Trời vừa hửng sáng, Khương Oánh đã dẫn theo Thanh Niểu tới Thọ Ninh Đường để thỉnh an lão phu nhân.
Khương Oánh của mười năm trước tuy giữ lại được mạng sống, nhưng thể trạng vẫn luôn yếu ớt. Hai năm sau đó, bệnh tình chẳng những không thuyên giảm mà còn ngày một chuyển biến xấu. Thần y ở Hạc Sơn liền phái đệ tử tìm đến, nói rằng đã ra tay cứu giúp thì phải giúp cho trọn. Vì thế, ông ngỏ ý muốn đón Khương Oánh về Hạc Sơn để dưỡng bệnh.
Thần y Hạc Sơn vốn danh tiếng lẫy lừng, lại cực kỳ khó mời. Nay ông đã tự nguyện ra tay cứu giúp, Khương gia đương nhiên cầu còn không được, lập tức đưa Khương Oánh đi ngay.
Chuyến đi ấy kéo dài đằng đẵng suốt năm năm trời Người nhà họ Khương cứ ngỡ lần này trở về bệnh tình của nàng đã dứt hẳn. Nào ngờ vào ngày Khương Oánh tròn mười bốn tuổi hồi phủ, vừa dùng xong bữa cơm đoàn viên nàng đã ngất lịm đi.
Lúc bấy giờ, Khương gia mới hay rằng tuy nàng không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng trận ốm thập tử nhất sinh mười năm trước đã khiến cơ thể nàng suy kiệt từ tận căn nguyên, tuyệt đối không được gắng sức hay chịu chút khổ cực nào.
Chính vì thế, lão phu nhân đã miễn cho nàng lễ nghi thỉnh an sáng tối, Chu thị đương nhiên cũng chẳng dám ép nàng hành lễ. Sau này, đối với những buổi yến tiệc không thực sự cần thiết, Khương Oánh đều mượn cớ thân thể không khỏe để từ chối khéo.
Từ khi trở về phủ đến nay, số lần Khương Oánh bước chân ra khỏi Ngân Sương Viện chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Sương sớm se lạnh, nàng đi chưa được bao xa đã khẽ ho vài tiếng, khiến Thanh Niểu lo lắng đến mức chân mày nhíu chặt.
“Cô nương, hay là đợi đến giờ cơm trưa rồi hãy đi?”
Khương Oánh khẽ lắc đầu, nhỏ giọng đáp: “Họ đã quỳ suốt một đêm rồi, ta không đợi được nữa. Huống hồ, đã lâu rồi ta cũng chưa đến Thọ Ninh Đường thỉnh an tổ mẫu.”
...
Tiểu nha hoàn cung kính hầu hạ lão phu nhân thức dậy. Vương ma ma tự tay chọn lấy hai bộ ngoại y rồi ướm hỏi ý tứ của bà.
Lão phu nhân dường như vô tình mà đưa mắt nhìn ra phía ngoài cửa.
Vương ma ma lập tức hiểu ý, nói khẽ: "Lục cô nương đang trên đường tới đây rồi ạ."
Lão phu nhân liếc bà một cái: "Ai mượn ngươi lên tiếng."
Vương ma ma vội cười xòa nhận lỗi: "Phải, phải, là lão nô lắm miệng. Lão phu nhân xem thử, hôm nay người định mặc bộ nào?"
Lão phu nhân tùy ý liếc qua một lượt, rồi hất cằm về phía bộ y phục màu đỏ tươi rực rỡ.
Vương ma ma khẽ mỉm cười, đưa những bộ còn lại cho tiểu nha hoàn mang đi cất.
Tiểu nha hoàn không khỏi kinh ngạc trong lòng, chẳng phải trước đây lão phu nhân vẫn luôn chê bộ đồ này quá sức sặc sỡ sao?
Chỉ có Vương ma ma là hiểu rõ ngọn ngành, sở dĩ có sự thay đổi này là bởi vì hôm nay Lục cô nương sẽ tới.
Các chủ tử trong phủ, ngoại trừ Lục cô nương ra thì hầu như ngày nào cũng tới Thọ Ninh Đường thỉnh an, nhưng có bao giờ lão phu nhân lại chuẩn bị long trọng đến thế này đâu. Ngày hôm qua các công tử, tiểu thư bị phạt quỳ, theo lệ thường của hai năm trước thì hôm nay nhất định Lục cô nương sẽ tới cầu tình.
Nghĩ đến đây, Vương ma ma khẽ thở dài một tiếng gần như không thể nghe thấy.
Lục cô nương quả thực khiến người ta không khỏi xót xa. Thuở tiền phu nhân và đại công tử còn sống, nàng chính là tiểu chủ tử được cả phủ nâng niu như ngọc quý. Bà vẫn còn nhớ như in hình ảnh Lục cô nương hay cười đùa, rúc vào lòng lão phu nhân làm nũng, vậy mà từ mười năm trước... ôi, thật là.
Kể từ ngày trở về từ Hạc Sơn, nụ cười của Lục cô nương lúc nào cũng nhàn nhạt, hờ hững, chẳng còn muốn thân cận với người nhà.
Ban đầu, ai nấy đều cho rằng nàng xa nhà đã lâu nên chưa quen, nhưng mấy năm trôi qua, nàng vẫn giữ nguyên vẻ xa cách ấy, cứ như thể tình thân trong nàng đã thực sự phai nhạt. Vì chuyện này mà lão phu nhân vẫn luôn mang tâm sự, trong lòng không khỏi có chút hờn trách.
Thế nhưng, dù lão phu nhân không nói ra, Vương ma ma vẫn thừa hiểu rằng bà vẫn thương Lục cô nương nhất mực.
...
Khương Oánh đã tới bên ngoài Thọ Ninh Đường, nàng không bảo người vào thông báo mà chỉ lẳng lặng đứng chờ.
Mạnh thị của nhị phòng vừa đi tới, trông thấy cảnh này định tiến lên thì cánh tay liền bị giữ chặt. Bà ta đang định nổi giận quát tháo, nhưng vừa đối mắt với khuôn mặt bình thản của Chu thị thì khựng lại, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Tẩu tẩu định làm gì đây?”
Chu thị không đáp lời, chỉ ngước mắt nhìn về phía Khương Oánh đang đứng trước cửa phòng lão phu nhân.
Nụ cười trên môi Mạnh thị nhạt đi, giọng đầy châm chọc: “Hôm nay đúng là mặt trời mọc đằng Tây, thật hiếm khi thấy vị chủ tử lá ngọc cành vàng này chịu bước chân ra khỏi cửa. Ta thấy con bé cũng chẳng đến nỗi yếu ớt gì cho cam, sao mà đến cái sân cũng chẳng bước ra nổi...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)