Từ đằng xa, nàng đã thấy khói bếp lượn lờ bay lên, là phu quân đã về rồi.
Con chó nàng nuôi đang ở trước cổng sân ăn thịt mà chàng mang về. Từ thân hình gầy gò da bọc xương khi xưa, giờ đã béo khỏe như hổ.
Từ Ly Lăng gần như ngày nào cũng có thể mang thịt về. Oanh Nhiên từng hỏi, sao chàng lại có nhiều tiền để mua thịt đến thế.
Chàng nói những phần thịt đó chẳng ai ăn, nên mang về cho chó ăn.
Oanh Nhiên hỏi có phải là thịt thừa không.
Từ Ly Lăng đáp coi như là thế.
Sau này, nàng từng đến nơi chàng làm tiên sinh trông sổ, cạnh đó quả có một tiệm bán thịt rất lớn, bán thịt heo bò dê, nên nàng cũng chẳng nghĩ gì thêm.
Nàng bước tới trước cửa, khẽ gọi một tiếng
Tiểu Hoàng.
Chú chó toàn thân đen nhánh, chỉ có chót đuôi là một nhúm lông vàng, sủa lên hai tiếng. Răng nanh sắc bén còn vương máu thịt, nhìn qua có chút dữ tợn.
Tiếng sủa ấy chẳng giống chó thường, mà gần như là tiếng gầm trầm thấp của dã thú.
Nhưng đó là chó nhà mình nuôi, Oanh Nhiên tất nhiên không thấy sợ.
Nhân lúc phu quân còn chưa ra, nàng định lén sờ Tiểu Hoàng vài cái.
Chàng không thích nàng đụng vào Tiểu Hoàng, mỗi lần thấy nàng vuốt ve nó đều tỏ ra không vui. Tuy chàng không nói gì, nhưng Oanh Nhiên có thể cảm nhận được.
Nàng đưa tay ra định chạm vào, không ngờ Tiểu Hoàng lại rên lên một tiếng rồi né tránh.
Tiểu Hoàng, đừng chạy.
Oanh Nhiên mỉm cười, định dùng hai tay bắt lấy nó.
Tiểu Hoàng co giò định bỏ chạy, nhưng còn chưa kịp chạy đi thì một bóng người từ trong bếp bước ra.
Là Từ Ly Lăng.
Chàng đứng đó nhìn nàng và Tiểu Hoàng, thần sắc vẫn bình tĩnh như mọi ngày. Dáng người cao gầy, khí chất thanh tú nhã nhặn, thoạt nhìn đúng là một thư sinh nho nhã, trầm mặc ít lời.
Ánh chiều tà nhuộm lên gương mặt chàng, khiến vẻ ngoài vốn như tuyết ngọc không nhiễm bụi trần ấy mang theo vài phần u ám.
Tuy vậy, Oanh Nhiên chưa từng nghĩ chàng là người u ám.
Tiểu Hoàng phát ra tiếng tru gần như hoảng sợ, tha theo miếng thịt cùng xương chưa ăn hết mà bỏ chạy mất dạng.
Oanh Nhiên đứng thẳng dậy, khẽ ho hai tiếng, dang tay chạy về phía chàng
Chàng đang nấu cơm sao, có cần ta giúp không
Đang định giết gà. Nàng đi nghỉ trước đi, chạy cả ngày rồi.
Từ Ly Lăng đưa tay vuốt mấy sợi tóc rối trước trán nàng.
Oanh Nhiên khẽ gật đầu. Được. Lát nữa ta tặng chàng một món quà.
Nàng cất phát đới trong người, cười tươi tắn rồi quay về phòng.
Từ Ly Lăng xách một con gà lên, trở lại nhà bếp.
Chàng đứng cạnh cửa sổ nhà bếp, hướng ra xa gọi
Lại đây.
Tiểu Hoàng lập tức cụp đuôi chạy tới.
Đôi tay thon dài của Từ Ly Lăng siết chặt cổ gà, dùng tay không bẻ gãy và xé toạc. Máu đỏ thẫm theo đầu ngón tay trắng như ngọc mà chảy xuống.
Chàng xé bụng gà, moi nội tạng, rồi ném đầu cùng bộ lòng ra ngoài cửa sổ cho Tiểu Hoàng.
Tiểu Hoàng ngoan ngoãn ăn hết cái đầu gà, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía chân trời ráng chiều, ánh mắt đượm vẻ tang thương.
Lại là một ngày bình yên.
Nữ chủ nhân hôm nay vẫn chưa phát hiện ra nó không phải là chó, mà là đại hoang tiên thú trấn thủ Tiên mộ.
Còn vị phu quân kia của nàng, hôm nay cũng lại cho nó ăn thịt của một vị đại tu sĩ Huyền đạo.
Đêm buông màn xanh thẫm, ngân hà lấp lánh, trăng sáng treo cao giữa trời.
Cơm nước đã xong, trong nhà đã lên đèn, Oanh Nhiên phụ giúp bưng thức ăn lên bàn.
Hai người bọn họ ăn cùng nhau, ngày hè oi nóng, thức ăn khó để lâu. Từ Ly Lăng chỉ nấu món gà mà nàng thích, thêm một đĩa cải dầu nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

