Từ Thính Phong lại chẳng lấy làm lạ, hắn ta mỉm cười đầy ẩn ý rồi ra lệnh cho tâm phúc bên cạnh: “Trời chẳng còn sớm, tiễn Vãn Nhi cô nương về đi.”
Vãn Nhi cắn môi, không cam lòng nhìn về phía người ngồi trên ghế chủ tọa, nhưng người nọ chỉ cúi đầu nhấp rượu, chẳng buồn liếc nhìn nàng ta thêm lấy một cái.
Chỉ trong nửa canh giờ ngắn ngủi, nàng ta đã nếm trải đủ thăng trầm của cảm xúc. Dù trong lòng có mất mát, có khó chịu đến nhường nào, nàng ta cũng không dám lỗ mãng, chỉ đành lẳng lặng theo người của Từ Thính Phong rời khỏi.
Sau khi Vãn Nhi đi khỏi, Tiêu Dung cũng chẳng còn hứng thú gì, hắn đưa tay xoa nhẹ giữa mày. Từ Thính Phong thấy vậy liền vội vã cho đám vũ cơ lui ra ngoài.
Đợi đến khi đại sảnh yên tĩnh trở lại, Tiêu Dung mới chậm rãi ngước mắt nhìn Từ Thính Phong: “Đây chính là tuyệt sắc giai nhân mà Từ công tử đã nói sao?”
Giọng điệu tuy bình thản, nhưng sự bất mãn ẩn chứa bên trong không khó để nhận ra.
“Đến Liên cô nương – đầu bảng của Yên Vũ Lâu còn chẳng sánh bằng. Liên cô nương Quận vương còn chẳng thèm để mắt tới, thì sao có thể để hạng như Vãn Nhi vào phòng hầu hạ được.”
Tiểu thái giám đứng bên cạnh Tiêu Dung hất cằm, khinh khỉnh nói: “Vốn nghe danh Tô Châu là nơi sản sinh mỹ nhân, vậy mà Quận vương tới đây đã nửa tháng, vẫn chưa thấy bóng dáng một tuyệt sắc giai nhân nào. Chẳng lẽ Từ công tử không muốn tận tình tiếp đãi, nên mới giấu đi những mỹ nhân thực sự?”
Từ Thính Phong nghe vậy thì kinh hãi, vội vàng đứng bật dậy định lên tiếng biện bạch, nhưng lại bị tiểu thái giám kia hùng hổ cắt ngang: “Quận vương nhà chúng ta vốn chỉ mượn danh tra án để tới thưởng ngoạn phong cảnh Tô Châu, nếu không thể tận hứng…”
Lời nói bỏ lửng ấy cũng đủ khiến sắc mặt Từ Thính Phong biến đổi liên hồi. Hắn vội vàng thưa: “Xin Quận vương nghe dân thảo trình bày, tiểu dân nào dám có nửa phần che giấu. Trước đó là do không rõ sở thích của ngài nên mới mạo muội phỏng đoán. Xin Quận vương yên tâm, tiểu dân nhất định sẽ sớm tìm được mỹ nhân hợp ý ngài.”
Tiêu Dung không nói một lời, đôi mắt lạnh lùng dán chặt vào Từ Thính Phong.
Dù không dám ngẩng đầu, nhưng Từ Thính Phong vẫn cảm nhận được ánh mắt đang xoáy vào mình đã nhuốm màu thiếu kiên nhẫn. Hắn ta vội vàng thưa thêm: “Quận vương tới Tô Châu nửa tháng qua, không biết ngài đã nghe danh Đệ nhất mỹ nhân Tô Châu chưa? Hay là để tiểu dân đi...”
“Choang!”
Từ Thính Phong còn chưa dứt lời, Tiêu Dung đã thẳng tay ném chén rượu xuống đất. Mảnh sứ văng trúng đôi ủng của hắn ta, khiến hắn ta lập tức quỳ sụp xuống, kinh hãi thưa: “Quận vương bớt giận!”
Tiêu Dung nhìn chằm chằm hắn ta một lúc lâu, rồi mới cười như không cười mà nói: “Lần này bản Quận vương đến Tô Châu là để tra án tham ô, vậy mà Từ công tử lại định đem nữ nhi phủ Trường sử dâng lên, chẳng lẽ muốn để Ngự sử đài tiện thể tra xét cả bản Quận vương sao?”
Tiểu thái giám như sợ Từ Thính Phong chưa hiểu, liền hếch cằm, bồi thêm: “Lục cô nương của phủ Trường sử chính là mỹ nhân đứng đầu Tô Châu. Quận vương nhà chúng ta lần này tới đây là để tra xem vị Tri phủ kia có dính líu đến vụ tham ô ở kinh thành hay không. Vậy mà ngay lúc nước sôi lửa bỏng thế này, Từ công tử lại định dâng nữ nhi của cấp dưới Tri phủ cho Quận vương... Hừ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

