Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố Rồi Chương 21: Oan Gia Ngõ Hẹp

Cài Đặt

Chương 21: Oan Gia Ngõ Hẹp

Giang Ly há hốc miệng như muốn nuốt cả quả trứng:

“Cậu vừa nói… Niệm Niệm á?!”

Con bé ấy biết bơi á? Tại sao anh lại không hề biết?!

Lúc này, áo khoác của Diệp Vọng Xuyên đã khoác trên người Kiều Niệm. Bên trong anh chỉ mặc chiếc áo len mỏng cổ trễ màu đen, lộ ra làn da trắng đến chói mắt, xương quai xanh rõ ràng, cả người đứng giữa đám đông nổi bật đến mức không ai không chú ý.

“Cổ Kiều Niệm bị Thần Thần cào, tôi định đưa cô ấy đi bệnh viện.” – giọng anh trầm thấp.

Giang Ly liếc nhìn vết thương trên cổ Kiều Niệm, tim nhói đau, chẳng cần nghĩ đã vội vàng nói:

“Tôi đi cùng các cậu! Đợi chút, tôi ra lấy xe!”

Kiều Niệm: “…”

Ủa, rồi không ai thèm hỏi ý kiến mình luôn vậy?

Bệnh viện trung tâm thành phố lúc nào cũng đông nghẹt. Khu cấp cứu chen chúc bệnh nhân từ bên trong tràn ra tận hành lang.

Nhưng Diệp Vọng Xuyên có quen biết người ở đây, chẳng cần qua quầy tiếp nhận, trực tiếp đưa Kiều Niệm đến Nam Uyển – khu VIP.

Ngày trước Kiều Hân thường khám bệnh ở đây, cô cũng từng đi theo một vài lần. Khu này chi phí cao gấp mấy lần bên ngoài, bác sĩ toàn hẹn trước, không dễ gặp.

Đến tầng một, Giang Ly ra ngoài gọi điện.

Một nhân viên bệnh viện vội vàng đến tìm Diệp Vọng Xuyên, nói gì đó. Anh quay lại dặn Kiều Niệm:

Mắt Triệu Tĩnh Vi vốn tinh, từ xa đã nhận ra dáng người quen thuộc đứng ở góc đại sảnh, kinh ngạc gọi:

“Hân Hân, kia chẳng phải Kiều Niệm sao?”

Kiều Hân vừa được Phó Diên đưa đi gặp bác sĩ Trương, vừa khám xong đang định đi lấy thuốc an thần nhưng sắc mặt đã trở nên hồng hào hơn so với lúc nãy. Nhưng vừa nhìn thấy Kiều Niệm, vẻ mặt lập tức sầm xuống, vô thức nắm chặt tay Phó Diên, khẽ giọng:

“Chị ấy sao cũng ở đây?”

Phó Diên cũng đã thấy Kiều Niệm. Dưới ánh nắng rọi qua cửa kính, cô gái đứng đó cúi đầu đọc sổ, từng sợi lông tơ trên gương mặt đều lấp lánh. Cổ tay mảnh mai, chiếc cổ trắng ngần thoáng cúi xuống, hàng mi dài cong rủ…

Đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt được.

Một nét đẹp sắc sảo, mạnh mẽ, đối lập hoàn toàn với Kiều Hân – lúc nào cũng yếu đuối cần người che chở.

Đó là kiểu đẹp kiêu ngạo, khó mà kiềm chế được, khiến anh ta cảm thấy vừa muốn khống chế vừa chẳng thể nào nắm bắt nổi.

Kiều Hân thấy ánh mắt Phó Diên dừng quá lâu, trong lòng khó chịu, môi cắn chặt, sắc mặt vừa hồng hào lập tức lại tái nhợt. Cô bóp lấy ngón tay mình, thấp giọng lo lắng:

“Không lẽ… đứa bé kia không cứu được?”

Triệu Tĩnh Vi lập tức chen vào:

“Tôi thấy tám phần là thế. Chắc sau khi chúng ta đi thì tình trạng thằng bé xấu đi. Thật ra, Kiều Niệm vốn không nên xen vào! Tôi đến nhà cậu bao nhiêu lần, biết rõ cô ta nào có học hành y thuật gì. Lần trước cứu được chẳng qua là mèo mù vớ cá rán thôi. Thằng bé vốn sắp tỉnh, cô ta chỉ tình cờ châm một kim, trùng hợp mà thôi, giờ lại bị tâng bốc thành anh hùng cứu người!”

Trong lòng Kiều Giận cũng nghĩ vậy. Nhưng khác Triệu Tĩnh Vi, cô ta khôn khéo hơn, ngoài miệng vẫn giả bộ bênh vực chị:

“… Có lẽ thật sự là chị ấy cứu đứa bé kia.”

“Cô ta?” – Triệu Tĩnh Vi cười khẩy đầy khinh miệt.

Cô ta còn giả vờ nghiêm túc khuyên nhủ:

“Hân Hân, cậu hiền quá dễ bị thiệt thòi đấy! Hôm nay rõ ràng là Kiều Niệm tự cao tự đại. Biết bao người ở đó đều gọi 120, chờ cảnh sát tới. Cô ta lại thích thể hiện, lao xuống nước. Dòng chảy mạnh thế, nhỡ có chuyện gì thì sao? Tin tức sẽ chỉ khen cô ta anh dũng cứu người, còn bố mẹ thằng bé chưa chắc đã biết ơn, có khi còn quay sang trách móc cô ta nữa ấy chứ!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc