Dấn thân vào con đường này, bước nào cũng đầy rẫy hiểm nguy, nàng không thể lường trước được mình sẽ đi đến đâu, chính vì vậy, nàng tuyệt đối không thể kéo Khương gia vào vòng xoáy này.
Theo kế hoạch, trước khi vào kinh nàng sẽ khiến tình cảm với người nhà rạn nứt, đợi đến lúc cuộc tuyển cử kết thúc sẽ tìm cách đoạn tuyệt quan hệ, xóa tên mình khỏi gia phả Khương gia. Có như vậy, dẫu sau này nàng có thất bại thì cũng chẳng làm liên lụy đến người thân.
Nàng đã chọn dấn thân vào nơi núi đao biển lửa thì không thể để bản thân có điểm yếu, và cũng định sẵn là không có duyên với tình thân, vậy nên lúc này cần gì phải bộc lộ lòng mình.
Nàng phải cách họ càng xa càng tốt, để lỡ như nàng có gặp bất trắc, gia đình cũng không vì nàng mà mạo hiểm. Tốt nhất là ngay cả một chút đau lòng họ cũng không cần phải có.
Có như vậy, nàng mới không còn gì vướng bận, mới có thể kiên định bước tiếp trên con đường báo thù này.
Khương Oánh đè nén sự mềm yếu trong lòng xuống, lúc dùng cơm tối, sắc mặt nàng còn lạnh nhạt hơn cả ban ngày.
Vốn dĩ nàng định sớm rời tiệc, nhưng nghĩ lại có lẽ sau này khó còn cơ hội như vậy nữa, nên sau khi dùng bữa xong, nàng vẫn nán lại nghe hết một vở kịch rồi mới trở về Ngân Sương Viện.
Thái độ của nàng tuy trước sau đều hờ hững, nhưng lại chẳng có ai thắc mắc, bởi mọi người đều biết chỉ hai ngày nữa thôi là tới ngày giỗ của Tề thị và Đại công tử.
...
Mùng một tháng Tám, trời đổ cơn mưa hạ.
Trừ lão phu nhân ra, mọi người trong Khương gia đều tới mộ tổ. Sau khi tế bái xong, cả nhà lần lượt ra về, chỉ còn Khương Oánh vẫn nán lại sau cùng như mọi năm.
Đợi mọi người đi xa, Khương Oánh mới nói với Thanh Niểu: “Ta muốn trò chuyện với mẫu thân và huynh trưởng một lát, ngươi ra ngoài chờ ta đi.”
Thanh Niểu vâng lời, đưa ô cho Khương Oánh rồi lui ra.
Cảm nhận được tiếng bước chân của Thanh Niểu đã xa dần, Khương Oánh mới tiến đến trước mộ mẫu thân. Nàng nửa quỳ xuống, chậm rãi đưa tay chạm vào tên húy trên bia mộ, nước mắt bất giác tuôn rơi.
“Mẫu thân, Tuế Tuế tới thăm người và huynh trưởng đây. Tuế Tuế nhớ hai người lắm.”
“Mẫu thân, đêm qua Tuế Tuế lại mơ thấy cảnh tượng ngày người đi Nam Thành năm ấy. Tuế Tuế cầu xin mẫu thân cho con đi cùng, nhưng người nhất định không đồng ý, huynh trưởng cũng không chịu. Chỉ chớp mắt một cái, cả mẫu thân và huynh trưởng đều biến mất không còn tăm hơi...”
“Trong phòng phụ thân vẫn treo bức họa của mẫu thân, phòng của tổ mẫu cũng còn giữ lại rất nhiều di vật của người. Chúng con ai cũng nhớ mẫu thân rất nhiều.”
Chiếc ô trên tay Khương Oánh rơi xuống đất. Nàng nép sát người vào bia mộ, để mặc nước mưa hòa cùng nước mắt tuôn dài trên mặt. Nàng nghiêng đầu nhìn sang tấm bia bên cạnh của đích trưởng công tử Khương Mộ Niên, lẩm bẩm: “Huynh trưởng, hai ngày trước ở từ đường, nhìn thấy Ngũ tỷ tỷ và Bát muội muội được huynh trưởng của họ che chở, Tuế Tuế đã nghĩ, nếu huynh trưởng cũng còn ở đây thì tốt biết mấy. Huynh trưởng chắc chắn cũng sẽ giống như Nhị ca ca và Thất đệ, luôn bảo vệ Tuế Tuế.”
