Khôi phục ý thức trong nháy mắt, Phục Ba lập tức mở mắt.
Cơn choáng vẫn chưa tan, đầu óc mơ màng, hô hấp khó khăn, cổ bỏng rát như bị siết chặt. Trước ngực và bụng đau quặn như vừa lĩnh mấy cú đấm liên tiếp, tim đập nhanh đến bất thường.
Cô bị tấn công. Có kẻ địch!
Trong khóe mắt, một bàn tay bất ngờ chộp tới. Phục Ba theo bản năng căng cứng cơ thể, định nghiêng người né tránh, nhưng thân thể lại hoàn toàn không nghe theo ý muốn. Ngay giây sau, bàn tay ấy túm lấy tóc cô, mạnh bạo kéo cả người cô nhấc bổng lên.
Cơn đau xé da đầu khiến Phục Ba nhìn rõ kẻ trước mặt.
Đó là một gã đàn ông đen đúa, xấu xí, cởi trần, tóc búi cao, để bộ râu rậm rạp. Trên mặt hắn có một vết sẹo chém xéo, cắt ngang sống mũi, trông dữ tợn vô cùng. Từ người hắn bốc ra mùi máu tanh nồng nặc, trên da vẫn còn loang lổ những vết máu chưa khô.
Đồng tử Phục Ba đột ngột co rút. Đây là một tên liều mạng. Tình cảnh của cô cực kỳ nguy hiểm.
Trong lòng dấy lên cảnh giác, nhưng Phục Ba lại cố ép bản thân bình tĩnh, không hề giãy giụa. Thấy cô ngơ ngác như mất hồn, đến cả vạt áo cũng xộc xệch chẳng buồn chỉnh lại, vết sẹo trên cánh mũi của gã giật giật. Hắn ngoác miệng cười, để lộ hàm răng vàng khè.
"Con đĩ khốn, biết ông đây lợi hại thế nào chưa?"
Tiếng cười đắc ý chói tai vang lên. Bàn tay đang túm tóc buông ra, Phục Ba ngã phịch xuống sàn. Gã đàn ông thì đứng dậy, kéo mở quần.
"Ngoan ngoãn hầu hạ ông đây, biết đâu tao còn chừa cho mày một mạng."
Nằm rạp trên mặt đất, Phục Ba nhanh chóng đảo mắt quan sát xung quanh.
Đây là một căn nhà gỗ nhỏ. Bên cạnh có một chiếc giường, không gian chật hẹp, đồ đạc đơn sơ, ngoài cô và gã đàn ông thì không còn ai khác.
Cô khẽ hít sâu một hơi, chống tay gượng ngồi dậy.
Vương Tam Nhi nhìn người phụ nữ tóc tai rối bù, nghiêng người ngồi dưới đất, chỉ cảm thấy dục hỏa trong bụng càng lúc càng bốc cao.
Hôm nay đúng là gặp may. Không chỉ cướp được một chiếc thuyền chở đầy hàng hóa, lại còn bắt được cả đàn bà. May mà mắt hắn tinh, không để con tiện nhân giả nam này lừa qua mắt. Mà cho dù thật sự là đàn ông thì hắn cũng chẳng ngại kéo đến trút lửa.
Hắn sải bước tới, lần nữa túm lấy mái tóc dài của cô, ép cô ngẩng đầu lên, rồi ưỡn hông.
Bàn tay nhỏ trắng trẻo ấy khiến cổ họng Vương Tam Nhi khô khốc. Hắn nuốt nước bọt, thở hắt ra một hơi nặng nề.
Ngay sau đó...
“Rắc!” Một tiếng giòn tan vang lên.
Cơn đau khủng khiếp khiến hai chân hắn lập tức khép chặt, toàn thân co giật, rồi quỵ xuống đất.
Khi dương vật cương cứng, lớp màng trắng bao quanh thể hang vô cùng mỏng manh. Nếu chịu lực theo góc không thích hợp, nó rất dễ bị bẻ gãy. Một khi bộ phận yếu hại này bị tấn công, cơn đau đủ để khiến đàn ông mất sạch khả năng chống cự trong chớp mắt; ngất xỉu, thậm chí ngạt thở cũng chẳng có gì lạ.
Điều Phục Ba chờ đợi chính là khoảnh khắc này.
Ngay khi đối phương ngã gục không thể đứng dậy, cô lập tức lao lên một bước, nhét mảnh vải rách đã chuẩn bị sẵn vào miệng tên cướp. Sau đó nhanh như chớp nhặt chiếc thắt lưng rơi dưới đất, quấn mấy vòng quanh cổ tay và mắt cá chân hắn, rồi giẫm mạnh lên lưng, bẻ quặt hai tay ra sau, trói chặt cả tay lẫn chân vào với nhau.
