Vương Tam Nhi đau đến đầu óc tê dại, dạ dày quặn thắt không ngừng, liên tục nôn khan. Nước chua trào lên thấm ướt mảnh vải rách bị nhét trong miệng, khiến hắn gần như không thở nổi.
Tay chân bị trói chặt vào nhau, không thể co người, chỗ hiểm lại đau như xé. Trước mắt Vương Tam Nhi tối sầm, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi chưa từng có. Chẳng lẽ... hắn sắp chết?
Đang lúc toàn thân run rẩy, vai hắn bỗng bị một chân giẫm mạnh, cả người bị ép lật nghiêng nửa vòng. Hắn cố chớp mắt mấy cái, lúc này mới nhìn rõ người đứng trước mặt.
Là con tiện nhân kia! Chính ả đã hủy mất mệnh căn của hắn!
Trong nháy mắt, cơn giận còn lấn át cả đau đớn. Vương Tam Nhi gầm gừ "ưm ưm", liều mạng vùng vẫy muốn thoát khỏi dây trói.
Thế nhưng người phụ nữ trước mặt chẳng buồn để ý đến ánh mắt oán độc ấy. Cô quỳ một gối xuống, cổ tay khẽ động, ánh dao lóe lên, lưỡi dao ngắn đâm thẳng vào vai hắn.
Nhát đâm ấy vừa nhanh vừa hiểm, không hề do dự.
Thậm chí sau khi mũi dao cắm sâu vào thịt, cô còn xoay nhẹ nửa vòng.
Cơn đau khiến toàn thân Vương Tam Nhi co giật dữ dội, nước mắt nước mũi cùng tuôn ròng ròng.
Nhưng cũng chính vì cơn đau ấy mà lửa giận trong lòng hắn tan biến sạch, thay vào đó là một luồng hàn ý lạnh thấu xương.
Đến lúc này hắn mới phát hiện, trên gương mặt vốn dịu dàng yếu đuối của người phụ nữ kia chẳng còn chút biểu cảm nào.
Không còn vẻ run rẩy khiếp đảm ban nãy, chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo cùng sát khí. Ả muốn giết hắn. Ả thật sự dám giết hắn!
Vương Tam Nhi run rẩy dữ dội hơn. Bất chấp miệng vẫn bị nhét kín, hắn chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở cầu xin.
Phục Ba chẳng hề để tâm đến sự van xin ấy. Cổ tay cô khẽ nhấc, rút mạnh lưỡi dao ra.
Máu tươi bắn tung tóe lên mu bàn tay, nhưng cô cũng chẳng buồn lau, chỉ xoay ngược mũi dao, kề sát cổ đối phương.
Con dao này là cô nhặt được dưới đất, hẳn là vũ khí mang theo bên người của tên cướp. Chất lượng chẳng ra sao, lưỡi dao còn sứt mẻ đôi chút, nhưng để giết người thì đã quá đủ.
Cô hơi khom gối, cúi xuống nhìn hắn.
"Dám kêu một tiếng, ta giết ngươi."
Giọng nói bình thản đến mức chẳng gợn chút cảm xúc.
Thế nhưng Vương Tam Nhi lại nghe ra sự nghiêm túc tuyệt đối trong từng chữ.
Hắn không muốn chết. Hắn lập tức cứng đờ gật đầu, còn chẳng dám cử động mạnh, sợ lưỡi dao cứa đứt yết hầu.
Thấy hắn đã ngoan ngoãn, Phục Ba kéo mảnh vải bịt miệng ra, hạ thấp giọng hỏi:
"Đây là đâu? Các ngươi có bao nhiêu người?"
"Vẫn... vẫn đang... trên... trên biển... Thuyền... thuyền hỏng rồi... Chỉ... chỉ để lại 5,6... huynh đệ... Những người khác... đi... đi trước rồi..."
Vương Tam Nhi không dám nói lớn, lắp ba lắp bắp trả lời. Hắn chỉ được giao ở lại trông đám tù binh, tiện thể lái chiếc thuyền rách này về. Nào ngờ lại đụng phải một sát thần như thế.
Phục Ba khẽ nhíu mày.
"Các ngươi là hải tặc?"
Vương Tam Nhi ngẩn người.
