Nếu không nhờ Tề lão tướng quân cùng mấy vị thiếu tướng quân dẫn dắt Tề gia quân đánh đuổi quân Nhung ra khỏi bờ cõi, giành lại thành trì, thì không biết còn bao nhiêu người phải chịu cảnh kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay!”
Hồ ma ma sợ đến mức giậm chân bành bạch, bà định đưa tay bịt miệng Chu thị lại nhưng thấy không ổn, cứ thế quýnh quáng xoay như chong chóng tại chỗ.
“Trận chiến ấy, Tề gia mất đi ba vị thiếu tướng quân, chỉ còn lại một người con út ốm yếu.” Chu thị như không hề nhìn thấy vẻ kinh hãi của Hồ ma ma, bà tiếp tục nói: “Thắng trận, cả kinh thành reo hò vui sướng, tung hô Bệ hạ anh minh, chân long hộ quốc. Nhưng nhìn lại Tề gia xem, chỉ còn là một mảnh tang thương trắng xóa, cảnh cô nhi quả phụ thê thảm khôn cùng.”
“Châm chọc nhất là, sau này Tề lão tướng quân, đám cô nhi quả phụ ấy và cả Tề ngũ gia lại chết vì tội thông đồng với địch. Nực cười! Ai mà tin cho nổi? Một đạo thánh chỉ vừa ban ơn huệ lại vừa định tội, liệu có lấp được miệng thế gian hay không!”
“Trời cao đất dày ơi, tiểu thư của ta ơi, người làm ơn im miệng giùm cho!”
Hồ ma ma sợ đến mức mồ hôi vã ra như tắm, giọng bà run bần bật: “Nói thế này là bị chém đầu đấy!”
Chu thị cười lạnh một tiếng, cuối cùng cũng không nói thêm nữa.
Năm đó vào cửa Khương gia, bà mới biết chủ mẫu vốn là cô nương nhà họ Tề.
Nếu là nhà khác, có lẽ bà đã không để tâm đến thế. Nhưng nam nhi nhà họ Tề là anh hùng của Đại Thịnh, phu nhân quá cố lại từng đối đãi với bà rất tử tế, lẽ nào bà có thể bạc đãi nữ nhi của người? Huống hồ, Lục cô nương chính là giọt máu cuối cùng còn sót lại trên cõi đời này của Tề gia. Bởi vậy, dù Lục cô nương không muốn thân cận, bà cũng chẳng hề thấy tự ái hay phiền lòng.
Còn về tiếng gọi “mẫu thân”, bà tự thấy mình gánh không nổi.
Lục cô nương từ sau khi phu nhân mất thì được nuôi dưỡng bên cạnh lão phu nhân, sau này lại đi Hạc Sơn. Bà chưa từng tận tay dạy dỗ lấy một ngày, sao dám nhận một tiếng “mẫu thân” của nàng.
Hồ ma ma sợ Chu thị lại thốt ra những lời đại kỵ, bèn vội vàng lảng sang chuyện khác.
“Phu nhân, tiệc sắp bắt đầu rồi, không nên để lão phu nhân phải chờ lâu.”
Chu thị thu lại cảm xúc, khi bước chân ra khỏi cửa, bà đã trở về với dáng vẻ thục nữ ôn hòa như bao ngày.
...
Khương Oánh khẽ gật đầu. Thanh Niểu nhìn là biết nàng chẳng để lời khuyên vào tai, chỉ đành khẽ thở dài rồi định lui ra ngoài bình phong. Khi cô nương chép kinh không thích có người vây quanh hầu hạ, nên bấy lâu nay nàng vẫn luôn đứng đợi ở phía ngoài.
Thế nhưng lần này, Khương Oánh khẽ gọi nàng lại: “Ngươi theo ta cũng đã tròn ba năm rồi, phải không?”
Thanh Niểu khựng lại, rồi quay người bước tới trước mặt Khương Oánh, khẽ nhún mình hành lễ: “Vâng, nô tỳ được mua về đúng dịp cô nương vừa trở lại phủ.”
Khương Oánh khẽ “a” một tiếng, ngồi xuống phía sau án thư, lặng lẽ nhìn Thanh Niểu.
Thanh Niểu dường như cảm nhận được điều gì đó, đôi bàn tay đang đan vào nhau trước bụng chợt siết chặt hơn.
Mấy năm qua, cô nương không hề thân cận với người trong phủ, đối đãi với kẻ hầu người hạ lại càng lạnh nhạt. Ngân Sương Viện rộng lớn là thế, nhưng cũng chỉ có mình nàng là được gần gũi cô nương nhất. Nhưng trong thâm tâm Thanh Niểu hiểu rõ, điều này không có nghĩa là cô nương hoàn toàn tin cậy mình. Ngược lại, cô nương chưa bao giờ coi nàng ấy là tâm phúc.
Trong lòng cô nương, vị trí quan trọng nhất vốn thuộc về Vãn Hòa – người đã khóc nức nở khi chạy đến đón nàng vào ba năm trước.
Sau này Thanh Niểu mới biết, Vãn Hòa vốn là nha đầu thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô nương. Năm cô nương lên chín tuổi phải đi Hạc Sơn dưỡng bệnh, thần y không cho phép người hầu đi theo, Vãn Hòa mới được đưa đến hầu hạ bên cạnh lão phu nhân, chỉ chờ ngày cô nương hồi phủ để lại về Ngân Sương Viện.
Thế nhưng khi trở về, cô nương lại không giữ nàng ấy bên mình nữa. Khương Oánh nhờ lão phu nhân đứng ra làm chủ hôn sự cho Vãn Hòa, rồi gả nàng ấy đi vào năm ngoái.
Người ngoài đều dèm pha cô nương bạc bẽo, không màng tình nghĩa chủ tớ lâu năm. Nhưng Thanh Niểu nhìn thấu tất cả, chính vì quá đỗi trân trọng nên cô nương mới ngầm chọn lựa kỹ càng, cuối cùng định ước cho Vãn Hòa với một vị quản sự bên phía cố phu nhân. Cô nương còn đích thân đi cầu xin lão phu nhân, cho phép Vãn Hòa được xuất giá từ Thọ Ninh Viện để giữ thể diện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
