Lời vừa dứt, cả đại sảnh lập tức chìm vào tĩnh lặng, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mãi đến nửa khắc sau, Tiêu Dung mới như đã nguôi giận, đứng dậy bước ra ngoài: “Vậy thì cho ngươi năm ngày.”
Từ Thính Phong mừng rỡ, liên tục dập đầu tạ ơn. Nhưng khi Tiêu Dung vừa đi khuất, vẻ nịnh nọt trên mặt hắn ta lập tức tan biến, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai: “Rõ là kẻ háo sắc, còn bày đặt làm bộ quân tử, hại bọn ta mấy ngày nay cứ phải nơm nớp lo sợ!”
...
Rời khỏi đình giữa hồ, Từ Thính Phong đi thẳng tới thư phòng, nơi Tri phủ Từ Văn Trung đã chờ sẵn từ lâu.
“Phụ thân, tối nay nhi tử đã thử lại một lần nữa. Chuyện Minh Quận vương dạo này lưu luyến chốn lầu xanh đúng là vì đang tìm kiếm tuyệt sắc giai nhân.”
Hôm nay, khi mời Quận vương tới phủ, hắn ta đã cố tình sắp xếp một ca kỹ có nhan sắc kém xa Liên cô nương. Hắn ta sớm đã nắm được tin Tiêu Dung vốn chẳng thèm để mắt tới Liên cô nương; bởi vậy, nếu tối nay hắn ta lại chấp nhận Vãn Nhi – một kẻ thua kém về mọi mặt – thì chứng tỏ những hành động ăn chơi dạo này chỉ là màn kịch che mắt thế gian.
Từ Văn Trung nheo mắt nhìn nhi tử đầy thâm trầm: “Con chắc chắn chứ?”
Lúc này, vẻ mặt Từ Văn Trung mới dãn ra đôi chút: “Được như vậy thì còn gì bằng, con cứ liệu đường mà làm cho ổn thỏa.”
Dù sao cũng là hoàng trưởng tôn của phủ Đại vương gia, lại là vị Quận vương duy nhất được đích thân ban tên, rất đáng để đặt cược một phen.
Từ Thính Phong chắp tay đáp: “Vâng, thưa phụ thân.”
Nhưng vừa bước ra khỏi thư phòng, đôi mày Từ Thính Phong đã hằn lên vẻ sầu não.
Tô Châu vốn nhiều mỹ nhân, nhưng bản thân Minh Quận vương lại sở hữu dung mạo xuất chúng đến vậy, nên người có thể lọt vào mắt hắn cũng tất nhiên không thể tầm thường. Hắn ta biết tìm đâu ra một tuyệt sắc giai nhân như thế bây giờ...
Trong đầu hắn ta chợt hiện lên ký ức của ba năm trước. Khi ấy, hắn ta đứng từ xa bên ngoài Khương phủ, tình cờ bắt gặp Lục cô nương nhà họ Khương vừa trở về từ núi Hạc Sơn. Chỉ một thoáng nhìn qua, dung nhan ấy đã khiến hắn ta kinh diễm đến tận hôm nay, huống chi là hiện tại, e rằng càng thêm xuất chúng.
Chỉ tiếc, vị Khương cô nương ấy, hắn ta không thể chạm tới.
...
Tại đình giữa hồ, tiểu thái giám ôm lấy chén trà, uống lấy uống để như trâu uống nước đìa. Lau miệng xong xuôi, hắn ta mới nháy mắt, sáp lại gần Tiêu Dung hỏi nhỏ: “Chủ tử, vừa nãy nô tài diễn có giống không? Không để lộ sơ hở nào chứ?”
Thấy bộ dạng rõ ràng là đang chờ được khen ngợi của hắn ta, Tiêu Dung cũng chẳng tiếc lời, khẽ mỉm cười gật đầu một cái.
Tiểu thái giám lập tức nở nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn không còn vẻ kiêu căng, coi trời bằng vung như lúc nãy. Thay vào đó, hai lúm đồng tiền hiện ra trông lại có vài phần đáng yêu: “Hắc hắc, vẫn là nhờ diễn xuất của chủ tử cao tay nên nô tài mới có đất mà phát huy.”
“Có điều lão cáo già Từ đại nhân kia cũng khôn ngoan thật, lại còn phái người về tận kinh thành để dò xét. May mà Quận vương đã sớm có chuẩn bị.”
Tiêu Dung nhấp một ngụm trà, đưa mắt nhìn về phía cửa sổ. Ngay giây sau, Lang Tam đã lộn người qua cửa sổ tiến vào. Hắn ta cũng chẳng buồn hành lễ với Tiêu Dung, cứ thế tự nhiên ngồi xuống trước mặt, tự rót cho mình chén trà rồi mới lên tiếng: “Cái đình giữa hồ này đúng là tinh xảo thật đấy.”
Nói "tinh xảo" thực chất vẫn còn là khiêm tốn.
Những vật phẩm trang trí trong căn phòng này, nếu đem về kinh thành, đều thuộc hạng trân quý hiếm có. Chỉ dùng để bài trí phòng ngủ cho Quận vương thôi cũng đủ thấy tâm tư của chủ nhà sâu đến nhường nào.
“Nói về vị Từ đại nhân này, đúng là quá mức cẩn trọng.” Lang Tam tiếp lời: “Thử tới thử lui bao nhiêu ngày trời mới dám mời Quận vương vào phủ. Hôm nay lại cố tình tìm một ca kỹ thua kém Liên cô nương để dò xét, rồi còn nhắc đến vị bên Khương gia nữa...”
Nói đến đây, Lang Tam chợt khựng lại khi nhận được ánh nhìn lạnh nhạt của Tiêu Dung. Hắn ta vội vàng ho nhẹ một tiếng rồi ngậm miệng.
Tiểu thư của phủ Trường sử sao có thể đem ra so sánh với hạng phấn son chốn lầu xanh được.
“Mấy ngày tới, hãy trông chừng cho kỹ.” Tiêu Dung lạnh lùng ra lệnh.
Tiêu Dung thấy thuộc hạ không còn nói nhăng nói cuội nữa, mới quay sang dặn dò Lang Nhất vừa tiến vào: “Bọn họ chắc chắn chưa hoàn toàn tin tưởng ta đâu, mấy ngày tới hãy để mắt kỹ những cỗ xe ngựa ra vào Từ phủ.”
Lang Nhất lập tức hiểu ý, chắp tay lĩnh mệnh, sau đó hạ thấp giọng: “Chủ tử, kinh thành có tin mới.”
Tiêu Dung khẽ mướn mày: “Hửm?”
“Quả đúng như ngài dự liệu, Khương gia đã thất thế.” Lang Nhất khựng lại một chút, thần sắc có phần phức tạp: “Khương Hoàng hậu đã tự vẫn.”
Ánh mắt Tiêu Dung chợt trở nên lạnh lẽo.
Tự vẫn sao...
Quả đúng là tính cách của bà ta.
“Còn nữa, Đại Lý Tự báo rằng đã lục soát được thư từ qua lại giữa phủ Trường sử và Khương gia ở kinh thành, còn có cả danh mục lễ vật hậu hĩnh. Người của Đại Lý Tự đã khởi hành, e là tối mai sẽ tới nơi.”
Tiêu Dung hơi khựng lại. Nhà họ Khương ở Tô Châu cũng bị kéo vào vũng nước đục này sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)