Chẳng phải bọn chúng vừa mới cướp thuyền, giết chủ tàu, cướp hàng hóa sao? Sao còn hỏi một câu kỳ quái như vậy? Hắn càng nghĩ càng sợ, run rẩy gật đầu.
Nói tiếng Trung, đi thuyền buồm gỗ nguyên thủy. Ven bờ châu Phi vẫn còn loại hải tặc như vậy sao?Không…Nếu lời hắn nói là thật, phần lớn người đã rời đi trước, vậy chiếc tàu này rất có thể chính là tàu buôn bị cướp.
Nhưng như vậy lại càng vô lý.
Tuy đang ở trong khoang nên không thể xác định trọng tải con tàu, nhưng chỉ cần nhìn khoang chứa hàng phía dưới cùng khả năng vượt biển của nó cũng biết kích thước sẽ không quá nhỏ. Rốt cuộc đây là loại tàu gì?
Vô số nghi vấn nhanh chóng hiện lên trong đầu. Nhưng lúc này, những điều đó đều không quan trọng. Quan trọng nhất vẫn là làm sao thoát khỏi nơi này.
Phục Ba lập tức hỏi tiếp:
"Ngoài cửa có mấy người?"
"Chỉ... chỉ có một..."
Hô hấp Vương Tam Nhi đột nhiên trở nên gấp gáp.
Đúng rồi!Ngoài cửa còn có tâm phúc của hắn. Tên đó là một gã hung hãn. Nếu gọi hắn vào được, biết đâu có thể giết chết con đàn bà độc ác này!
Thế nhưng ý nghĩ ấy vừa lóe lên, mảnh vải rách bốc mùi chua thối đã bị nhét trở lại miệng hắn.
Mặc kệ tên cướp đang quằn quại dưới đất, Phục Ba đứng dậy.
Đã có người canh cửa, nếu quá lâu không nghe thấy động tĩnh trong phòng, rất có thể hắn sẽ vào kiểm tra.
Phải giải quyết tên đó trước. Đối phương cao lớn, khỏe hơn cô rất nhiều. Với tình trạng cơ thể hiện giờ, đối đầu trực diện chỉ có con đường chết.
“Rầm!” Cánh cửa bị đẩy bật ra.
Tên canh cửa lập tức quay đầu lại, chỉ thấy một người phụ nữ tóc tai rũ rượi, vạt áo xộc xệch, hớt hải lao ra ngoài. Làn da trắng lộ ra dưới lớp áo khiến cổ họng hắn khô khốc. Hắn lập tức cười lớn.
Thảo nào Tam gia nhất quyết kéo người vào phòng, không chịu làm ngay bên ngoài. Ra là sợ người khác nhìn thấy. Vậy chẳng phải bây giờ tiện nghi cho hắn rồi sao?
Không chút do dự, hắn dang tay chặn ngay trước mặt đối phương.
Vừa đúng lúc, người phụ nữ kia cũng lao thẳng vào lòng hắn. Thế nhưng...
Nụ cười trên môi hắn lập tức đông cứng. Thứ đâm vào ngực hắn không phải cơ thể mềm mại của đàn bà. Mà là một lưỡi dao ngắn.
Mũi dao xuyên qua khe xương sườn, cắm thẳng vào tim, không cần nhát thứ hai.
Thân thể hắn khẽ lảo đảo, ngã ngửa ra sau. Nhưng trước khi xác hắn đổ xuống, một đôi tay đã kịp vòng qua dưới nách, giữ chặt vai hắn, chống đỡ cơ thể đang mềm nhũn.
Đầu gối Phục Ba chùng xuống. Cô miễn cưỡng đứng vững bằng hai chân, chậm rãi kéo thi thể lùi vào trong phòng.
Nằm dưới đất, Vương Tam Nhi không nhìn thấy cảnh phía sau.
Hắn chỉ nghe tiếng cửa mở rồi lại đóng. Con đàn bà kia đi ra ngoài rồi? Sao không ai ngăn lại? Hay là ả đã lẻn trốn mất? Hắn bị đánh lén thì còn có thể hiểu, nhưng tên canh cửa đâu thể bất cẩn đến vậy?
Đang miên man suy nghĩ, tiếng bước chân nặng nề vang lên bên tai.
