Khương Sanh không ưa thói hống hách của Khương Mạn, mà Khương Mạn cũng chẳng thuận mắt với Khương Sanh. Nàng ta trợn trắng mắt, hừ lạnh một tiếng khinh miệt: “Đúng là hạng làm bộ làm tịch!”
Cứ giả vẻ ta đây đầy bụng chữ nghĩa để tự nâng cao thân phận, rốt cuộc chẳng qua cũng chỉ là con của một di nương mà thôi...”
“Tam tỷ tỷ!”
Khương Triệt đột ngột đứng phắt dậy, lớn tiếng ngắt lời Khương Mạn.
Biết là mình lỡ miệng, Khương Mạn chỉ hậm hực hừ nhẹ một tiếng rồi ngồi lại vào ghế, chẳng thèm nói năng gì nữa.
Khương Sanh vốn dĩ giỏi giả vờ giả vịt, lần nào đi dự yến tiệc cũng được mọi người vây quanh, tựa như trăng rằm giữa muôn sao. Chẳng qua cũng chỉ nhờ biết làm vài bài thơ, viết được đôi ba chữ, có gì mà tài cán đến thế!
Trong lòng Khương Mạn, trước sau vẫn không cam tâm thừa nhận thân phận đích nữ của Khương Sanh. Rõ ràng cùng là phận con vợ lẽ, vậy mà chỉ sau một đêm, nàng ta đã xoay người thành con vợ cả. Thử hỏi, ở vào địa vị của Khương Mạn, liệu có ai mà trong lòng thấy dễ chịu cho được.
Bị chạm đúng chỗ đau, gương mặt Khương Sanh tái đi vì giận dữ. Thế nhưng, vì e ngại lễ nghi và thân phận, nàng ta không dám bộc phát ra ngoài, chỉ siết chặt chiếc khăn tay, mím môi mà chịu đựng.
Khương Sanh vẫn còn ôm cục tức trong lòng, định bụng quay về viện Tố Vân chứ không muốn đi nữa, nhưng lại bị Khương Triệt ngăn lại: “Muội muội ngoan, đừng chấp nhặt với Tam tỷ tỷ làm gì. Nếu muội không đi, lát nữa gặp người bên Nhị phòng, với tính khí nóng nảy ấy mà tỷ ấy lại gây chuyện thì một mình huynh không thể nào khuyên can nổi đâu.”
Khương Sanh bực bội đáp: “Tỷ ấy gây chuyện thì liên quan gì đến muội!”
Nói cứng là vậy, nhưng cuối cùng nàng vẫn lẳng lặng đi theo Khương Triệt ra khỏi phủ. Nàng ta chẳng phải lo cho Khương Mạn, mà là vì hai năm trở lại đây, lần nào gặp nhị phòng cũng đều xảy ra va chạm. Cái tính tình ngang ngược của Tam tỷ tỷ thế nào cũng gây chuyện, rồi lại khiến ca ca nàng phải chịu vạ lây!
Nhớ lại năm ngoái, cả đám bị phạt quỳ ở từ đường, cũng may có Lục tỷ tỷ đứng ra cầu xin mới được tha!
...
Khương Triệt quả nhiên đoán không sai, nhóm của họ vừa tới Châu Ngọc Các đã đụng mặt bốn người bên nhị phòng.
Khương Đồng – ngũ cô nương của nhị phòng – vốn là "oan gia ngõ hẹp" với Khương Mạn. Đặc biệt là hai năm trở lại đây, hễ hai người chạm mặt là lại châm chọc, mỉa mai nhau đủ điều, dường như không hạ bệ được đối phương thì trong người không thấy thoải mái vậy.
Hà chưởng quầy đã có kinh nghiệm xương máu từ những lần trước, nên vừa nhận được tin đã khéo léo sắp xếp cho hai bên hai gian phòng nghỉ cách xa nhau nhất. Thế nhưng oái oăm thay, cả hai nhóm lại kẻ trước người sau cùng đặt chân đến tiệm, rồi lại cùng nhắm trúng một món đồ. Sau vài hồi thương lượng mà chẳng ai chịu nhường ai, cả hai bên đều bắt đầu nổi nóng.
