Chỉ cần còn có giao tiếp với bên ngoài thì đa số mọi người đều có thể lập tức nói ra niên hiệu hiện tại. Huống chi bọn hải tặc còn phải cướp bóc, tiêu thụ tang vật, không thể nào sống quá biệt lập. Cô phải xác định được thời đại trước, rồi mới có thể phán đoán tình cảnh của mình.
Ai ngờ vừa nghe cô hỏi, tên hải tặc lập tức tái mét mặt, run lẩy bẩy hồi lâu mới đáp:
"Là... là năm thứ hai niên hiệu Sùng Hỉ."
Đó rõ ràng không phải cách tính theo Công lịch, mà giống hệt niên hiệu của các triều đại cổ.
Tim Phục Ba chợt trĩu xuống, cô lập tức hỏi tiếp:
"Vậy vẫn còn hoàng đế sao? Quốc hiệu là gì?"
Vương Tam Nhi sợ đến mức nói năng lắp bắp:
"Có... có thiên tử... quốc hiệu là... Đại Càn..."
Không biết chữ "Càn" này viết thế nào, nhưng Phục Ba biết rất rõ, trong lịch sử mà cô từng học chưa từng tồn tại một triều đại nào mang quốc hiệu "Đại Càn".
Đây không phải thế giới của cô. Thậm chí lịch sử nơi này cũng rất có thể khác hẳn lịch sử mà cô biết. Một thân một mình đến một nơi xa lạ, ngay cả thân xác cũng đã đổi khác...
Đây chẳng phải chính là thứ chỉ xuất hiện trong phim ảnh hay tiểu thuyết… Xuyên không sao?
Vậy cô phải làm thế nào mới có thể trở về? Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, sắc mặt Phục Ba lập tức trầm xuống.
Có lẽ cô sẽ không bao giờ trở về được nữa. Trúng thẳng một quả tên lửa, xác suất giữ được toàn thây vốn đã cực kỳ mong manh. Nói cách khác nơi này rất có thể chính là thế giới sau khi cô chết.
Thấy sắc mặt người phụ nữ trước mặt càng lúc càng âm trầm lạnh lẽo, Vương Tam Nhi sợ đến mức chẳng còn cảm nhận được đau đớn nữa, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Miệng thì còn có thể nhịn, nhưng phía dưới thì không.
Chẳng bao lâu sau, dưới thân hắn đã loang ra một vũng nước tiểu. Mùi khai xộc lên khiến Phục Ba tỉnh táo lại.
Cô nhìn gã đàn ông đang nằm co rúm trong vũng nước tiểu, ánh mắt dần bình tĩnh.
Tương lai ra sao để sau tính. Điều quan trọng nhất lúc này là cô vẫn đang ở giữa hiểm cảnh. Đây là một chiếc tàu buôn đã bị hải tặc khống chế. Muốn thoát thân, trước tiên phải giành lại quyền kiểm soát con tàu.
Sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, cô mở miệng hỏi:
"Trên thuyền còn những người khác không?"
"Có! Có!"
Như thể vớ được cọng rơm cứu mạng, Vương Tam Nhi chẳng còn bận tâm gì nữa, cuống quýt đáp:
"Bọn ta chỉ giết mấy người thôi! Những người còn lại đều bị trói trên boong tàu! Đại tiên cứ việc đi tìm, xin đừng giết ta!"
“Đại tiên?” Phục Ba thoáng ngẩn người rồi lập tức hiểu ra.
Tên hải tặc này đã coi cô là yêu quái. Cũng phải thôi, một cô gái yếu đuối mặc cho người khác chà đạp, bỗng nhiên lật ngược tình thế giết ngược lại đối phương, làm sao không khiến người ta kinh hãi?
Huống hồ tình cảnh hiện giờ của cô quả thật cũng chẳng khác gì mượn xác hoàn hồn. Khẽ chạm lên những vết bầm tím trên cổ vẫn còn đau rát, Phục Ba lạnh nhạt nói:
"Trước tiên kể rõ tình hình trên boong tàu."
Bất kể là người hay quỷ, điều quan trọng nhất vẫn là phá được thế cục.
