Sau khi tâm sự đôi chút chuyện riêng, Khương Oánh mới chậm rãi nói ra mục đích của chuyến đi này: “Tổ mẫu, sáng sớm và đêm muộn vào tiết thu vốn lạnh lẽo vô cùng, từ đường lại càng chẳng phải nơi có thể ở lâu. Tôn nhi mạo muội cầu xin tổ mẫu mở lòng dung thứ, giảm nhẹ hình phạt cho các huynh các muội.”
Lão phu nhân dĩ nhiên biết rõ nàng lặn lội tới đây một chuyến là vì lẽ gì, bà thu lại nụ cười, giọng nói cũng mang theo vài phần sắc bén: “Mấy cái đứa nghịch ngợm này ngày một to gan lớn mật. Năm ngoái chẳng qua chỉ xô đẩy vài cái, năm nay lại dám động thủ thật sự, nếu không phạt cho nặng thì sau này còn ra thể thống gì nữa!”
Khương Oánh khẽ mím môi, vẻ mặt lo lắng: “Nhưng con nghe nói Bát muội muội và Cửu muội muội đều đã sứt đầu mẻ trán cả rồi. Phận nữ nhi mà không được chăm sóc tử tế, để lại sẹo trên người thì đúng là chuyện lớn.”
Lão phu nhân dịu giọng trấn an: “Oánh nha đầu không cần lo lắng, ta đã cho người sang xem qua và bôi thuốc rồi, không có gì đáng ngại đâu.”
Lão phu nhân dường như đã quyết tâm, nhất quyết không chịu nương tay.
Khương Oánh lặng lẽ cúi đầu, im lặng một lát rồi mới ngước nhìn bà: “Tổ mẫu, Tam tỷ tuy tính tình có phần nóng nảy, nhưng con tin tỷ ấy vẫn biết chừng mực, tuyệt đối không vô cớ động thủ với Ngũ muội tại Châu Ngọc Các. Tổ mẫu cũng có thể yên tâm, hôm qua cửa tiệm vốn không có khách khứa, Hà chưởng quầy lại hành sự cẩn trọng, chuyện này chắc chắn sẽ không truyền ra ngoài.”
Trong mắt lão phu nhân thoáng hiện một tia phức tạp, hồi lâu sau mới chậm rãi nói: “Người của mẫu thân con xưa nay làm việc đều có quy củ, ta rất yên lòng. Nếu không thì ta đâu chỉ phạt quỳ đơn giản thế này, nhất định phải dùng tới gia pháp để dạy dỗ lại lũ nghịch ngợm này.”
“Nhưng bảo Tam nha đầu có lý do khác thì ta chẳng tin. Nó hiện đang trong lúc bàn tính chuyện hôn sự, vào thời điểm mấu chốt này thì còn có chuyện gì có thể...”
Lão phu nhân đột ngột khựng lại, bà hơi kinh ngạc nhìn Khương Oánh.
Khương Oánh ngập ngừng như muốn nói lại thôi, đang lúc chưa biết mở lời thế nào thì nghe lão phu nhân hạ thấp giọng hỏi: “Oánh nha đầu định nói là... Tam nha đầu không hài lòng với mối hôn sự này sao?”
Đó chẳng phải là đích trưởng công tử của Tri phủ Tô Châu hay sao, Tam nha đầu còn gì mà không hài lòng nữa?
Tuy là làm thiếp, nhưng vị đích trưởng tử kia đã có công danh trong tay, lại có người cùng tộc ở kinh thành nâng đỡ, tiền đồ thật khó mà lường hết được. Với thân phận thứ nữ của phủ Trường Sử như Tam nha đầu, gả vào đó đã là trèo cao rồi.
Ánh mắt Khương Oánh khẽ lay động, nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay lão phu nhân, khẽ thưa: “Tổ mẫu, tuy con không thường ở bên Tam tỷ, nhưng con cảm thấy điều tỷ ấy mong cầu vốn chẳng phải là làm thiếp trong chốn nhà cao cửa rộng.”
Tuy Khương Oánh không thường bước chân ra khỏi cửa, nhưng điều đó không có nghĩa nàng hoàn toàn không hay biết chuyện trong phủ.
Mối hôn sự của Tam tỷ là do phía phủ Tri phủ đề đạt, La di nương vốn hết sức hài lòng. Chuyện cưới hỏi từ xưa tới nay đều theo lệnh phụ mẫu, Tam tỷ không cách nào ngăn cản, chỉ có thể dùng cách riêng để trút nỗi lòng.
Xét về thân phận, hôn sự này quả là Tam tỷ đã trèo cao. Nhưng mỗi người một ý nguyện, với tỷ ấy, e rằng thà gả vào nhà bình dân làm vợ chính thất, còn hơn phải bước vào chốn lầu son cửa rộng để chịu kiếp thê thiếp.
Lão phu nhân nghe vậy thì ngẩn người. Trong thâm tâm bà, Tam nha đầu vốn thích phô trương, tâm cao khí ngạo còn hơn cả La di nương, sao lại không muốn gả vào phủ Tri phủ cơ chứ?
Khương Oánh vội vàng khuyên nhủ: “Tam tỷ tỷ biết rõ Hà chưởng quầy đã đóng cửa tiệm, hơn nữa nơi đó lại là gian nhà thuê biệt lập, chắc chắn không để lộ tin tức cho người ngoài nên tỷ ấy mới dám hành động như vậy. Tổ mẫu, ban đêm ở từ đường lạnh lẽo lắm, người hãy rộng lòng tha thứ cho họ lần này được không ạ?”
Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng, không đáp lời.
Khương Oánh thấy vậy bèn nhích lại gần bên cạnh bà, thủ thỉ: “Con chợt thấy nhớ món cá kho của Vương ma ma quá, còn cả măng hấp và canh hạt sen nữa.”
Hiếm khi thấy nàng để lộ dáng vẻ nũng nịu của thiếu nữ, sắc mặt lão phu nhân mới dịu đi đôi chút.
Khương Oánh lại nắm lấy tay bà khẽ lay nhẹ: “Thân thể con vốn chẳng tốt, hôm nay khó lắm mới thấy tinh thần phấn chấn được một chút, con muốn cả nhà mình cùng ngồi lại ăn bữa cơm. Tổ mẫu, có được không ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

