Là gương mặt lạ. Giang Hành Tuyết khẽ cau mày, thần sắc nghiêm nghị: "Ta tìm Nhị đương gia của các người."
Người trong trại đều biết Nhị đương gia rất coi trọng tên tiểu bạch kiểm mới nhặt về này. Hai tên tiểu tử đánh giá Giang Hành Tuyết từ trên xuống dưới, bàn bạc với nhau một lát, một tên đẩy y bắt quay vào, tên còn lại bước nhanh về phía phòng của Tiêu Vệ Thừa.
Rất nhanh sau đó, Giang Hành Tuyết vừa thắp sáng ngọn đèn dầu chưa được bao lâu thì Tiêu Vệ Thừa đã đến.
Hắn đứng dưới mái hiên, xuyên qua cánh cửa khép hờ, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua người Phùng Xuân.
Giang Hành Tuyết mặt không cảm xúc chắn trước mặt Phùng Xuân, nói với Tiêu Vệ Thừa: "Ta muốn một thùng nước sạch."
Tiêu Vệ Thừa nhướng mày, hừ lạnh một tiếng cười khẩy: "Giang đại nhân, sao ngươi lại nghĩ ta sẽ cho ngươi thứ ngươi muốn?"
Giang Hành Tuyết không nói gì, chỉ nhìn hắn, không hề nhúc nhích.
Tiêu Vệ Thừa thu lại nụ cười, quay đầu sai bảo Thời Phi đứng phía sau: "Đi xách một thùng nước sạch tới đây."
Giang Hành Tuyết gật đầu: "Đa tạ."
Nhìn y, Tiêu Vệ Thừa nhướng một bên mày: "Ngươi cần nước đương nhiên có thể, nhưng, ta phải biết ngươi cần nước làm gì."
Cụp mắt trầm ngâm một thoáng, Giang Hành Tuyết thản nhiên đáp: "Ta muốn tắm gội."
Hai chữ "tắm gội" lập tức khơi gợi sự hứng thú của Tiêu Vệ Thừa. Hắn đẩy cửa, sải bước đi vào: "Thế sao? Giang đại nhân không kiên nhẫn đến vậy ư?"
Giang Hành Tuyết cười nhạt, ngầm thừa nhận.
Thế nhưng ánh mắt Tiêu Vệ Thừa lại rời khỏi y, vòng qua chiếc bàn gỗ cũ kỹ, lướt qua ngọn đèn dầu chập chờn, cuối cùng khóa chặt lấy bóng dáng mảnh mai đứng bên ổ rơm.
Ánh mắt ấy như có thực chất, tựa rắn độc bám chặt lấy Phùng Xuân, từng chút xâm lấn khiến nàng khó thở.
Sắc mặt Giang Hành Tuyết hơi đổi, khẽ ho một tiếng rồi bước lên: “Nước đã mang đến rồi, ngươi có thể đi.”
Tiêu Vệ Thừa thu ánh mắt lại, quay đầu nhìn. Thời Phi đã đặt một thùng nước sạch bên cạnh bàn.
Hắn nhìn thùng nước, chợt nheo mắt: “Nếu Giang đại nhân đã muốn tắm rửa, vậy cứ bắt đầu đi.”
Hắn có ý gì? Phùng Xuân trợn tròn mắt, khó tin.
Nàng quay sang nhìn Giang Hành Tuyết, sắc mặt y đã trắng bệch.
Tiêu Vệ Thừa khoanh tay, cười như không có chuyện gì mà nhìn Giang Hành Tuyết: “Sao vậy? Ở đây đều là nam nhân, Giang đại nhân còn e ngại gì?”
Thùng nước dưới ánh đèn dầu yếu ớt ánh lên những gợn sáng. Gió đêm se lạnh khẽ lướt qua, mặt nước lay động như tơ lụa.
Giang Hành Tuyết nhíu chặt mày, hỏi hắn: “Ngươi có ý gì?”
