Lão phu nhân nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay trắng ngần, mảnh khảnh đang nắm lấy cổ tay mình, hốc mắt không kìm được mà đỏ lên. Bà đã chẳng nhớ nổi lần cuối cùng Oánh nha đầu làm nũng với mình là từ bao giờ nữa.
Một lúc lâu sau, lão phu nhân nén lại sự nghẹn ngào, ôn tồn bảo: “Được, vậy thì cả nhà chúng ta cùng ăn một bữa cơm.”
Khương Oánh nhận ra giọng nói của tổ mẫu có chút khàn đục, thân hình nàng khẽ cứng lại một nhịp, nhưng rất nhanh sau đó nàng đã đứng dậy, cung kính thưa: “Đa tạ tổ mẫu, vậy con xin phép tới từ đường ngay đây ạ.”
Lão phu nhân nhìn theo bóng dáng ấy hồi lâu không nhúc nhích. Mãi cho đến khi Vương ma ma bước vào, bà mới thở dài một tiếng: “Đứa nhỏ này, trong lòng nó cất giấu quá nhiều tâm sự.”
Vương ma ma sửng sốt, định bụng hỏi cho ra lẽ, nhưng vừa thoáng thấy hốc mắt lão phu nhân đỏ hoe, bà liền vội nuốt lời, chỉ dịu dàng khuyên nhủ vài câu để an ủi.
Vừa bước ra khỏi Thọ Ninh Đường, một giọt nước mắt nơi khóe mi Khương Oánh đã nhanh chóng rơi xuống.
Thanh Niểu hoảng hốt, vội hỏi: “Cô nương, người làm sao thế ạ?”
Khương Oánh khẽ lắc đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Không có gì đâu, chỉ là gió lớn quá thôi.”
Nàng không thể buông bỏ thù hận, nhưng con đường này vốn dĩ quá chông gai, sơ sảy một chút là có thể mất mạng như chơi. Lúc này nàng chọn cách giữ khoảng cách, là để nếu tương lai nàng có gặp bất trắc, tổ mẫu cũng không đến nỗi phải gánh chịu nỗi đau xé lòng như mười năm về trước.
...
Khương Oánh điều chỉnh lại tâm trạng rồi mới tiến về phía từ đường để truyền lời của lão phu nhân. Thanh Niểu không theo vào trong, mà đi đánh thức mấy bà tử đang ngủ gật bên ngoài, cùng đám nha hoàn, gã sai vặt của các phòng đang túc trực gần đó.
Thế nhưng, khi nhìn thấy tình cảnh bên trong từ đường, Khương Oánh không khỏi ngẩn người.
Khương Sanh đang dựa vào lưng Khương Triệt ngủ say, bên cạnh là Khương Mạn cuộn tròn trên tấm đệm mềm, trên người đắp chiếc áo khoác của Khương Triệt.
Khương Đồng gối đầu lên chân huynh trưởng Khương Phong, chiếc ngoại y của hắn trượt khỏi vai nàng, phủ hờ trên lưng.
Khương Đình thì khoác áo của Khương Tranh, tựa vào vai hắn mà ngủ.
Cảnh tượng này tuy có phần nhếch nhác, nhưng lại khiến Khương Oánh cảm nhận được vài phần ấm áp, thuận hòa.
Nếu như huynh trưởng cũng còn ở đây...
Khương Oánh khẽ rũ mi mắt, nén lại nỗi lòng đang xáo động. Nàng tiến lên, cẩn thận quan sát mấy vị muội muội; tuy trên mặt mỗi người đều có vết bầm tím, nhưng cũng may là vết thương ngoài da, không có gì đáng ngại, chỉ là dáng vẻ có hơi bơ phờ. Trái lại, tình cảnh của mấy vị công tử thì đúng là tơi tả đến mức chẳng nỡ nhìn thẳng.
Khóe mắt và khóe miệng Khương Phong bầm tím một mảng lớn, trên mặt còn hằn vài vết cào, cánh tay quấn vải xô trắng. Hắn nằm xoài ra đất thành hình chữ "đại", thỉnh thoảng còn phát ra tiếng ngáy khò khò.
Trên trán Khương Tranh có một vết thương do va đập, lớp vải quấn quanh cổ vẫn còn lờ mờ vệt máu đỏ. Có lẽ vì muốn Khương Đình đang tựa vào vai mình được ngủ thoải mái hơn, nên ngay cả khi ngủ hắn vẫn giữ tư thế ngồi quỳ, đầu chỉ hơi rũ sang một bên.
Khương Triệt cùng bào muội Khương Sanh dựa lưng vào nhau, khi ngủ thiếu đi vẻ lão thành ngày thường, hơn nữa khóe miệng rách một miếng da, tóc cũng không chỉnh tề như mọi khi, thế nhưng có thể nhìn ra vài phần phóng khoáng và quật cường.
Khương Oánh thở dài một tiếng đầy vẻ khó nói, dời mắt nhìn sang mấy xấp giấy trên án thư bên cạnh.
Giấy xuyến chồng chất cao thấp không đều, chữ viết cũng... mỗi người mỗi vẻ.
Những xấp khác còn có thể xem được, chỉ có hai xấp trong đó thực sự có chút khó coi, Khương Oánh không cần nhìn kỹ cũng biết lần lượt xuất từ tay Nhị ca ca và Tam tỷ tỷ.
Các vị chủ tử ai nấy đều chật vật, chẳng ai có thể diện hơn ai, nên cũng không còn sự đối chọi gay gắt như ngày thường. Đám nha hoàn, gã sai vặt lặng lẽ giúp chủ tử nhà mình chỉnh lại dung mạo.
“Nhanh lên, nhanh lên.”
“Tóc vẫn còn rối kìa.”
“Xem kỹ xem còn chỗ nào chưa ổn, kẻo Lục muội muội nhìn thấy lại cười cho.”
“...”
Khương Oánh đứng chờ bên ngoài, nghe thấy những âm thanh thỉnh thoảng vọng ra, nàng khẽ rũ mắt, một lát sau mới nói với Thanh Niểu: “Ngươi lưu lại nơi này, đợi các công tử, cô nương ra ngoài thì thay ta truyền đạt ý của tổ mẫu. Lại thay ta đi mời phụ thân, mẫu thân, thúc phụ, thẩm thẩm tối nay đến Thọ Ninh Đường dùng cơm, cứ nói là ý của tổ mẫu.”
Thanh Niểu nghe vậy thì ngẩn người, ánh mắt nhìn Khương Oánh đầy vẻ phức tạp. Suốt hai năm qua, cứ mỗi lần như thế này cô nương đều tự thân đi mời, sao năm nay lại...
Thấy vẻ mặt thờ ơ lạnh nhạt của Khương Oánh, nàng cũng không dám hỏi nhiều, chỉ cung kính vâng lời: “Vâng.”
Khương Mạn là người chạy ra đầu tiên, vừa vặn nhìn thấy bóng dáng Khương Oánh biến mất nơi góc rẽ. Ánh sáng trong mắt nàng ta lập tức tối sầm lại, rồi hừ mạnh một tiếng: “Bày đặt làm người tốt cái gì!”
“Ai thèm tỷ ấy cầu tình!”
Khương Mạn nói xong liền đùng đùng nổi giận bỏ đi. Khương Sanh ra sau, nhìn về phía góc rẽ thẫn thờ một hồi lâu mới thu hồi ánh mắt, khẽ bảo nha hoàn: “Về thôi.”
“Vâng.”
Lục tỷ tỷ đối với bọn họ ngày càng xa cách rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)