Thân phận tôn quý như hoàng trưởng tôn vốn dĩ sẽ chẳng bận tâm trong phủ một vị Trường Sử có bao nhiêu con cháu. Chỉ là chuyến này hắn xuống Tô Châu để điều tra Từ gia — Tri phủ Tô Châu, nên tiện thể tra xét luôn cả phủ Trường Sử.
Khóe môi tiểu thái giám khẽ giật giật: “Sợ là tất cả đều đang ở đây cả rồi.”
Cũng chẳng biết vị Khương Trường Sử kia là hạng nhân tài thế nào mà có thể nuôi dạy ra những... cô nương dã tính đến vậy. Đánh nhau thì cứ đóng cửa phủ lại mà đánh, nhà họ Khương này hay thật, cả nhà cùng kéo nhau ra ngoài đường đánh lộn!
Chuyện này mà truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa?
Tiểu thái giám cực kỳ không hiểu nổi hành vi này.
Tiêu Dung im lặng một hồi lâu, sự giáo dưỡng nề nếp không cho phép hắn bàn luận chuyện nhà người khác, hắn chỉ rũ mắt nói: “Cho ngươi một nén nhang, tìm lấy một nơi thanh tĩnh.”
Lang Nhất vội nghiêm mặt đáp: “Rõ!”
Tiêu Dung đứng dậy gọi tiểu thái giám hầu hạ thay y phục, đồng thời dặn dò Lang Nhất đang định bước ra cửa: “Trước tiên hãy tìm Lang Tam về đây.”
Các tiểu thư phủ Trường Sử đánh nhau ngoài đường đã là mất mặt, người bên cạnh Minh Quận Vương còn xúm lại xem nữ nhi nhà người ta đánh nhau thì cũng chẳng vẻ vang gì cho cam!
Mí mắt Lang Nhất giật nảy lên: “Tuân mệnh!”
Hắn ta đã bảo rồi, thật sự không nên mang theo vị tiểu công tử Lục gia này mà!
...
Khương Oánh mặt không chút biểu cảm, lặng lẽ ngồi nghe tiểu nhị từ Châu Ngọc Các bẩm báo sự việc. Nàng khẽ day nhẹ giữa chân mày, cố nén một hơi thở dài mệt mỏi.
Vẻ mặt Thanh Niểu cũng tối sầm lại vì tức giận.
Thật đúng là không thể nào nói nổi!
Chỉ vì một viên ngọc mà làm loạn đến mức ấy, thanh danh của các tiểu thư trong phủ rốt cuộc còn muốn giữ nữa hay không? Nhất là Tam cô nương và Ngũ cô nương, hai người họ còn đang trong giai đoạn bàn tính chuyện hôn sự kia mà!
Khương Oánh cố gắng kìm nén cơn giận đang âm ỉ trong lòng, nàng trầm giọng dặn dò gã tiểu nhị: “Dặn người của Châu Ngọc Các giữ kín miệng. Nếu để rò rỉ bất cứ tin tức gì, ta sẽ bán sạch toàn bộ gia nhân trong tiệm.”
“Tiểu nhân đã rõ, xin cô nương cứ yên tâm. Chuyện ngày hôm nay tuyệt đối sẽ không truyền ra ngoài đâu ạ.”
Người làm ở Châu Ngọc Các đa phần đều là gia nhân cũ từ nhà họ Tề, đương nhiên là vô cùng tận tâm và đáng tin cậy.
Sau khi tiểu nhị lui ra, Thanh Niểu mới không nhịn được mà thốt lên: “Tam cô nương sao càng ngày càng hồ đồ, hay gây chuyện như vậy chứ!”
“Tỷ muội trong nhà có tranh giành, cãi vã gì thì cũng nên đóng cửa bảo nhau mới phải, sao có thể ra ngoài làm loạn như thế chứ!”
Sắc mặt Khương Oánh trầm xuống: “Không được nói bậy!”
Khương Oánh rũ mắt, giữ im lặng.
Nàng thầm nghĩ, phần lớn nguyên nhân có lẽ là vì nàng.
Hai năm trở lại đây, cứ vào dịp này là đại phòng và nhị phòng lại xảy ra một trận cãi vã nảy lửa, và lần nào cũng phải đợi nàng ra mặt đứng về phía họ, nói đỡ vài câu thì chuyện mới chịu êm xuôi.
Hơn nữa, hai năm trước, những món đồ mà Tam tỷ tỷ tranh giành với bên nhị phòng, sau cùng đa số đều được đưa tới Ngân Sương Viện này. Nếu không có gì thay đổi, viên ngọc trắng kia cuối cùng cũng sẽ được mang đến trước mặt nàng thôi.
Dù sao thì, đó cũng chẳng phải món đồ mà Tam tỷ tỷ thực sự yêu thích.
Thấy Khương Oánh không muốn nói thêm, Thanh Niểu cũng không dám gặng hỏi, liền lui ra tiền viện dò la tình hình.
Chẳng bao lâu sau, nàng ấy đã quay trở lại, khẽ bẩm: “Cô nương, mọi người đều về cả rồi ạ.”
“Hiện giờ họ đang ở đâu?”
Thanh Niểu đáp: Ở từ đường.”
Câu trả lời này nằm đúng trong dự tính của Khương Oánh.
Nàng trầm giọng hỏi tiếp: “Tất cả đều đã động tay động chân sao?”
Thanh Niểu nhớ lại dáng vẻ nhếch nhác của các vị chủ tử mà mình vừa trông thấy, khóe môi khẽ giật giật: “Đến cả Cửu cô nương cũng bị thương. Sau gáy Bát cô nương vẫn còn dính máu.”
Khương Oánh đập mạnh tay xuống bàn rồi đứng phắt dậy, giận dữ thốt lên: “Thật là hồ đồ!”
Nàng gằn giọng hỏi: “Tổ mẫu phạt họ thế nào?”
Thanh Niểu đáp: “Lão phu nhân lần này thực sự nổi trận lôi đình, người phạt tất cả phải quỳ trong từ đường ba ngày. Riêng các cô nương còn phải chép kinh sách một trăm lần.”
Khương Oánh nhíu chặt đôi mày. Đám nam nhi thì không sao, nhưng phận nữ nhi chân yếu tay mềm, làm sao chịu nổi cảnh quỳ suốt ba ngày trời.
“Còn Tam tỷ tỷ thì sao, có bị phạt thêm gì không?”
Dù sao cũng là người cầm đầu vụ náo loạn, Khương Oánh không tin tổ mẫu lại nương tay với Tam tỷ tỷ. Quả nhiên, Thanh Niểu bẩm báo tiếp: “Tam cô nương phải chép phạt tới hai trăm lần ạ.”
Khương Oánh: “...”
Hình phạt này chẳng khác nào muốn lấy đi nửa cái mạng của Tam tỷ tỷ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)