Sắp đến giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi xuống nhân gian, ngay cả những hạt bụi vẩn vơ trong không trung cũng được nhuộm một lớp màu vàng óng. Nghiêm Long Chu lúc này đã về đến trấn, trấn Nguyệt Nha đang lúc nhộn nhịp nhất.
Từ núi Đào Hoa đến trấn Nguyệt Nha, Mật Nương ngồi xe bò cũng phải mất nửa canh giờ, nam nhân này đi bộ thế mà cũng chỉ mất chừng ấy thời gian.
Hắn rành rẽ đường núi, thoăn thoắt luồn lách giữa rừng cây, khi tới được trên trấn thì bụng đã đói cồn cào. Hắn tùy tiện tạt vào một quán mì ngồi xuống: “Chủ quán, cho một bát mì!”
“Có ngay!”
Nghiêm Long Chu tiện tay ném ba bốn đồng tiền đồng lên bàn. Hắn vốn chẳng có khái niệm gì về tiền bạc, ai cũng bảo phụ tử nhà họ Nghiêm nghèo rớt mồng tơi, nhưng có ai ngờ được trong ngực hắn lúc này đang giắt bốn năm thỏi bạc vụn để chuẩn bị đi mua sắm sính lễ cầu thân cơ chứ.
Bát mì được bưng lên, ít ỏi đến đáng thương và chỉ hai đũa đã thấy đáy. Với sức ăn như trâu mộng của Nghiêm Long Chu thì hiển nhiên là chẳng bõ bèn gì.
Ăn xong hắn lại ghé sang sạp hàng bên cạnh mua một chiếc bánh hồ. Bánh hồ trên trấn làm khá to nhưng thịt bên trong lại lèo tèo, quết thêm chút xíu tương thịt thế mà dám bán tận năm văn tiền.
Nghiêm Long Chu vẫn hào phóng trả tiền, bánh vừa tới tay cắn hai miếng đã chui tọt vào bụng.
Cũng coi như lót dạ được đôi chút, Nghiêm Long Chu xoay người đi dạo các cửa tiệm trên phố. Trấn Nguyệt Nha hết thảy có ba con phố, hắn đi tới phố Tây, nơi này cũng khá sầm uất, tiệm gạo, tiệm rượu, tiệm vải vóc thứ gì cũng có.
Nghiêm Long Chu ghé vào từng tiệm một, đầu tiên vào tiệm rượu đổi lấy một vò rượu. Hắn không biết uống rượu, nhưng lão đầu ở nhà không có việc gì làm lại thích nhâm nhi hai ngụm.
Nghiêm Long Chu hỏi giá, tiểu nhị cười tươi rói đáp: “Loại thượng đẳng ba mươi văn, loại trung bình mười tám văn, còn loại rượu đục kém hơn một chút thì mười văn.”
Nghiêm Long Chu nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Lấy mỗi loại thượng đẳng và trung đẳng một vò.”
“Vâng ạ, trong nhà tiểu ca có chuyện vui sao?”
“Sao ngươi biết?”
“Hì hì, loại rượu thượng đẳng này nhà ta bán ra không nhiều, đa số chỉ mua lúc có việc hiếu hỉ thôi.”
Trong đầu Nghiêm Long Chu chợt hiện lên bóng dáng yểu điệu ban sáng, khóe môi hơi nhếch lên: “Coi như là vậy đi.”
Tiểu nhị nọ cười càng tươi hơn: “Vậy sau này lúc tiểu ca dọn cỗ phải đến quán nhà ta đặt rượu đấy nhé, ta sẽ giảm giá cho ngài.”
Tên tiểu nhị này đúng là rất biết cách buôn bán, Nghiêm Long Chu nhìn hắn ta bằng ánh mắt tán thưởng: “Được thôi, rượu nhà ngươi không có vấn đề gì chứ, có đúng là rượu ngon không?”
“Chuyện này ngài cứ yên tâm. Ngài xem, với cái vóc dáng này của ngài, ta có dám lừa ai cũng tuyệt đối không dám lừa ngài đâu! Nếu rượu không ngon, ngài cứ đến dỡ biển đập nát quán ta, ta cũng không dám ho he nửa lời!”
Nghiêm Long Chu: “...”
Hắn liếc nhìn thân hình mỏng dính của gã tiểu nhị, ừ thì, đúng là thế thật.
“Được, ta mang đi đây, nếu ngon thì ta sẽ đặt tiệc ở quán nhà ngươi.”
“Vâng vâng, ngài đi thong thả ạ.”
Mua rượu xong xuôi, Nghiêm Long Chu lại rẽ sang tiệm mua mấy gói bánh kẹo. Mấy thứ bánh trái này đắt thật sự, đắt hơn rượu nhiều, một gói bánh nếp nhân táo đỏ và một gói bánh hạch đào đã tốn mất ba lượng bạc.
Thế nhưng lúc Nghiêm Long Chu đứng trong tiệm, nghe chưởng quỹ bảo: “Các tiểu nương tử đều thích thứ này, ngọt ngào thanh đạm, ngài mua về nàng ấy chắc chắn sẽ thích.”
Đều thích đồ ngọt sao?
Nghiêm Long Chu ngẫm nghĩ, dứt khoát móc ra năm lượng: “Lấy cho ta ba gói, mỗi loại trộn lẫn một ít.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
