Đợi Thanh Niểu đi khuất, Khương Oánh đứng lặng hồi lâu giữa sân rồi mới chậm rãi bước vào phòng.
Mấy ngày tới chính là ngày giỗ của mẫu thân và huynh trưởng. Mười năm thời gian, nói dài cũng chẳng dài, mà bảo ngắn cũng chẳng ngắn. Nó dài đến mức nàng tưởng như sắp quên đi dung nhan, giọng nói của mẫu thân; nhưng lại ngắn đến nỗi nỗi hận thấu xương trong lòng nàng vẫn cứ cuồn cuộn như sóng trào.
Nàng vẫn còn nhớ rõ ngày hôm ấy, trước lúc khởi hành, mẫu thân và huynh trưởng đã vây quanh giường bệnh dỗ dành nàng: “Tuế Tuế vừa mới nhiễm phong hàn, không tiện chịu cảnh tàu xe mệt nhọc. Mẫu thân và huynh trưởng chắc chắn sẽ về trước Tết Trung thu để cùng Tuế Tuế đón tết.”
“Tuế Tuế phải nghe lời không được khóc nhè, ngoan ngoãn uống thuốc nhé. Lúc ca ca về sẽ mang cho muội bánh hạch đào của tiệm họ Lý ở Nam Thành.”
Những lời dặn dò dịu dàng của người thân dường như vẫn còn văng vẳng bên tai. Khương Oánh đứng bên cửa sổ nhìn gốc hoa quế già, hốc mắt dần dần nhòe đi.
Mùa Trung thu năm ấy, nàng không đợi được món bánh hạch đào hứa hẹn, mà chỉ chờ được một tin dữ động trời.
Năm Vĩnh Nhạc thứ hai mươi chín, ngay trong đại thọ của ngoại tổ phụ nàng, một bản thánh chỉ đột ngột giáng xuống: Tề gia bị khép vào tội mưu phản thông đồng với địch, lệnh cho tịch thu gia sản, tru di toàn tộc. Mẫu thân và huynh trưởng của nàng vốn không nằm trong danh sách phạm tội, vậy mà trớ trêu thay lại bỏ mạng ngay tại nơi đó. Huynh trưởng của nàng thậm chí còn chẳng giữ được nguyên vẹn hình hài, chết không toàn thây.
...
Ngày thi thể của mẫu thân và huynh trưởng được đưa về phủ là ba ngày trước lễ Trung thu năm ấy. Khi đó nàng mới lên sáu, nhân lúc vú già không để ý đã lén chạy ra tiền viện. Cảnh tượng tang tóc hiện ra trước mắt, nàng chết lặng khi nhìn thấy di thể của người thân rồi ngất lịm đi. Trận đả kích ấy khiến bệnh tình của nàng trở nặng, phụ thân nàng phải vượt qua hai ngọn núi cao, quỳ trước mặt thần y núi Hạc Sơn mới cầu được liều thuốc giữ mạng.
Gió thu thoảng qua cửa sổ, hương hoa quế quanh quẩn nơi đầu mũi cuối cùng cũng khiến giọt lệ kìm nén bấy lâu trên hốc mắt Khương Oánh lăn dài.
Gốc quế kia chính là do huynh trưởng tự tay trồng cho nàng một ngày trước khi khởi hành đi Nam Thành. Khi ấy hắn còn dịu dàng dỗ dành, hứa rằng lúc trở về sẽ cùng nàng chăm bón, đợi hoa nở sẽ hái xuống cài tóc cho nàng, hoặc đặt trong phòng để hương thơm ướp đẫm không gian. Thế nhưng, huynh trưởng vốn là người nói được làm được, vậy mà lần đầu tiên thất hứa lại chính là sự phân ly vĩnh viễn. Những chuyện vốn dĩ bình thường năm xưa, giờ đây đã hóa thành tâm nguyện viển vông.
Khương Oánh cúi đầu khẽ lau đi nước mắt, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên tia hận thù đậm đặc.
Ngoại tổ phụ tuyệt đối không thể thông đồng với địch!
Tề gia đời đời là tướng môn trấn thủ biên cương, một lòng trung liệt, lẽ nào lại phản quốc? Thánh chỉ năm đó lệnh cho Tề gia ở Nam Thành phải chịu cảnh tịch thu gia sản, tru di toàn tộc. Mẫu thân nàng đã là dâu nhà họ Khương, huynh trưởng cũng là con cháu Khương gia, đáng lẽ không phải bỏ mạng trong cuộc thảm sát ấy. Vậy mà, tất cả đều đã chết!
Nàng còn nhớ trong bữa tiệc thọ hôm đó, máu chảy thành sông, quan binh hung hãn xua đuổi khách khứa rời đi. Ngoại tổ phụ muốn đưa mẫu thân và huynh trưởng ra ngoài nhưng bị tên cầm đầu ngăn cản. Hễ ai mở miệng cầu xin đều lập tức mất mạng dưới lưỡi đao. Vì để bảo vệ hai người, các cữu cữu và biểu huynh của nàng đã liều mình lý luận, cuối cùng đều lần lượt ngã xuống dưới mũi đao của kẻ thủ ác kia.
Khi ấy, nàng còn quá nhỏ, lại đang bạo bệnh, nên tổ mẫu và phụ thân đều giấu kín mọi chuyện. Mãi sau này, đứng trước mộ của mẫu thân và huynh trưởng, Các chủ mới kể lại toàn bộ sự thật cho nàng nghe. Sau khi biết được nội tình uẩn khúc bên trong, nàng lấy cớ lên núi Hạc Sơn dưỡng bệnh để gia nhập Phùng U Các. Mười bốn tuổi học thành trở về, món quà đầu tiên Các chủ trao cho nàng chính là một cái tên: Tiết Diệu!
Đó cũng là lúc nàng tiếp nhận "Phùng U Lệnh" đầu tiên, và Tiết Diệu chính là kẻ đầu tiên nàng xuống tay lấy mạng.
Tuy nhiên, nàng hiểu rõ đằng sau án oan của Tề gia không đơn giản chỉ có một Tiết Diệu nhỏ bé. Suốt hai năm qua, nàng không ngừng lần theo dấu vết và cuối cùng phát hiện ra kẻ đứng sau hắn ta là một vị quý nhân ở kinh thành. Muốn tiếp tục điều tra, nàng buộc phải vào kinh. Thế nhưng, thân phận nữ nhi của một Trường sử Tô Châu như nàng không dễ gì có thể đặt chân vào chốn kinh kỳ đầy rẫy tôn ti ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
