Ngày rằm tháng Tám, chính ngọ.
Chu thị nghe vậy cũng chẳng lấy làm lạ, bà nhìn Hồ ma ma rồi hỏi: “Năm nào tầm này con bé cũng đổ bệnh một trận. Ngươi thấy sắc mặt Lục cô nương lần này có khá hơn chút nào không?”
Hồ ma ma khẽ lắc đầu: “Lão nô không gặp được Lục cô nương, chỉ nghe tiếng ho của cô nương vọng ra, dường như rất dữ dội.”
“Lúc lão nô đến, vừa vặn thấy Vương ma ma bước ra khỏi Ngân Sương Viện, từ xa trông thấy bà ấy như đang lau nước mắt.”
Chu thị khẽ nhíu mày, hồi lâu sau mới khẽ thở dài: “Cứ ngỡ dưỡng bệnh ở núi Hạc Sơn trở về thì sẽ không sao nữa, nào ngờ thân thể con bé vẫn suy nhược đến vậy.”
“Phu nhân đừng quá lo lắng. Lục cô nương tuy thân thể yếu một chút, nhưng thần y đã nói, chỉ cần tĩnh dưỡng cẩn thận thì tính mạng chắc chắn không đáng ngại.”
Hồ ma ma khuyên giải vài câu, nhưng trong lòng lại không khỏi bất bình thay cho chủ tử, bèn nói: “Phu nhân nhân hậu, lúc nào cũng lo lắng cho Lục cô nương, vậy mà cô nương lại chẳng biết điều. Đã ba năm rồi, đến một lần sang thỉnh an sớm tối cũng không thấy...”
“Hồ ma ma!”
Chu thị lạnh giọng ngắt lời bà.
Hồ ma ma vốn là vú nuôi của Chu thị, nhìn bà lớn lên từ thuở nhỏ. Sau khi Chu gia sa sút, bà không yên tâm để Chu thị một mình gả vào Khương gia, nên đã từ bỏ mọi lựa chọn khác, theo hầu hạ bên cạnh. Hai người tuy là chủ tớ, nhưng tình nghĩa từ lâu đã sâu đậm hơn cả ruột thịt.
Hồ ma ma vốn thực lòng thương xót Chu thị nên trong lòng sớm đã chất chứa bất bình. Nay đã mở lời, dù bị Chu thị quở trách, bà vẫn đánh bạo nói tiếp: “Phu nhân, lão nô biết phận mình không nên bàn tán chuyện chủ tử, nhưng lão nô đau lòng cho người quá! Phải, Lục cô nương thân thể yếu ớt, không thể đi lại thỉnh an thì cũng chẳng ai nỡ trách. Thế nhưng bao năm qua, phu nhân luôn ưu ái Lục cô nương hết mực. Hễ trong phủ có món ngon vật lạ, phu nhân đều sai người mang tới Ngân Sương Viện cho cô nương chọn trước. Lão nô không dám mong Lục cô nương phải cảm kích tấm lòng của người, nhưng cho đến tận giờ, cô nương vẫn chưa từng gọi người một tiếng mẫu thân nào cả!”
“Nói xong chưa?” Chu thị điềm nhiên hỏi lại.
Hồ ma ma biết bà đã thực sự nổi giận nên không dám nói thêm nửa lời, chỉ lầm bầm đầy cam chịu: “Dẫu sao phu nhân cũng là mẹ cả của Lục cô nương mà.”
Chu thị khẽ chỉnh lại ống tay áo, ngồi thẳng lưng, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Hồ ma ma rồi trầm giọng nói: “Ta biết ma ma thương ta, nhưng những lời như thế này, từ nay tuyệt đối không được nhắc lại nữa.”
Hồ ma ma định phân trần thêm nhưng đã bị Chu thị ngắt lời: “Ma ma quên mất năm xưa ta vào phủ bằng cách nào rồi sao? Quý thiếp thì vẫn cứ là thiếp.”
Hồ ma ma sững người, một nỗi xót xa chợt dâng lên trong lòng. Nhà họ Chu tuy gia thế nhỏ nhưng cũng là dòng dõi thư hương, Chu lão thái gia vốn xuất thân cử nhân. Nếu không phải gia đạo sa sút, tiểu thư của bà làm sao phải chịu cảnh đi làm thiếp cho người ta?
“Nhưng giờ đây, tiểu thư đã là chủ mẫu danh chính ngôn thuận của phủ Trường sử này rồi mà.”
Nghe ra sự nghẹn ngào trong giọng nói của Hồ ma ma, Chu thị rũ mắt thở dài, giọng bà dịu xuống: “Điều đó cũng không thể xóa bỏ sự thật ta từng làm thiếp. Thiếp thất được nâng lên làm chính thất vốn dĩ đã thấp hơn người được cưới hỏi đàng hoàng một bậc. Huống hồ, phu nhân quá cố lại là hậu duệ của nhà tướng.”
“Hồ ma ma, ngay cả khi Chu gia không sa sút thì cũng chẳng bao giờ với tới được nhà họ Tề ở Nam Thành.”
Chu thị khẽ ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, hồi tưởng lại gương mặt với nụ cười rạng rỡ năm nào, khóe môi bà khẽ cong lên: “Tề gia đời đời trấn giữ biên cương, cả nhà một lòng trung liệt. Nam nhi nhà họ Tề đều là anh hùng của Đại Thịnh, còn nữ nhi nhà họ Tề cũng rực rỡ tựa minh châu.”
Hồ ma ma nghe vậy thì kinh hãi, vội vàng nhìn dáo dác xung quanh, sợ có người nghe thấy. “Tiểu thư của ta ơi, những lời này sao người có thể nói ra được cơ chứ?”
Mười năm trước, Tề gia bị khép vào tội thông đồng với địch, cả nhà bị chém đầu thị chúng. Giờ đây, kẻ nào dám hé răng nói nửa chữ “trung” về họ, kẻ đó chính là nghịch thần tặc tử!
Đó là tội bay đầu như chơi!
“Hừ!” Sắc mặt Chu thị bỗng trở nên lạnh lẽo. Bà hơi hất cằm, khí thái khác hẳn vẻ ôn hòa đoan trang thường ngày: “Nếu không có Tề gia, Đại Thịnh lấy đâu ra cảnh thái bình thịnh thế như hôm nay? Năm đó giặc Nhung tràn tới xâm phạm, chiếm đóng ba tòa thành trì biên cương, mấy vạn bá tánh lầm than trở thành tù binh. Chúng đốt giết, cướp phá, không việc ác nào không làm, khiến dân chúng sống cảnh đời trâu ngựa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

