Dứt lời, cả sảnh đường chìm vào tĩnh lặng.
Đại đương gia nhíu mày nheo mắt, nhìn sang hai vị sư gia, rồi lại nhìn Tiêu Vệ Thừa, dường như đang suy ngẫm về tính khả thi trong lời nói của Giang Hành Tuyết.
Phùng Xuân thầm nghĩ Giang Hành Tuyết cũng coi như thông minh, chí ít đã không trực tiếp thóa mạ bản chất giết người cướp của của thổ phỉ. Trái tim đang treo lơ lửng rốt cuộc cũng dần dần buông xuống.
Bất thình lình, trên sảnh chợt vang lên một tiếng cười khẽ. Phùng Xuân đưa mắt nhìn theo, Tiêu Vệ Thừa đã cười nhạt đứng dậy.
Sống lưng nàng chợt lạnh toát, bỗng nhớ tới lời Giang Hành Tuyết từng nói trước đây rằng Tiêu Vệ Thừa muốn hãm hại y.
Đại đương gia đang cân nhắc, bị tiếng cười của Tiêu Vệ Thừa cắt ngang, bèn hỏi hắn bị làm sao vậy.
Tiêu Vệ Thừa mỉm cười thong thả bước tới, cây trúc ngọc gõ từng nhịp vào lòng bàn tay, phát ra những tiếng lộp bộp trầm đục. Đôi mắt hoa đào của hắn âm u liếc xéo Giang Hành Tuyết, nói với Đại đương gia: "Đại ca, huynh không biết đấy thôi, vị Giang công tử đây ở bên ngoài luôn thích làm việc thiện, là một đại thiện nhân tốt bụng bậc nhất đấy."
Trong nháy mắt, Phùng Xuân ý thức được, Đại đương gia ý thức được, tất cả mọi người trong sảnh đều ý thức được, câu nói này rốt cuộc có ý gì.
Cao Hồ nhổ một bãi nước bọt xuống đất, lên tiếng trước: "Đại ca, ta thấy tiểu tử này chính là không muốn để huynh đệ ta đi cướp mấy cái thôn đó thôi! Tích trữ lương thảo cái rắm! Bọn ta cứ cướp hết sạch về, chẳng phải cũng như nhau sao!"
Đại đương gia đứng dậy, bước xuống hai bước, lạnh lùng nhìn Giang Hành Tuyết: "Giang công tử, trước kia, phải chăng ngươi là một tên cẩu quan trên triều đình?"
Giang Hành Tuyết rũ mắt, vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, không nói một lời.
Đại đương gia chậm rãi bước tới, từng bước từng bước nện xuống mặt đất, phát ra tiếng cọt kẹt trầm đục.
Bóng đen đổ xuống trước mặt, Giang Hành Tuyết hít sâu một hơi, toan đứng dậy.
Một bàn tay to lớn đặt lên vai y, ấn y ngồi xuống.
Đại đương gia cụp mắt, nhìn y, chợt vung tay rút phăng cây trâm ngọc vấn tóc của y xuống: "Cây trâm ngọc này của Giang công tử không tồi, sa cơ lỡ bước đến nước này mà vẫn mang theo, chắc là vật quan trọng rồi."
Giang Hành Tuyết ngẩng đầu: "Đại đương gia, Giang mỗ chỉ là..."
"Choang!"
Một tiếng động vang lên, cắt ngang lời y.
Phùng Xuân đứng phía sau, không dám thở mạnh, chỉ dám đảo mắt, nhìn thấy cây trâm ngọc vỡ tan tành thành trên mặt đất.
Cao Hồ nhận lệnh, thái độ và hành động chẳng chút nương tay, thô bạo lôi Giang Hành Tuyết đi, còn mạnh tay hơn cả lúc đá Phùng Xuân.
Chân Phùng Xuân mềm nhũn, gần như suýt ngã.
Ngoài cửa, gió lạnh cuốn đến từng cơn, cửa sổ trong phòng bị gió thổi tung, va đập lách cách.
Đầu nàng ong ong, trước mắt hoa lên. Nàng bước từng bước về phía trước, giống như đang giẫm trên bông.
“Phùng Thanh.”
Bỗng nàng nghe có người gọi. Ngẩng đầu lên, Tiêu Vệ Thừa đang đứng trước mặt nàng, cười tủm tỉm.
Mà trong phòng, đã không còn một ai.
Tim nàng giật thót, theo bản năng lùi về sau.
Tiêu Vệ Thừa đưa tay kéo nàng lại: “Sao vậy, sợ rồi à?”
Nàng vội lắc đầu: “Không, không có.”
Thấy nàng không được tự nhiên lắm, Tiêu Vệ Thừa buông tay, hơi cúi người lại gần: “Không sợ, sao sắc mặt lại trắng bệch thế?”
Phùng Xuân cố gượng cười: “Ta… hôm nay ăn ít, hơi mệt. Nhị đương gia, ta về nghỉ trước.”
Tiêu Vệ Thừa khẽ cười, nhưng lại chắn đường nàng: “Đại ca làm việc hơi quyết liệt, nhưng ngươi đừng sợ. Ngươi đi theo ta, sẽ không như vậy đâu.”
Phùng Xuân cứng nhắc gật đầu, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh.
“Vậy…” Hắn nhếch môi, đôi mắt đào hoa ánh lên ý cười nhàn nhạt, ánh mắt dán chặt vào Phùng Xuân: “Giang Hành Tuyết đã nói gì với ngươi?”
Đầu óc Phùng Xuân “ầm” một tiếng, lông tơ sau lưng dựng đứng.
Tiêu Vệ Thừa cúi người lại gần, thấp giọng dụ dỗ: “Có ta ở đây, ngươi đừng sợ. Những gì y nói với ngươi, đều có thể nói cho ta biết.”
Bất chợt, Phùng Xuân nhớ lại lời Giang Hành Tuyết nói với nàng đêm đó.
Y nói, y cũng chẳng phải người tốt.
Ha, trên đời này, có kẻ xấu nào lại viết rõ ác ý lên trán cơ chứ? Ngược lại, có những người tốt lại luôn cảm thấy bản thân chưa đủ tốt.
Gió vẫn thổi, mây đen như chiếc màn che phủ cả bầu trời.
Bóng tối mờ mịt, nàng bỗng bật cười, ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Tiêu Vệ Thừa rồi nói: “Y không nói gì với ta cả.”
Tiêu Vệ Thừa sững người.
Nàng lại nói: “Thật đấy, Nhị đương gia, y sẽ không nói cho ta đâu.”
Tiếng sấm ầm ầm vang lên, ánh mắt hắn chợt trở nên âm trầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)