“Không sao, cứ lấy cho ta đôi to nhất.”
Mật Nương sững người: “Ồ, vâng...”
Nàng chưa từng thấy người nào thân hình hộ pháp thế này, khó tránh khỏi vài phần run rẩy sợ sệt. Nàng vội vàng ngồi xổm xuống bới tung cái giỏ mất nửa ngày mới tìm được đôi lớn nhất.
Từ góc độ của Mật Nương nhìn ra, mắt cá chân của người này đang ở ngay trước mặt. Mật Nương nhịn không được lén lút đánh giá một phen, ống quần hắn xắn lên để lộ bắp chân săn chắc, đế giày đã mòn vẹt gần hết, chẳng trách lại cần mua lót giày... Trông bộ dạng này, có lẽ là vừa từ trên núi xuống?
Nàng đưa đôi lót giày to nhất qua, Nghiêm Long Chu vươn tay nhận lấy rồi nhìn lướt qua một cái: “Đa tạ.”
“Không có gì.” Mật Nương cũng đón lấy hai đồng tiền đồng kia, nhưng mà...
Trên đồng tiền này có vết máu?
Mật Nương khựng lại, những người bên cạnh cũng nhìn thấy. Bọn họ từ nãy tới giờ vẫn luôn muốn xem trò cười của Mật Nương, lúc này ánh mắt lại càng mang đầy ẩn ý, đinh ninh rằng tiểu nương tử này tuyệt đối không dám chạm vào máu.
Tiền có dính máu là điềm đại hung.
Ai ngờ, Mật Nương chỉ điềm nhiên như không nhận lấy đồng tiền, còn cất lời hỏi han: “Tiểu ca vừa từ trên núi xuống à, ngươi đi săn thú sao?”
Nghiêm Long Chu thoạt nhìn đã thấy ngay kiểu ăn mặc của thợ săn, sau lưng còn đeo một ống tên và cung nỏ. Đã là thợ săn thì chắc chắn đây là máu của động vật rồi.
Nghiêm Long Chu lại nhìn nàng một cái, cũng nghe hiểu tiếng cười nhạo báng của những kẻ xung quanh, hắn gật đầu: “Máu lợn rừng đấy.”
Lợn rừng sao? Mật Nương trợn tròn hai mắt, người này có thể săn được cả lợn rừng?
Ánh mắt nàng nhìn Nghiêm Long Chu trong nháy mắt đã tăng thêm vài phần sùng bái. Những kẻ xung quanh cũng hít một ngụm khí lạnh, nhìn lại xem, ông trời ơi, chiếc gùi sau lưng tiểu ca kia to như vậy, chẳng lẽ bên trong nhét vừa cả một con lợn rừng sao?
Không, không thể nào đâu!
Chỉ thấy Nghiêm Long Chu nhẹ nhàng cõng chiếc gùi lớn kia lên lưng, dường như chẳng phí chút sức lực nào, sao có thể giấu một con lợn rừng bên trong cơ chứ!
Nghiêm Long Chu cũng chẳng buồn để tâm tới ánh mắt của những kẻ khác, vác đồ của mình lên rồi cất bước đi thẳng.
Mật Nương mới vừa rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, vội vàng đuổi theo: “Tiểu ca xin đợi một lát!”
Nghiêm Long Chu quay đầu lại có chút kinh ngạc, chỉ thấy Mật Nương lại móc ra thêm vài đôi lót giày nữa: “Cho ngươi này, chỗ này ta tặng miễn phí cho ngươi.”
Nghiêm Long Chu có phần khó hiểu.
Mấy kẻ đứng xem náo nhiệt cách đó không xa bật cười ha hả: “Ây da! Chỉ có nương tử mới làm giày cho nam nhân thôi! Tiểu nương tử đây đã thành thân chưa vậy!”
Từ nãy tới giờ, gã nam nhân kia vẫn luôn cợt nhả và trêu chọc Mật Nương. Lúc đầu Mật Nương chẳng thèm để ý tới gã, nhưng lúc này thì nàng thực sự nổi giận.
Nàng phắt quay đầu trừng mắt lườm gã: “Liên quan gì đến ngươi! Ngươi bày hàng lâu như vậy đã bán được cái gì chưa? Xem ra còn chẳng bằng ta đâu!”
Gã nam nhân kia không ngờ tiểu cô nương này lại hung dữ đến thế, thoáng sửng sốt. Những người xung quanh cũng nhịn không được bật cười: “Tào lão tam! Cứng họng rồi chứ gì!”
Gã nam nhân tên Tào lão tam ngẩn tò te, không ngờ đối phương lại là một nữ nhân đanh đá chua ngoa như vậy, lập tức không dám ăn nói xằng bậy nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


