Rồi hắn nói, hắn có thể giúp ta.
Quan Dập hỏi tiếp sau đó, muội liền phải lòng hắn rồi chứ gì
Chưa đâu.
Oanh Nhiên lắc đầu, chống tay lên má cười. Là sau khi thành thân, hắn đối xử với ta còn tốt hơn cả mẫu thân ta. Rất kiên nhẫn, rất dịu dàng. Lúc đầu nhiều việc hắn không biết làm, không biết nấu cơm, không biết vá áo... Về sau vì ta mà học hết.
Tuy rằng Oanh Nhiên hạ giọng nói tay nghề thì cũng chỉ tạm được thôi
Quan Dập và nàng bật cười vui vẻ.
Đột nhiên, một tiếng vỗ bàn vang lên từ đại sảnh khiến Oanh Nhiên giật mình.
Cả hai cùng nhìn xuống dưới lầu.
Chỉ thấy ông kể chuyện gõ mạnh một tiếng rồi cao giọng
Chư vị đều biết, thiên hạ chia ba giới. Hạ giới, chính là nơi phàm nhân và tu sĩ cư trú. Trung giới là nơi các vị địa tiên ngụ. Còn thượng giới, chính là nơi các thượng tiên và Thiên Đế Vô Cực ngự trị. Ba giới cùng vô số thần tiên huyền đạo, chuyện xưa tích cũ kể mãi không dứt, chắc chư vị cũng nghe đến chán tai.
Hôm nay lão phu sẽ kể cho chư vị một câu chuyện, cam đoan nơi khác không thể nghe được. Vì ngoài ta ra, chẳng ai dám kể.
Nhân vật chính trong truyện, xuất thân cao quý, lại sát thân tộc, ăn thịt uống máu ruột thịt. Tàn sát tiên thành, máu chảy thành sông. Các phái huyền môn đồng loạt phái người truy sát, vậy mà toàn bộ một đi không trở lại.
Hắn huyết tẩy Cửu Trùng Sơn của Cung Vũ, đồ diệt mười ba châu cõi Diệu Cảnh. Giết cho tiên thú Cung Vũ gần như tuyệt diệt, đệ tử Diệu Cảnh đoạn tuyệt truyền thừa.
Câm miệng. Ngươi dám nhắc đến hắn ở đây, chán sống rồi sao
Mọi người trong sảnh bị hắn quát làm giật nảy mình, ngẩng đầu thấy hắn mặc quan bào vàng của Huyền Nha, lập tức ai nấy bỏ chạy tán loạn. Người kể chuyện cũng cuống cuồng bỏ đi.
Oanh Nhiên vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra sao vậy
Quan Dập lắc đầu. Phàm nhân bây giờ gan thật lớn, dám nhắc đến hắn.
Oanh Nhiên cũng cảm thấy không khí căng thẳng theo, khẽ hỏi ai vậy
Quan Dập nhìn quanh bốn phía, ghé sát nàng, hạ thấp giọng
Đừng hỏi. Tên của hắn không thể nhắc tới. Nếu để những tín đồ ma đạo cuồng tín nghe được, sẽ mất mạng đấy.
Nói xong, hắn tự đắc lắc đầu khoe khoang
Ta cũng chỉ sau khi bái nhập huyền môn mới biết những chuyện mà phàm nhân các muội không bao giờ biết được.
Oanh Nhiên vốn là người tuyệt đối không chủ động tìm đường chết.
Nàng nghe hắn nói không thể nhắc đến, liền không hỏi thêm nữa. Lườm Quan Dập một cái, cười trêu
Được rồi được rồi, tu sĩ đại nhân quả nhiên lợi hại.
Quan Dập lại bật cười ha hả cùng nàng.
Phải rồi, phu quân muội tên gì
Từ Ly Lăng, biểu tự Hoài Chân.
Từ Ly Lăng... Quan Dập xoa cằm. Nhớ rồi.
Dùng bữa xong, hắn cùng nàng dạo quanh một vòng trên phố, vừa đi vừa kể chuyện hắn tu hành ở Huyền đạo Nho môn, Oanh Nhiên nhân tiện mua một dải phát đới họa tiết trúc mới tặng Từ Ly Lăng.
Trời cũng đã xế chiều, Quan Dập liền ngự kiếm đưa nàng trở lại núi.
Hoàng hôn ngự kiếm, phong cảnh lại là một vẻ khác.
Dù đứng trên kiếm khiến người run sợ, nhưng cảnh sắc quả thực vô cùng xinh đẹp.
Oanh Nhiên đưa mắt nhìn quanh tứ phía, ghi tạc phong cảnh vào lòng. Khi hạ xuống đất, nàng vẫy tay chào Quan Dập rồi quay về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
