Sau khi Bàn thẩm và Mật Nương rời đi, Bàn thẩm tức giận nói: “Con sợ bọn họ làm gì, vốn dĩ bọn họ có lý đâu cơ chứ!”
Mật Nương nhẹ giọng đáp: “Thôi bỏ đi thẩm, cũng tại con chưa đóng tiền sạp nửa tháng sau. Con đến đây là để buôn bán chứ không phải để chuốc lấy thị phi, nhường họ một ngày cũng chẳng sao.”
Bàn thẩm: “Thế lát nữa con mau đi nộp bù tiền đi? Hay là thẩm cho con mượn trước nhé?”
“Không sao đâu ạ, hôm nay bán xong nấm là con có tiền rồi, đa tạ thẩm.”
May mà những chỗ khác vẫn còn trống. Vị trí cuối cùng Mật Nương chọn tuy hơi hẻo lánh một chút nhưng lại rất sạch sẽ. Nàng tháo gùi xuống, bày biện đồ đạc ngay ngắn. Đột nhiên, từ trong giỏ tre bên cạnh bỗng chui ra một cái đầu nhỏ xíu đen thui!
Mật Nương giật nảy mình: “Vượng Tài! Sao ngươi lại chui vào đây!”
Chuyến này ra ngoài, nàng vừa đeo một chiếc gùi sau lưng, vừa xách thêm một chiếc giỏ tre. Trong gùi là rau dại và nấm, còn trong giỏ là những miếng lót giày nàng thức đêm thêu tối qua.
Con chó ranh ma này, trước khi Mật Nương ra khỏi nhà đã lén lút trốn vào trong giỏ tre, cũng phục nó nhịn được suốt một quãng đường dài.
Vượng Tài tỏ vẻ thân thiết, chạy tới chạy lui quanh chân Mật Nương. Nàng dở khóc dở cười, thật chẳng biết tại sao nó lại lanh lợi đến thế.
Mật Nương tóm lấy Vượng Tài nhấc bổng ra, đặt xuống chân mình: “Được rồi, ngươi cứ ở cạnh ta, không được chạy lung tung đâu đấy!”
“Gâu!”
Vượng Tài sung sướng vẫy vẫy cái đuôi.
Lần này Mật Nương đổi sang chỗ mới để bày hàng, những người xung quanh đều tò mò đánh giá nàng.
Thậm chí có vài tên chủ sạp nam giới thấy nàng dung mạo xinh đẹp nên nhịn không được buông lời gạ gẫm: “Tiểu nương tử, lần đầu đến bán hàng à, bán thứ gì thế? Có cần đại ca giúp một tay không?”
Mật Nương cười nhạt: “Không cần đâu.”
Xì, hóa ra là rau dại với nấm. Gã nam nhân kia khẽ cười khẩy, mấy thứ rác rưởi này mọc đầy trên núi, ai mà thèm mua chứ!
Quả thực, sau khi Mật Nương rao vài tiếng chẳng ma nào thèm đoái hoài, nhưng nàng cũng không hề nản chí. Nàng khựng lại một chút rồi đổi lời rao: “Có ai mua lót giày không? Lót giày nhà tự khâu đây!”
Những kẻ xung quanh đang chực chờ xem kịch vui. Đột nhiên, phía sau Mật Nương vang lên một giọng nói: “Lót giày à? Bán cho ta một đôi.”
Trong lòng Mật Nương mừng thầm, vội vàng ngoảnh lại: “Ngươi lấy cỡ bao nhiêu...”
Thế nhưng lời còn chưa dứt, Mật Nương đã sững sờ ngây ngốc.
Chỉ thấy nàng đưa mắt nhìn ngang qua thì vẫn chưa chạm tới cổ của người này, lại ngước mắt lên cao thêm chút nữa... Trời đất quỷ thần ơi, người... người này sao lại cao lớn vạm vỡ đến nhường này!
Những người xung quanh cũng đồng loạt hít sâu một ngụm khí lạnh. Trên trấn, nam nhân cao bảy thước đã được xem là cao lớn rồi, nhưng kẻ này hiển nhiên còn cao to bặm trợn hơn rất nhiều... Trông dọa người thật sự...
Tuy nhiên cũng có người tinh mắt nhận ra, đây chẳng phải là Nghiêm Long Chu ở thôn Thạch Đầu hay sao? Một tên thợ săn dưới chân núi, bình thường chẳng mấy khi vào thành, có vào thì cũng chỉ loanh quanh luẩn quẩn khu vực này đổi chút đồ rồi đi ngay.
Trong lúc Mật Nương còn đang thẫn thờ, Nghiêm Long Chu cũng đang nhìn nàng.
“Không phải bán lót giày sao? Bao nhiêu tiền.”
Lúc này Mật Nương mới sực tỉnh: “Hai văn một đôi...” Nàng vừa trả lời vừa cúi đầu nhìn xuống, lại chững lại một giây, Nghiêm Long Chu đã chìa hai văn tiền ra trước mặt nàng: “Cho ngươi.”
Mật Nương cuống quýt xua tay: “Không, không, chỗ ta hình như không có đôi nào vừa với ngươi cả.”
Nàng chưa từng thấy người nào cao lớn đến thế, lại càng không biết trên đời lại có bàn chân to cỡ này... Những miếng lót giày nàng làm... đâu có đôi nào dài đến vậy.
Lúc đầu Nghiêm Long Chu vẫn chưa hiểu ý nàng, khẽ cau ngươi, đến khi phát hiện cô nương này cứ nhìn chằm chằm vào chân mình, hắn bỗng chốc hiểu ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