Tiêu Vệ Thừa khẽ “ồ” một tiếng, quay đầu phất tay với Thời Phi, ra hiệu cho hắn ta đi ra. Sau đó hắn cười híp mắt, nhìn Giang Hành Tuyết đầy vẻ trêu chọc: “Giờ được rồi chứ?”
Cửa vẫn mở, hơi lạnh sau cơn mưa khiến người ta rét buốt.
Giang Hành Tuyết tức giận đến cực điểm lại trở nên bình tĩnh. Y biết Tiêu Vệ Thừa có ý gì. Đối diện với ánh mắt trêu đùa đầy ác ý kia, y khẽ nhếch môi: “Được thôi.”
Nói rồi, y nhìn thẳng vào mắt Tiêu Vệ Thừa, đưa tay tháo dây đai bên hông.
Đầu óc Phùng Xuân trống rỗng, theo bản năng bước lên một bước: “Giang Hành Tuyết!”
Bàn tay đang tháo dây của Giang Hành Tuyết khựng lại, trong mắt thoáng qua một tia bi ai.
Tiêu Vệ Thừa quay đầu, lạnh lùng nhìn Phùng Xuân, ánh mắt tối sầm đầy nguy hiểm và cảnh cáo.
Phùng Xuân cứng đờ, cơ thể hơi run, đứng chết chân tại chỗ.
Hắn quay lại, nhếch môi đầy âm hiểm, nhìn Giang Hành Tuyết với vẻ không cần nói cũng hiểu.
Giang Hành Tuyết khẽ cười, dùng sức giật mạnh, dây đai bung ra, lớp áo trong mỏng manh lặng lẽ trượt khỏi vai.
Vết thương trên người y vẫn chưa lành, vết mới chồng lên sẹo cũ, càng không che nổi làn da trắng nhợt.
Tiêu Vệ Thừa khẽ nhướng mày. Trong khóe mắt, bóng người gầy yếu trước ổ rơm đã quay lưng đi, không dám ngoái lại nhìn thêm. Hắn khẽ hừ lạnh, ánh mắt thêm vài phần mất kiên nhẫn bị dồn nén.
Ngoái đầu lại bắt gặp ánh mắt Giang Hành Tuyết, sắc mặt hắn càng thêm u ám.
Giang Hành Tuyết vẫn bình thản, tự nhiên, cứ như người bị ép cởi đồ lúc này không phải y mà là Tiêu Vệ Thừa vậy.
Nhìn ánh mắt đang thay đổi của Tiêu Vệ Thừa, y thản nhiên tháo đai lưng. Sau tiếng quần áo khẽ rơi xuống đất, trên người y chỉ còn lại một cái quần lót.
Y kéo dây quần, ánh mắt như đang hỏi: Ngươi còn muốn nhìn tiếp không?
Sắc mặt Tiêu Vệ Thừa hơi đổi. Hắn cười lạnh rồi thu ánh mắt về, vẻ mặt trở nên khinh miệt, coi thường.
Dưới ánh sáng u tối, hắn lên tiếng, giọng lạnh lẽo pha chút giễu cợt: “Giang đại nhân thật khiến Tiêu mỗ được mở mang tầm mắt. Quả nhiên là không biết liêm sỉ, hạ lưu đến cực điểm.”
Mấy chữ cuối được hắn cố tình nhấn chậm, rõ ràng, từng câu từng chữ đều là sự nhục mạ. Đến khi thấy hài lòng, hắn mới xoay người rời đi. Trước lúc đi còn không quên đóng giúp cửa phòng lại.
Thời Phi đứng chờ bên ngoài, thấy hắn đi ra liền nhẹ bước theo sau: “Hầu gia.”
Nhưng Tiêu Vệ Thừa vẫn mặt không cảm xúc, chẳng thấy chút vui vẻ nào: “Nói.”