"Viên ngọc này ta lấy chắc rồi!"
Khương Mạn bừng bừng giận dữ, chỉ tay vào viên ngọc trắng rồi quát nha hoàn phía sau: "Mau gói lại!"
Nha hoàn của nàng ta vội vã tiến lên định cầm lấy, nhưng đã bị nha hoàn bên Khương Đồng nhanh tay chặn lại. Cả hai nô tỳ đều vì bảo vệ chủ nhân mà chẳng ai chịu lùi bước, tạo nên một thế giằng co không dứt.
Khương Đồng tức đến mức mặt mày tái mét: "Làm gì cũng phải có trước có sau, Tam tỷ tỷ đừng có mà ngang ngược, vô lý như vậy!"
"Ta vô lý chỗ nào?" Khương Mạn hừ lạnh một tiếng khinh khỉnh: "Viên ngọc này Ngũ muội đã trả tiền rồi sao?"
Khương Đồng trừng mắt nhìn nàng ta đầy căm phẫn: "Tỷ rõ ràng là cố tình gây sự!"
Châu Ngọc Các vốn là tài sản hồi môn của Tề thị, hiện tại đang đứng tên Khương Oánh. Thuở sinh thời, Tề thị từng đặt ra quy định: phàm là ngày lễ ngày tết, con cháu trong nhà chưa thành thân đều có thể đến tiệm tùy ý chọn đồ mà không phải trả tiền. Dù sau này cửa tiệm đã đổi chủ sang Khương Oánh, quy tắc ấy vẫn được duy trì cho đến tận bây giờ. Thế nên, lời mỉa mai vừa rồi của Khương Mạn rõ ràng là đang cố tình kiếm chuyện.
“Phải đấy, ta chính là cố ý, chính là muốn đối đầu với muội đấy!” Khương Mạn khoanh tay trước ngực, hất cằm đầy ngạo mạn: “Muội làm gì được ta nào?”
Khương Mạn tuy mang phận thứ nữ, nhưng lại là người của đại phòng. Khương lão phu nhân vốn coi trọng sự hưng thịnh của gia tộc, muốn con cháu các phòng thân thiết nên mới xếp thứ tự chung cho tất cả tiểu bối. Nói trắng ra, nhị gia bấy lâu nay vẫn phải dựa dẫm vào đại gia để mưu cầu công danh, nên người nhị phòng tự nhiên cảm thấy thấp vế hơn một bậc.
Thế nhưng, dù nhị phòng có phải nhìn sắc mặt đại phòng mà sống, Khương Đồng dù sao vẫn là đích nữ chính tông. Nàng ta xưa nay vốn chẳng coi đám con thiếp thất ra gì, ngay cả Khương Sanh dù đã được nâng lên làm đích nữ, nàng ta còn thấy không vừa mắt, huống hồ gì là hạng người như Khương Mạn.
“Tam tỷ tỷ đã ngang ngược như thế, ta làm gì được tỷ chứ? Cùng lắm là đến tìm tổ mẫu nhờ người định đoạt!”
Khương Đồng vừa dứt lời đã định quay người đi tìm lão phu nhân.
Lão phu nhân tuy có phần ưu ái đại phòng hơn, nhưng trước giờ đối với con cháu luôn giữ thái độ công tâm, không nghiêng lệch bên nào. Nếu chuyện hôm nay nháo đến tai bà, người chịu phạt chắc chắn là Khương Mạn. Biết rõ điều đó, Khương Mạn làm sao dám để nàng ta đi cáo trạng, lập tức bước tới giằng lấy người: “Lớn chừng này rồi mà còn định chơi trò mách lẻo à, thật là không biết xấu hổ!”
“Tỷ buông ra!”
“Ta không buông đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