“Mà huynh trưởng còn giỏi giang hơn Nhị ca ca và Thất đệ nhiều, nhất định sẽ không để Tuế Tuế phải chịu chút tổn thương nào. Thế nhưng...”
Khương Oánh nghẹn ngào không thành tiếng: “Tuế Tuế chỉ cần huynh trưởng còn sống thôi. Dù không giỏi giang cũng được, không cần niên thiếu thành danh, cũng chẳng cần danh tiếng lẫy lừng khắp thành Tô Châu… Tuế Tuế chỉ cần huynh trưởng còn sống thôi.”
Cơn mưa chẳng biết từ lúc nào đã nặng hạt hơn. Khương Oánh khẽ ngẩng đầu, để mặc nước mưa xối xả rơi xuống khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng tái nhợt, trông đáng thương đến xót xa lòng người.
“Nhưng huynh trưởng yên tâm, các huynh đệ tỷ muội trong nhà đều thương Tuế Tuế lắm. Tam tỷ tỷ là ngốc nhất, tỷ ấy biết cứ mỗi bận này Tuế Tuế lại nhớ mẫu thân và huynh trưởng đến thắt lòng, nên năm nào cũng bày trò quậy phá trong phủ, để Tuế Tuế chịu rời khỏi Ngân Sương Viện, ra ngoài ăn một bữa cơm đông vui, náo nhiệt. Thất đệ và Bát muội cũng lần nào cũng phụ họa theo tỷ ấy...”
“Vậy mà năm nay họ lại động thủ thật. Nhị ca bị thương nặng nhất, còn có cả Thất đệ và Bát muội nữa... Lúc nào cũng trưng ra vẻ thâm trầm, đoan trang, Tuế Tuế thực chẳng ngờ có ngày họ lại đánh nhau như thế.”
Khương Oánh khẽ nức nở, nói tiếp: “Nghe người làm ở Châu Ngọc Các kể lại, Thất đệ ra tay là vì bảo vệ Tam tỷ.”
“Chỉ là... sang năm Tuế Tuế phải vào kinh rồi. Tương lai phía trước quá mịt mờ, con chỉ đành nhẫn tâm khiến tổ mẫu, phụ thân và các huynh muội phải xa lánh mình.”
“Mẫu thân, huynh trưởng, Tuế Tuế nhất định sẽ báo thù cho hai người.”
Cách đó không xa, sau một cây thanh tùng, một nam tử trung niên đang đứng lặng. Ông vận y phục trắng, cũng chẳng hề che ô.
Ông nhìn bóng dáng nhỏ bé đang thu mình bên bia mộ mẫu thân giữa làn mưa, hai bàn tay buông thõng bên sườn siết chặt thành nắm đấm, trong mắt phủ một tầng đau đớn khôn nguôi.
“Lão gia.”
Thanh Niểu tiến lên, lo lắng nói: “Thân thể cô nương vốn yếu ớt, không chịu nổi trận dày vò này đâu, mong lão gia hãy khuyên nhủ người.”
Khương Lạc Bạch nhắm mắt lại, chậm rãi lắc đầu.
Thanh Niểu thấy vậy chỉ đành lùi lại vài bước, đứng từ xa nhìn Khương Oánh trong màn mưa.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng khóc trong mưa dần nhỏ lại, bóng người bên bia mộ đổ gục xuống bùn đất.
Lúc này Khương Lạc Bạch mới cử động, thần sắc nóng nảy, bước chân vội vã. Khi Thanh Niểu đuổi kịp thì ông đã bế thốc Khương Oánh đang hôn mê lên.
“Hồi phủ.”
“Rõ.” Thanh Niểu vội vàng nhặt ô rồi theo sát phía sau.
Trận ốm này của Khương Oánh kéo dài ròng rã nửa tháng trời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



