Đêm trước Tết Trung thu, tại đình giữa hồ trong Từ phủ, không khí đang tưng bừng tiếng ca điệu múa.
Người nam tử ngồi ở vị trí chủ tọa khẽ nhắm mắt, tựa lưng vào ghế. Nếu không phải ngón tay thon dài đang khẽ gõ nhịp trên đùi theo tiếng hát uyển chuyển của ca kỹ, hẳn ai cũng nghĩ hắn đã ngủ say.
Khi khúc nhạc kết thúc, Tiêu Dung mới chậm rãi mở mắt, ánh mắt như mang theo móc sắt, nhìn chằm chằm vào nàng ca kỹ đang quỳ ở giữa điện.
Giữa tiết trời đêm se lạnh nơi mặt hồ, nàng ca kỹ lại chỉ khoác trên mình lớp lụa xanh mỏng tang. Tấm áo trễ nải để lộ cần cổ trắng ngần cùng xương quai xanh quyến rũ; vòng eo nhỏ nhắn thon gọn chẳng tày gang, còn nơi cổ chân lấp ló là những chiếc chuông nhỏ tinh xảo, mỗi bước đi lại khẽ ngân lên đầy mê hoặc.
Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng từ vị khách quý phía trên đang chậm rãi lướt qua người mình, nàng ca kỹ vừa căng thẳng lại vừa có chút đắc ý.
Vốn dĩ khi nhận lệnh của Đại công tử tối nay phải tới hầu hạ một vị khách quý, nàng ta vốn rất kháng cự. Ai nấy đều biết nàng ta chỉ bán nghệ không bán thân, cũng không tùy tiện tiếp khách, nhưng đây là Từ phủ, ma ma không gánh nổi tội nên mới vừa đe dọa vừa dụ dỗ đưa nàng ta tới đây.
Thế nhưng, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên khi trông thấy vị quý nhân kia, mọi bất mãn và kháng cự trong lòng nàng đều tan biến không dấu vết.
Nàng chưa từng gặp nam tử nào đẹp đến nhường ấy.
Gương mặt hoàn mỹ không tìm ra nổi một tì vết, khí chất ôn nhuận nho nhã, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ cao quý bẩm sinh. Nàng ta tuy kiến thức nông cạn nhưng cũng hiểu rằng, phong thái tôn nghiêm ấy tuyệt đối không phải chuyện ngày một ngày hai mà có được, mà là khí thế của bậc bề trên ngồi ở vị trí cao từ lâu mới tôi luyện nên.
Trước đây, nàng ta vẫn cho rằng Đại công tử của Từ phủ là người ôn tồn lễ độ, dung mạo tuấn mỹ nhất. Nhưng nay, đem so với vị quý nhân đến từ kinh thành này thì quả thực chẳng bõ bèn gì.
Giờ đây, chẳng nói tới chuyện hầu hạ, chỉ cần được đi theo hắn, dù làm nha hoàn bưng trà rót nước nàng ta cũng cam lòng. Với một nam tử như thế, chỉ cần may mắn được diện kiến một lần đã là phúc phận trời ban.
Đứng trước mặt hắn, nàng ta không khỏi tự ti, chỉ sợ chẳng thể lọt vào mắt xanh của người nên đem hết mọi thủ đoạn ra trổ tài. Cũng may, nàng ta đã thành công thu hút được ánh nhìn của hắn.
Bị hắn nhìn chăm chú như vậy, tim nàng ta đập loạn liên hồi, đôi gò má nóng bừng, thậm chí cả người đều nhũn ra vì xao động.
Đích trưởng tử Từ Thính Phong của Từ phủ thu hết cảnh này vào mắt, hơi nghiêng người, cung kính thưa với người ngồi trên ghế: “Vãn Nhi cô nương là ca kỹ có tiếng khắp thành Tô Châu, biết bao văn nhân nhã sĩ đã từng đề thơ tặng nàng. Nếu Quận vương thấy vừa ý, hay là đêm nay cứ để nàng theo hầu riêng ngài, hát riêng cho ngài nghe một khúc?”
Mọi người ở đó đều thừa hiểu, "hát riêng một khúc" thì thứ được hát chắc chắn không phải là nhạc khúc đơn thuần.
Từ Thính Phong lại quay sang nhìn nàng ca kỹ, ra lệnh: “Còn không mau bái kiến Quận vương!”
Nàng ca kỹ tên Vãn Nhi sớm đã sững sờ khi nghe thấy hai chữ "Quận vương". Nghe Từ Thính Phong nhắc nhở, nàng ta theo bản năng ngước mắt lên, đầy kinh hãi và kính sợ nhìn về phía chủ tọa.
Quận vương! Hắn lại là Quận vương!
Nàng ta từng đoán thân phận hắn hẳn là bất phàm, nhưng chẳng thể ngờ lại tôn quý đến hàng hoàng thân quốc thích như vậy. Chỉ là không rõ, hắn là Quận vương của vương phủ nào mà thôi.
Tim Vãn Nhi đập mỗi lúc một dồn dập, những ngón tay đan vào nhau siết chặt đến trắng bệch. Nếu nàng ta có thể trèo lên cành cao này, thì quả thực...
Không biết qua bao lâu, một giọng nói trầm ấm dễ nghe mới từ đỉnh đầu truyền xuống: “Miễn lễ.”
Vãn Nhi nén lại sự xao động trong lòng, dập đầu thêm một cái: “Tạ Quận vương.”
Sau đó lại là một khoảng lặng kéo dài.
Ai nấy đều hiểu rõ, chuyện đi hay ở của Vãn Nhi lúc này hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của người ngồi trên cao kia. Vãn Nhi lo lắng siết chặt ngón tay, đây có lẽ là lúc nàng ta chạm gần đến vinh hoa phú quý nhất trong đời.
Cuối cùng, nàng ta lại được nghe giọng nói tựa thiên tiên ấy vang lên: “Quả thực có vài phần êm tai, thưởng.”
Gương mặt Vãn Nhi lộ rõ vẻ vui mừng, nhưng còn chưa kịp tạ ơn thì lại nghe hắn nói tiếp: “Có điều, nếu bảo hát riêng một khúc thì bản Quận vương thấy vẫn còn thiếu chút phong vị.”
Nụ cười trên môi Vãn Nhi chợt cứng đờ.
Đây là... hắn không nhìn trúng nàng ta...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



