Oanh Nhiên lắc đầu, hạ giọng như nói điều bí mật: “Nếu là thê tử của huynh mượn tiền một nam nhân khác để mua xe ngựa, huynh có vui không?”
Quan Dập bật cười:“Muội cũng biết để tâm đến cảm nhận của huynh ấy nhỉ.”
Oanh Nhiên nghĩ đến phu quân, nét cười càng thêm dịu dàng: “Huynh ấy đối xử với muội rất tốt.”
Hai người vừa chuyện trò vừa bước vào Nhạc Hồng Lâu.
Thấy trong khách có tu sĩ, tiểu nhị nhanh chóng dẫn họ lên tầng hai, đến chỗ sát lan can có vị trí tốt nhất.
Phòng dùng trúc liêm che ngăn riêng biệt, vừa có thể ăn uống yên tĩnh, vừa nghe được chuyện kể dưới lầu.
Quan Dập hỏi: “Muội thực sự rất yêu phu quân mình sao? Lúc ta trở về nghe nói muội đã thành thân, cũng thấy khá bất ngờ. Phụ thân muội ép muội thành thân từ năm mười lăm tuổi, vậy mà muội cứng rắn trì hoãn đến giờ. Ta còn tưởng muội định cả đời không gả đấy.”
Quan Dập nhường nàng chọn trước.
Oanh Nhiên cũng chẳng khách sáo, vừa chọn vừa nói: “Không ngờ, chẳng bao lâu sau, lúc ta đi cho chó ăn, thì gặp được huynh ấy.”
Nàng chọn ba món thường ngày cùng một canh.
Quan Dập trêu chọc: “Hiếm hoi ta mời khách, sao lại chọn ít vậy? Sau này không phải lúc nào ta cũng đãi muội đâu.”
Nói rồi lại hỏi tiếp:“Vậy sau đó thì sao? Muội phải lòng phu quân mình ngay lần đầu gặp mặt à?”
Hắn cũng chọn thêm hai món, tiểu nhị hành lễ lui xuống, buông trúc liêm che kín phòng.
Oanh Nhiên lắc đầu, ánh mắt mơ màng: “Lần đầu ta gặp huynh ấy, trời đang mưa. Huynh ấy ngồi đó, không che ô, chỉ lặng lẽ thất thần.”
“Lúc đó ta đang cho chó ăn… Con chó ấy là do lúc ta đi chơi bên ngoài, vô tình gặp khi bị một con yêu thú nhất giai đuổi theo. Nó đã xua đuổi tiểu yêu kia giúp ta, từ đó ta bắt đầu nuôi nó.”
Ta nuôi nó suốt nửa năm, vậy mà vẫn gầy trơ xương. Hôm ấy, ta còn đang cho nó ăn thì hắn nhìn con chó một lúc rồi bất chợt bật cười. Con chó đột nhiên sợ hắn một cách kỳ lạ, ta liền che chắn nó ra sau lưng mình, hỏi hắn ngươi cười gì vậy
Hắn nói nuôi kiểu như vậy, sớm muộn gì cũng khiến nó chết đói. Ta bảo chó vốn ăn thứ này mà. Hắn lại nói con chó này không giống. Rồi từ bên cạnh lấy ra một miếng thịt.
Ta nghĩ đó chắc là thịt hắn mua về để ăn, vậy mà lại mang cho chó, thật là người tốt. Con chó kia tuy rất sợ hắn, nhưng dường như đã đói lả, vô cùng thích miếng thịt hắn đưa. Hắn lấy rất nhiều thịt ra cho ăn, ta lo hắn không còn gì để ăn nữa nên mới bảo đừng cho nữa. Hắn liền dừng lại.
Sau đó, mỗi lần ta đến cho chó ăn, thường xuyên bắt gặp hắn. Hắn thường mang theo thịt và xương cho chó, trời mưa cũng chẳng mang ô, chỉ lặng lẽ ngồi đó thất thần.
Oanh Nhiên kể tới đây, khẽ mím môi cười. Rồi có một lần, ta mang theo hai cây ô đến. Đưa cho hắn một chiếc, bảo hắn cầm mà về. Từ đó, chúng ta dần dần thân thiết hơn.
Quan Dập trêu chọc khe khẽ một tiếng ôi chao.
Oanh Nhiên nghiêm giọng nói nhưng khi ấy ta vẫn chưa thích hắn, chỉ cảm thấy hắn là người rất tốt.
Về sau, con chó đã được nuôi béo. Phụ thân ta lại ép ta thành thân. Trong lòng bực bội, ta liền đến dưới gốc cây cho chó ăn ngồi một mình. Hắn đến, ta xem như bằng hữu, nên kể với hắn chuyện phụ thân bức ép.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)