạo phạm" rồi đưa tay sờ trán nàng.
Phùng Xuân cười gượng: "Thật sự không phải đâu, là..."
Y rụt tay về, lùi lại phía sau, khẽ ho một tiếng: "Vậy... để ta nghĩ cách."
Đầu óc Phùng Xuân đình trệ, ngơ ngác nhìn y: "Hả?"
Chuyện này thì nghĩ cách thế nào được chứ?
Trong bóng tối lờ mờ, Giang Hành Tuyết đứng dậy, lặng lẽ suy nghĩ bên bàn. Phùng Xuân nhìn theo, trong lòng không khỏi lầm bầm.
Chẳng bao lâu sau, bóng người trước mặt chợt lóe lên, liền thấy Giang Hành Tuyết dời bước đi ra ngoài. Nàng vội vàng bò dậy, nhỏ giọng gọi: "Giang Hành Tuyết! Ngươi đi đâu thế!"
Giang Hành Tuyết rút then cài cửa, quay đầu mỉm cười để nàng yên tâm, rồi mở cửa, sải bước ra ngoài.
Y biết, bên ngoài chắc chắn có người canh gác, chỉ cần y bước ra, nhất định sẽ có người tới.
Quả nhiên, vừa đi được hai bước, dưới mái hiên phía xa đã có hai người chạy ra, chỉ vào y quát: "Quay vào! Ai cho phép ngươi ra ngoài!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)