Ngay sau đó, hắn nhìn thấy người phụ nữ kia kéo một vật gì đó vào phòng rồi ném xuống ngay trước mặt mình.
Vương Tam Nhi cố nhịn đau, trợn tròn hai mắt như chuông đồng. Đó chẳng phải Thiết Trụ, tên canh cửa, thì còn là ai?
Không một tiếng động… Ngực đầy máu… Hai mắt trợn trắng…Đã chết hẳn.
Đừng nói là đàn bà. Ngay cả hắn cũng không thể nào giết một gã lực lưỡng nhanh đến vậy.
Rõ ràng lúc nãy người phụ nữ này còn khóc lóc không thôi, bị đánh bị mắng cũng chẳng dám phản kháng. Sao chỉ trong chốc lát...
Lại như biến thành một con người khác?
Toàn thân hắn run cầm cập, lén liếc nhìn cô.
Ánh đèn dầu trong phòng leo lét.
Thân hình người phụ nữ đứng giữa ánh sáng chập chờn. Trên cổ còn hằn một vòng bầm tím, môi trắng bệch, hai bàn tay nhỏ vẫn đang nhỏ từng giọt máu xuống đất.
Trong đầu Vương Tam Nhi bỗng hiện lên một ý nghĩ đáng sợ.
Đây…Thật sự vẫn là người sao? Hay là vừa rồi hắn đã bóp chết cô ta…Giờ đứng trước mặt hắn chỉ là một con lệ quỷ quay về báo thù?
Ý nghĩ ấy khiến Vương Tam Nhi lạnh toát sống lưng. Ngay cả hạ thân cũng thấp thoáng có cảm giác ẩm ướt.
Phục Ba chẳng buồn bận tâm tên cướp đang nghĩ gì. Cú đánh lén vừa rồi tuy thành công, nhưng cũng gần như rút cạn chút sức lực cuối cùng của cô.
Lúc này cô vừa mệt, vừa khát, toàn thân đau nhức, đến cả tay chân cũng bắt đầu không còn nghe theo điều khiển.
Vứt thi thể sang một bên, cô đi đến chiếc bàn gỗ, cầm một ống trúc lên lắc thử. Nghe thấy tiếng nước bên trong, cô lập tức rút nút, ngửa đầu uống mấy ngụm lớn. Nước không còn tươi mới, nhưng ít ra vẫn đủ giải khát.
Uống xong, Phục Ba ngồi xuống chiếc ghế gỗ, thở dốc vài hơi, rồi một lần nữa quan sát khắp căn phòng.
Không đúng. Thật sự quá không đúng.
Lúc trước cô chỉ cảm thấy nơi này có gì đó kỳ lạ. Nhưng giờ bình tĩnh suy nghĩ lại, căn phòng này gần như không có lấy một chút dấu vết của thời hiện đại.
Đừng nói điện thoại hay bộ đàm. Ngay cả sách báo dành cho thủy thủ hoặc một chiếc radio cũng chẳng thấy đâu.
Đây là lênh đênh giữa biển, làm sao có ai chịu nổi sự cô quạnh mà hoàn toàn không mang theo thứ gì để giải khuây?
Nguồn sáng cũng không phải đèn điện, mà là ngọn đèn dầu leo lét. Nước được đựng trong ống trúc, chứ không phải bình giữ nhiệt. Còn cách ăn mặc của những người này...
Từ tên cướp lúc đầu cho đến gã vừa bị cô giết, tất cả đều búi tóc, mặc áo ngắn kiểu cổ, đi dép cỏ. Mọi thứ đều hoàn toàn trái ngược với thế giới mà cô biết.
Phục Ba cúi đầu nhìn bộ quần áo rách nát trên người, ban đầu cô còn tưởng đây là váy. Nhưng giờ nhìn kỹ, nó giống một chiếc trường bào mà đàn ông thời cổ mặc hơn. Đến cả thân thể còn có thể đổi… Vậy thì còn chuyện gì là không thể?
Rốt cuộc cô đang ở nơi nào?
Phục Ba nghiến chặt răng, đứng dậy, bước đến trước mặt tên tù binh. Cô giật mảnh vải bịt miệng hắn ra, hỏi thẳng:
"Bây giờ là năm nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)