※
Quỳ trên boong tàu, hai mắt Lâm Mãnh đỏ ngầu vì những tia máu, quai hàm nghiến chặt đến bật cả máu nơi khóe miệng.
“Cốp!” Cây gậy lại giáng mạnh xuống vai hắn, đánh đến mức thân thể lảo đảo, suýt nữa ngã gục.
"Tên nhóc! Để xem mày còn cứng được bao lâu! Đợi về tới sơn trại, ông đây sẽ cho người mổ sống mày, moi tim gan làm đồ nhắm rượu!"
Tên tráng hán cầm gậy cười ha hả, gương mặt dữ tợn đầy vẻ khoái trá.
Cây gậy rít gió, hung hăng nện xuống đầu. Lần này Lâm Mãnh rốt cuộc không chịu nổi nữa, nghiêng người ngã quỵ.
Đầu óc ong ong như có hàng vạn con ong đang bay loạn, lồng ngực thì bừng bừng lửa giận. Hắn không cam lòng! Đám cướp này đã giết cha hắn! Một khi bị áp giải về sào huyệt, ngay cả hắn cũng khó giữ được mạng.
Đến lúc đó, làm sao báo được mối huyết hải thâm thù này?
Tiếng đấm đá nặng nề lại vang lên, bên cạnh có người bật tiếng kêu thảm.
Nằm trên sàn tàu, Lâm Mãnh vẫn trừng mắt nhìn phía trước, nhưng hai tay lại điên cuồng giật dây trói. Chỉ cần thoát ra được...
"Hả? Con bé kia sao lại ra đây?"
Tên mặt đỏ đứng xem náo nhiệt đột nhiên reo lên, mấy tên hải tặc đồng loạt quay đầu nhìn.Chỉ thấy người phụ nữ vừa bị kéo vào phòng đang tập tễnh bước về phía họ.
Có kẻ huýt sáo:
"Không phải Tam ca bảo mang ra đây chứ?"
Lại có người cười hô hố:
"Tam ca đúng là không xong rồi! Lâu thế mà con bé kia vẫn còn đi nổi!"
Cả bọn cười ầm lên. Tên mặt đỏ không nhịn nổi nữa, bước nhanh tới.
"Phải để ông đây giúp nó thư giãn mới được!"
Nằm dưới đất, Lâm Mãnh cũng nhìn thấy cô. Tóc tai rối bù, quần áo dính máu. Một tay nắm chặt vạt áo, tay kia ôm sườn bụng, bước chân loạng choạng như sắp ngã.
Hắn nhận ra cô. Lúc lên thuyền, cô mặc nam trang, đi cùng một lão già, tự xưng là hai chú cháu. Thật ra hắn đã nhìn ra có điều bất thường, nhưng vì chính cha hắn đưa hai người lên thuyền nên cũng không tiện hỏi nhiều.
Sau đó hải tặc tập kích, ông lão kia liều mạng giết được mấy tên cướp, nhưng cuối cùng vẫn không bảo vệ nổi cô gái này. Mất đi chỗ dựa…Một cô gái yếu đuối còn sống nổi sao?
Nhìn dáng vẻ thảm hại ấy, máu nóng trong người Lâm Mãnh lập tức bốc thẳng lên đầu. Nhà hắn còn có mẹ và em gái, cha đã chết. Nếu ngay cả hắn cũng chết…Sau này hai người họ biết sống thế nào?
"Lũ cướp khốn kiếp! Có gan thì thả ông đây ra! Ông liều mạng với chúng mày!"
Lâm Mãnh gào lên, điên cuồng đạp chân, cố đứng dậy. Đáp lại hắn chỉ là một gậy giáng thẳng xuống đầu.
Tên cầm gậy cười lớn:
"Là người trong lòng mày à? Lát nữa nhớ mở to mắt mà xem!"
Những cú đánh như mưa khiến Lâm Mãnh không thể ngẩng đầu, cũng chẳng còn sức để nói.
Đúng lúc ấy…Một tiếng quát vang lên, xé toạc màn đêm.
"Con tiện nhân!"
Đầu óc ù đi, trước mắt đỏ lòm vì máu, Lâm Mãnh vẫn gắng sức quay đầu nhìn theo tiếng hét.
