Khương Đồng vốn ý thức rõ thân phận đích nữ, không thể hành xử bất chấp như Khương Mạn, lại càng không muốn dây dưa lôi kéo làm mất thể diện. Nàng ta chỉ lạnh mặt, quay sang nhìn hai huynh đệ Khương Triệt, cất giọng nghiêm khắc: “Thất đệ định cứ mặc kệ cho Tam tỷ tỷ la lối khóc lóc như thế sao?”
Khương Triệt vốn là người ít nói, bị nhắc tên liền chỉ khẽ nhíu mày, rồi đáp: “Ngũ tỷ tỷ, chẳng qua cũng chỉ là chút xích mích giữa tỷ muội trong nhà, cần gì phải nháo đến chỗ tổ mẫu cho thêm phiền phức.”
Thấy Khương Triệt rõ ràng thiên vị Khương Mạn, cơn giận trong lòng Khương Đồng càng bốc cao: “Đệ đúng là đang bao che cho tỷ ấy!”
Khương Triệt chỉ mím môi, không nói thêm lời nào.
Khương Sanh vẫn giữ thái độ im lặng, trong lòng thầm nghĩ: chỉ vì chút chuyện cỏn con này mà nháo lên trước mặt tổ mẫu, thật chẳng biết giấu mặt vào đâu cho hết nhục.
Khương Đồng nghiến răng ken két, quay sang trừng mắt nhìn huynh trưởng: “Ca ca, huynh xem kìa!”
Đứng xem kịch hay đã lâu, Khương Phong vội vàng phủi sạch vụn bánh trên tay, lật đật bước tới giảng hòa: “Thôi mà, thôi mà! Cửa hàng lớn thế này, lẽ nào lại chỉ có một viên ngọc trắng? Hà chưởng quầy, ông mau lấy thêm một viên khác ra đây cho mọi người xem.”
Khương Mạn lập tức hếch cằm, ngang ngạnh đáp: “Ta chỉ lấy đúng viên này thôi!”
Khương Đồng cũng chẳng chịu kém cạnh: “Ta cũng muốn viên này!”
Khương Phong nghẹn lời, chỉ biết đứng ngẩn ra: “...”
Hà chưởng quầy mặt mày méo xệch, lộ rõ vẻ khổ sở: "Bẩm Nhị công tử, loại ngọc trắng này cực kỳ hiếm gặp, trong tiệm thực sự chỉ còn duy nhất một viên này thôi ạ."
Dù hai vị cô nương có chịu đổi ý thì ông ta cũng chẳng đào đâu ra được viên thứ hai.
Năm xưa phu nhân định ra quy định con cháu nhà họ Khương phải cùng nhau đến tiệm chọn đồ, vốn là muốn đám trẻ có thêm cơ hội gần gũi, gắn kết tình cảm. Ai mà ngờ được tâm ý tốt đẹp ấy giờ đây lại biến thành một màn tranh giành, náo loạn đến mức này.
Khương Phong nghe xong cũng hoàn toàn bí thế, chẳng biết phải làm sao cho vẹn cả đôi đường.
Theo lẽ thường, Khương Phong đứng hàng thứ hai trong nhà, lại thêm đại huynh trưởng đã không còn, vốn phải gánh trọng trách dạy dỗ các em. Thế nhưng, Khương Phong tuy đã đến tuổi trưởng thành mà văn chẳng thông, võ chẳng thạo, chí tiến thủ lại không có lấy nửa điểm, hoàn toàn đi vào vết xe đổ của phụ thân mình là Khương Nhị gia. Đừng nói đến việc dạy bảo các em, ngay cả bản thân hắn ta còn chẳng quản nổi.
Chính vì vậy, uy tín của Khương Phong trong phủ còn chẳng bằng một góc của Khương Triệt. Khương Triệt tuy nhỏ tuổi nhưng tính tình trầm ổn, thông tuệ, dù chưa sánh bằng đại huynh Khương Mộ Niên từng danh chấn Tô Châu năm nào, nhưng vẫn rất được người trong nhà coi trọng.
Khương Phong đã bất lực, Khương Tranh – phận con thứ của nhị phòng – lại càng không có tiếng nói. Cửu cô nương Khương Đình nhỏ tuổi nhất, lá gan cũng bé xíu, thấy các tỷ tỷ tranh chấp dữ dội chỉ biết sợ hãi nép chặt sau lưng tứ ca, chẳng biết phải làm sao.
Khương Đồng thấy người bên nhị phòng chẳng ai trông cậy được thì tức đến nghẹn họng. Cánh tay nàng ta lại bị Khương Mạn túm chặt không buông, chỉ còn biết nghiến răng trừng mắt, buông lời châm chọc: “Tam tỷ tỷ vốn chỉ ưa những vật dụng hào nhoáng phô trương. Viên ngọc trắng này, dù tỷ có lấy về, e rằng cũng chẳng biết dùng vào việc gì!”
"Ta dùng làm gì thì mặc kệ ta, liên quan gì đến muội?"
Khương Mạn trợn trắng mắt, quay sang quát nha hoàn của mình: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không đoạt lại được thì ngươi cứ liệu mà ở lại đây luôn đi!"
Nha hoàn nghe vậy liền sợ hãi, dồn hết sức bình sinh ra giành giật. Nha hoàn bên Khương Đồng chống đỡ không nổi, đành trơ mắt nhìn đối phương cướp mất viên ngọc trắng.
Khương Đồng tức đến đỏ cả hốc mắt, hung hăng liếc xéo nha hoàn của mình một cái: "Đồ vô dụng!"
Mắng xong, nàng ta quay sang chửi thẳng vào mặt Khương Mạn: "Đúng là hạng di nương nuôi dạy, thật chẳng biết xấu hổ!"
Lời này chẳng khác nào đánh thẳng vào tử huyệt của Khương Mạn. Sau khi Tề thị qua đời, Chu thị được đưa lên làm chính thất, La di nương vì chuyện ấy mà uất hận thấu xương. Bà ta dùng đủ mọi thủ đoạn khóc lóc, náo loạn, thậm chí dọa thắt cổ, để giành bằng được Khương Mạn về bên mình nuôi dưỡng.
Năm ấy Khương Mạn mới lên bảy, ngày ngày nghe nương oán thán rằng tại sao bà ta vào cửa trước mà người được nâng làm chính thất lại là Chu thị. Nghe mãi thành quen, trong lòng Khương Mạn cũng dần nảy sinh nỗi bất bình.
Lời sỉ nhục ấy chẳng khác nào chạm thẳng vào nỗi đau trong lòng Khương Mạn. Nàng ta không nói không rằng, lao tới túm chặt cổ áo Khương Đồng, gằn giọng hung hãn: “Muội có giỏi thì mắng thêm một câu nữa xem!”
Khương Đồng vừa ra sức gạt tay Khương Mạn, vừa tức tối gào lên: “Ta chỉ nói sự thật thôi. Đồ điên này, buông ta ra!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