“Có cần thuộc hạ tìm cơ hội giết bọn chúng không? Giang đại nhân lúc này chưa khỏi bệnh, Phùng Xuân kia lại là một tiểu tử trói gà không chặt. Nếu giết người diệt khẩu lúc này, còn có thể nhân cơ hội đổ hết cho đám thổ phỉ, Hầu gia có thể rút lui an toàn.”
Bước chân Tiêu Vệ Thừa khựng lại. Hắn ngẩng đầu. Sau cơn mưa đêm nay, ánh trăng sáng trong hơn thường ngày, đến cả bóng người in trên mặt đất cũng rõ ràng hơn. Hắn rũ mắt nhìn cái bóng ấy: “A Phi, ngươi nói nhiều rồi.”
Thời Phi giật mình, vội quỳ một gối xuống, nhanh chóng nhận tội: “Vâng, Thời Phi biết sai.”
Cái bóng của người đang quỳ trông như một tảng đá, ổn trọng mà kiên định. Tiêu Vệ Thừa không có ý trách hắn ta. Thu hồi ánh mắt, hắn phủi bụi trên tay áo: “Giang Hành Tuyết đang liên lạc với người bên ngoài. Ngươi giúp y một tay.”
Thời Phi không hiểu ý, nhưng cũng không dám hỏi, cúi đầu nhận lệnh: “Vâng.”
Ánh mắt Tiêu Vệ Thừa nhìn xa xăm về phía căn phòng của Đại đương gia, nơi đó đèn đuốc sáng trưng, thấp thoáng thấy bóng dáng nữ tử đang múa. Xoay xoay cổ, hắn nhớ tới cây trâm đã vỡ vụn thành từng hạt gạo kia, không khỏi khẽ thở dài: "Cây trâm đó của Giang Hành Tuyết, vỡ đi đáng tiếc thật."
Nói rồi, bóng người phía trước cất bước rời đi, vạt áo cọ qua mặt đất lầy lội, uốn lượn trải dài, vô tình dính đầy vết bùn nhơ.
Nàng không biết tại sao mình lại khóc, có lẽ vì tôn nghiêm của Giang Hành Tuyết bị chà đạp, cũng có lẽ vì sự bất lực của chính mình trước nỗi nhục nhã này. Nàng ôm mặt, nước mắt lăn dài qua kẽ tay, thì thầm lẩm bẩm: "Xin lỗi..."
Giang Hành Tuyết ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ lên vai nàng: "Không trách ngươi được."
Nàng không sao kiềm chế nổi: "Ta có thể không tắm mà, ta thực sự có thể không tắm mà."
Giang Hành Tuyết khẽ thở dài, dịu dàng dỗ dành: "Phùng Thanh, Tiêu Vệ Thừa đã muốn đối xử với ta như vậy, dẫu không có lần này thì cũng sẽ có lần sau. Chuyện này không liên quan đến ngươi."
"Nhưng..."
Y kéo đôi tay đang che mặt của nàng xuống, mỉm cười dịu dàng: “Tốt xấu gì cũng là nước ta tranh thủ lấy, nếu ngươi không tắm, ta sẽ buồn đấy."
Phùng Xuân bĩu môi, mày nhăn lại, nước mắt lại chực trào sắp rơi.
Giang Hành Tuyết đưa tay lên, bất giác muốn lau nước mắt cho nàng. Tay vừa vươn tới sát gò má nàng, lại giật mình nhận ra nam nữ khác biệt, ánh mắt y khựng lại, cố gắng đè xuống bàn tay suýt đi quá giới hạn kia.
Đỡ nàng đứng dậy, y dịu dàng thúc giục: "Ta ở ngay bên ngoài thôi, ngươi đừng sợ."
Dứt lời, cứ như thể không dám nán lại thêm nữa, y vội vã rời đi.
Tiếng bước chân cùng tiếng khép cửa đồng thời biến mất, Phùng Xuân nhìn về phía cánh cửa đóng kín, đáy mắt ướt át, rốt cuộc vẫn khó lòng lau khô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)