Mạnh thị vừa dứt lời thì thấy Khương Oánh đưa tay che miệng, khẽ ho vài tiếng. Nha hoàn bên cạnh lo lắng vội vàng vén lại chiếc áo choàng trên người nàng.
Khóe mắt Mạnh thị giật giật: “...”
Nếu không phải vì đứng cách một khoảng khá xa, bà ta còn tưởng Lục cô nương đã nghe thấy lời mình nói.
Chu thị thu hồi ánh mắt, thản nhiên lên tiếng: “Nếu ngươi muốn Ngũ cô nương phải quỳ cho đủ ba ngày, thì cứ việc mang mấy lời vừa rồi đến trước mặt Lục cô nương mà nói.”
Mạnh thị bĩu môi, không dám hé răng thêm một lời nào.
Bà ta thừa hiểu Lục cô nương tới đây vì lẽ gì, cũng rõ ràng rằng hiện tại ngoài nàng ra, chẳng ai có thể xin tha cho mấy đứa nhỏ đang ở trong từ đường kia. Nhưng cũng chính vì vậy mà trong lòng bà ta càng thêm bất bình.
Dựa vào cái gì mà một kẻ quanh năm suốt tháng chỉ rú rú trong viện lại có thể được lão phu nhân coi trọng đến nhường ấy!
Chu thị nhìn thấu tâm tư của bà ta, nhưng cũng chẳng buồn nói thêm. Những lời khuyên bảo suốt hai năm qua bà đã nói không ít, song Mạnh thị phần lớn đều để ngoài tai, nên giờ bà cũng lười chẳng muốn tốn thêm nước bọt.
Hiện tại trong phủ, ai nấy đều bảo lão phu nhân đối đãi công bằng như nước trong bát, với đám hậu bối luôn thưởng phạt phân minh, không hề thiên vị ai.
Nhưng Chu thị hiểu rõ, đó chẳng qua là vì người có thể khiến lão phu nhân thiên vị… vốn đã không còn nữa rồi.
Đại công tử mất năm mười ba tuổi, đúng lúc đang là một thiếu niên khôi ngô tuấn tú. Khi tin dữ truyền về, lão phu nhân đã ngất đi không biết bao nhiêu lần.
Lúc thi thể của phu nhân và đại công tử được đưa về, lão phu nhân nắm chặt tay phu nhân mà khóc không thành tiếng, rồi lại ôm lấy đại công tử đã biến dạng đến mức chẳng thể nhận ra, nhất quyết không buông.
Sau này, khi Lục cô nương rơi vào hôn mê bất tỉnh, lão phu nhân mới gượng dậy từ giường bệnh để túc trực bên cạnh nàng.
Cho đến tận ngày hôm nay, trong phòng lão phu nhân vẫn còn lưu giữ những kỷ vật cũ của phu nhân và đại công tử, ngoại trừ Vương ma ma ra thì chẳng ai được phép chạm vào.
Tiếng kẽo kẹt khi cửa mở đã kéo Chu thị trở về với thực tại. Bà ngước mắt nhìn lên, thấy Vương ma ma đang tươi cười mời Lục cô nương vào phòng.
Chu thị khẽ rũ mi mắt. Nếu phu nhân và đại công tử vẫn còn trên đời, nếu Lục cô nương không phải rời nhà đằng đẵng năm năm, hoặc sau khi trở về nàng chịu gần gũi với lão phu nhân hơn, thì bát nước kia e rằng có cố thế nào cũng chẳng thể giữ cho bằng phẳng được.
...
Khương Oánh tiến đến trước mặt lão phu nhân, cung kính hành lễ theo đúng phép tắc: “Tôn nữ thỉnh an tổ mẫu.”
Lão phu nhân cố nén sự xúc động đang dâng lên trong ánh mắt, ôn tồn nói: “Trời vào thu, buổi sáng càng thêm se lạnh, sao Oánh nha đầu lại cất công qua đây làm gì.”
Khương Oánh ngước mắt khẽ cười, cung kính đáp: “Đã lâu không tới thỉnh an tổ mẫu, là lỗi của tôn nữ... Khụ, khụ khụ...”
Chưa nói dứt câu, nàng đã không kìm được mà ho lên vài tiếng đầy mệt mỏi.
Thân hình lão phu nhân không tự chủ được mà hơi nghiêng về phía trước, trong mắt hiện rõ vẻ lo âu. Chờ đến khi Khương Oánh ngừng ho, hơi thở dần ổn định, bà mới vẫy vẫy tay: “Mau lại gần đây với tổ mẫu.”
Khương Oánh nghe lời tiến lại gần. Vương ma ma nhanh ý bưng tới một chiếc ghế đẩu, nàng vừa mới cầm khăn lụa ngồi xuống thì tay đã bị lão phu nhân nắm chặt lấy: “Tay lạnh thế này, chắc trên đường đi đã bị nhiễm gió lạnh rồi. Có muốn tới thì đợi muộn hơn một chút cũng có sao đâu.”
Khương Oánh dịu dàng mỉm cười, áy náy nói: “Đã làm tổ mẫu phải lo lắng rồi ạ.”
“Thân thể này dưỡng bao nhiêu năm mà vẫn chẳng thấy khá lên.” Lão phu nhân khẽ thở dài: “Dạo này trời càng lúc càng lạnh, con nhất định phải cẩn thận đấy.”
“Đa tạ tổ mẫu đã quan tâm, người cũng nhớ phải giữ gìn sức khỏe nhé.” Khương Oánh nhỏ giọng thưa.
Ánh mắt lão phu nhân thêm vài phần ý cười, bà vỗ vỗ tay nàng, từ ái bảo: “Lần cuối ta gặp Oánh nha đầu là từ năm ngoái, giờ nhìn con có vẻ gầy đi chút ít.”
Khương Oánh khẽ cười, đáp lại bằng giọng dịu dàng: “Con lại thấy tổ mẫu trông trẻ ra vài tuổi đấy ạ.”
“Cái con bé này, chỉ giỏi nói lời ngọt ngào để dỗ người già thôi.” Lão phu nhân cười hỉ hả, tiếng cười vang khắp gian phòng, xua đi phần nào không khí nặng nề.
Vương ma ma lặng lẽ liếc nhìn Thanh Niểu, nàng hiểu ý khẽ gật đầu. Cả hai cùng im lặng lui ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho hai bà cháu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