Chỉ thấy tên mặt đỏ vừa rồi còn cười cợt lúc này đang ôm cổ, chậm rãi đổ gục xuống boong tàu. Một tên hải tặc khác biến sắc, lao thẳng về phía người phụ nữ áo trắng nhuốm máu đang cầm dao.
Cô…Đã giết hắn? Một cô gái…Lại có thể giết chết tên cướp ấy?
Nhưng ngay sau đó tim Lâm Mãnh thắt lại. Tên hải tặc vừa đánh hắn cũng cầm gậy xông lên. Một cô gái yếu đuối… Làm sao đối phó nổi hai tên hung đồ? Huống chi phía bánh lái còn hai tên nữa.
Nghe thấy động tĩnh, chúng nhất định sẽ chạy tới tiếp viện.
Bất chấp toàn thân đau nhức, Lâm Mãnh lại điên cuồng vùng vẫy. Hắn hận không thể chặt đứt hai bàn tay để thoát khỏi dây trói. Nhưng còn chưa kịp cởi ra...
“Cốp!” Người phụ nữ đã bị cây gậy quét trúng, cả người văng đi, rơi thẳng xuống phía sau hắn, lẫn vào đám thủy thủ bị trói.
“Tránh ra cho ông!” Tên hải tặc cầm gậy gầm lên, lao về phía này.
Không ổn! Lâm Mãnh cuống cuồng định lao ra chắn trước.
Đúng lúc ấy, cổ tay hắn chợt lạnh. Một giọng nói bình tĩnh vang lên ngay bên tai:
Không chỉ riêng Lâm Mãnh. Chỉ trong chớp mắt, không biết bao nhiêu người đã thoát khỏi dây trói. Đứng trước ranh giới sinh tử, hễ ai còn cử động được đều liều mạng xông lên. Cho dù bị thương, máu chảy đầm đìa, nếu lúc này không liều mạng... Thì còn đường sống nào nữa?
Đối mặt với đám người quyết tử ấy, mấy tên hải tặc còn lại bắt đầu chống đỡ không nổi. Dù đối phương tay không tấc sắt, nhưng một khi bị ôm ghì lấy thì cũng rất khó thoát thân.
Điều nguy hiểm hơn… Là còn có một sát thần luôn ẩn mình trong bóng tối.
Tên hải tặc cầm gậy vừa đá văng được một thanh niên đang ôm chân mình thì bỗng thấy sau lưng lạnh buốt. Cây gậy trong tay tuột khỏi năm ngón, rơi xuống boong tàu.
Tên hung hãn nhất còn không chống nổi. Huống chi những kẻ khác?
Chỉ trong thời gian uống cạn một chén trà, toàn bộ hải tặc đã bị chém ngã xuống đất, máu nhuộm đỏ cả đầu lẫn cổ.
Lâm Mãnh nhặt cây gậy gỗ dưới đất, gầm lên một tiếng rồi lao thẳng xuống khoang tàu. Tên ác tặc giết cha hắn vẫn còn ở dưới. Hắn phải tự tay giết chết hắn!
Các thủy thủ có người khóc, có người gào thét, có người cầm trường đao điên cuồng chém bồi lên đám hải tặc đã ngã xuống.
Đối diện cảnh tượng ấy, Phục Ba không nói một lời. Cô chống tay lên đầu gối, chậm rãi ngồi xuống mép boong tàu.
Ngẩng đầu nhìn lên, cánh buồm trên đỉnh đầu đang lay động theo gió. Đó không phải kiểu buồm hiện đại mà cô quen thuộc. Mà là loại buồm cứng cổ xưa, từng thanh tre xuyên ngang qua tấm vải buồm, trông như một tấm mành tre khổng lồ.
Lúc này, nhiều thanh tre đã gãy, mặt buồm cũng rách gần một nửa, nom vô cùng tàn tạ.
Mọi thứ đều cổ xưa, nguyên thủy, xa lạ. Khiến cô thấy vô cùng khó thích nghi.
Nhưng đồng thời, nơi này cũng mang một mùi vị mà cô quen thuộc hơn bất cứ điều gì. Đây là chiến trường.
Chỉ tiếc...
Không còn là chiến trường mà cô từng biết nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)