Vừa hay, vài ngày trước có tin tức từ kinh thành truyền tới: Tháng Ba năm sau cung đình sẽ tổ chức tổng tuyển tú. Đã nhiều năm bệ hạ không tuyển tú, lần này tổ chức là để chọn phi tử cho các hoàng tử và hoàng tôn. Hoàng thất hiện nay con cháu đông đúc, cũng chính vì thế, nàng cần phải tính toán thật kỹ để tìm ra "chỗ dựa" phù hợp nhất.
Nàng không ảo tưởng rằng một mình mình có thể lật lại bản án cho Tề gia hay đòi lại công đạo cho người thân. Kẻ đứng sau kia quyền thế ngập trời, nếu không có một chỗ dựa vững chắc, hai chữ "báo thù" chẳng qua cũng chỉ là lời nói suông.
Vì vậy, nàng chọn người không dựa vào cảm tình, mà chỉ trọng quyền thế. Nàng hiểu rõ mọi chuyện có thể sẽ không hoàn toàn như ý mình, bởi lẽ mỹ nhân trong thiên hạ nhiều vô kể, nàng chưa chắc đã chiếm được chân tình của một ai đó để họ sẵn sàng giúp Tề gia giải oan. Thế nên nàng đã chuẩn bị sẵn hai con đường: Nếu không thể dùng tình cảm để thuyết phục, nàng chỉ cần được giữ lại trong cuộc tuyển tú là đủ. Chỉ cần bước chân vào hoàng gia, nàng sẽ có cơ hội tiếp cận giới quyền quý. Khi tìm thấy kẻ thù, nàng sẽ liều chết một phen, dù có phải hy sinh tính mạng cũng không hối tiếc!
Dẫu sao kể từ ngày mẫu thân và huynh trưởng qua đời, nàng đã chẳng thể sống cho riêng mình nữa. Cuộc đời nàng vốn dĩ đã định sẵn sẽ không bao giờ được bình lặng.
Con đường phía trước dẫu có gập ghềnh trắc trở, nàng cũng chẳng ngại ngần gì nữa.
...
Thanh Nguyệt Đường
Tại sảnh chính, một thiếu nữ mặc váy áo màu hồng đào, dáng vẻ diễm lệ, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa dò xét. Gương mặt nàng ta lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, thấp thoáng chút bực dọc xen lẫn đợi chờ.
Ngồi giữa sảnh là một tiểu công tử mặc áo lam nhạt, trông tuổi tác có phần nhỏ hơn nàng ta nhưng tư thế ngồi lại vô cùng đoan chính, toát lên vẻ trầm ổn khác thường. Ngay cả khi đưa mắt nhìn ra ngoài, cậu vẫn giữ đúng lễ nghi, sống lưng thẳng tắp, không hề nghiêng lệch nửa phân.
Cạnh đó, một thiếu nữ có gương mặt và tuổi tác tương đồng với cậu cũng đang ngồi ngay ngắn. Gương mặt nhỏ nhắn của nàng căng chặt, ẩn chứa vài phần kiêu ngạo, nhưng rốt cuộc vì tuổi còn nhỏ nên chưa luyện được sự nhẫn nại, trong ánh mắt vẫn lộ ra vài tia căng thẳng khó hiểu.
Hơn nửa canh giờ trôi qua, vị cô nương diễm lệ kia cuối cùng cũng cạn sạch kiên nhẫn. Nàng ta nặng nề đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng "cộp" chói tai: “Đã về phủ đến năm thứ ba rồi, trong phủ nơi nơi đều cung phụng chiều chuộng nàng ta, rốt cuộc nàng ta còn có gì không vừa lòng nữa? Lần nào cũng bắt chúng ta phải chờ đợi thế này, đúng là cái thói ưa làm bộ làm tịch!”
Lời vừa dứt, vị tiểu công tử kia liền nhíu mày: “Tam tỷ tỷ, tỷ không nên nói bậy như vậy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