Đáng tiếc dây lưng không đủ dài để siết luôn cổ hắn. Nhưng với một kẻ đã hoàn toàn mất khả năng phản kháng thì như vậy cũng đã đủ.
Xác nhận nút thắt đã buộc chắc, Phục Ba không buồn để ý tên cướp vẫn còn co giật vì đau. Cô chống đầu gối đứng dậy, đưa mắt nhìn khắp căn phòng.
Đây là đâu?Không... phải hỏi là… Rốt cuộc cô đã xảy ra chuyện gì?
Phục Ba giơ hai tay lên, chậm rãi siết chặt.
Đó là một đôi tay trắng trẻo, ngón tay thon dài, lòng bàn tay nhẵn nhụi không một vết chai, các khớp ngón cũng thanh mảnh, không hề có dấu hiệu biến dạng vì luyện tập lâu năm. Chỉ nhìn thôi cũng biết yếu ớt, chẳng có bao nhiêu sức lực.
Đây không phải tay của cô.
Miệng hổ tay cô vốn có vết chai, mu bàn tay còn để lại vài vết sẹo, tuyệt đối không thể trắng trẻo mảnh mai đến vậy. Mái tóc dài phủ đầy đầu cùng tầm nhìn thấp đi một đoạn cũng khiến cô vô cùng khó chịu. Từ năm 10 tuổi, cô đã không còn để tóc dài, càng không thể vô duyên vô cớ thấp đi như thế.
Dù không có gương, Phục Ba vẫn dễ dàng kết luận… Đây không phải cơ thể của cô. Rốt cuộc phải xảy ra chuyện gì thì một người mới có thể đổi sang một thân xác khác?
Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Phục Ba bước nhanh đến bên cửa sổ, đưa mắt nhìn ra ngoài. Bên ngoài tối đen như mực, tầm nhìn cực thấp, nhưng cô vẫn ngửi thấy mùi tanh mặn quen thuộc của biển.
Mày cô khẽ nhíu lại. Cô dậm nhẹ chân xuống sàn gỗ. Lúc này cô mới nhận ra, cảm giác rung lắc rất nhẹ dưới chân không phải do chấn động não gây ra, mà là vì chính sàn nhà đang chuyển động.
Đây là... một con tàu đang lênh đênh trên biển?
Cô không nghe thấy tiếng động cơ, thân tàu cũng hoàn toàn bằng gỗ. Lẽ nào đây là một chiếc thuyền buồm?
Ngay cả ngư dân vùng ven biển ngày nay cũng hiếm khi còn sử dụng loại thuyền này để ra khơi. Huống hồ trước khi bất tỉnh, cô vốn đâu có ở gần biển.
Là chỉ huy đội đặc công đột kích hải quân, Phục Ba nhận lệnh dẫn đội yểm hộ đơn vị giải cứu con tin. Trong trận chiến, đội của cô đảm nhiệm cánh nghi binh, thu hút phần lớn hỏa lực của đối phương, đồng thời chặn đứng toàn bộ lực lượng truy kích.
Không ngờ ngay lúc chuẩn bị rút lui, máy bay không người lái của địch khóa mục tiêu, mở cuộc tập kích từ trên không.
Cô đã dùng mọi cách ứng phó, cũng chờ được không quân phe mình đến chi viện. Đáng tiếc, ngay trước khoảnh khắc toàn đội sắp rút lui an toàn, một quả tên lửa cỡ nhỏ bất ngờ giáng xuống, đánh trúng vị trí của họ.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức cô không kịp suy nghĩ.
Nhưng giờ ngẫm lại, cho dù cô may mắn sống sót thì cũng không thể chỉ bị thương nhẹ đến mức này. Càng không thể gặp phải những kẻ địch nói tiếng Trung và xuất hiện trên một vùng biển kỳ lạ như thế.
Hiện giờ…Cô là ai? Và đây rốt cuộc là nơi nào?
Đúng lúc ấy, từ phía xa vọng lại tiếng chửi rủa đầy giận dữ xen lẫn những tiếng kêu gào thảm thiết.
Phục Ba lập tức thu hồi suy nghĩ, lặng lẽ bước đến sát cửa, khom người nhìn ra ngoài.
Bên ngoài thấp thoáng có một bóng người đang đứng gác. Hắn cầm một thanh đao, dựa lưng vào lối đi với vẻ chán chường.
Theo hướng thân ảnh ấy nhìn lên trên, còn có ánh lửa bập bùng cùng tiếng người huyên náo, dường như phát ra từ boong tàu.
Trên đó chắc chắn vẫn còn địch, chỉ là cô chưa xác định được cụ thể có bao nhiêu tên. Cô vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm.
Phục Ba chậm rãi quay đầu, ánh mắt dừng lại trên gã đàn ông đang nằm bất động dưới sàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)