Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố Rồi Chương 22: Phó Phu Nhân Vốn Không Ưa Gì Kiều Hân

Cài Đặt

Chương 22: Phó Phu Nhân Vốn Không Ưa Gì Kiều Hân

“Con bé đó nghèo kiết xác, cha mẹ ruột cũng chỉ là dân quê xuất thân từ khe núi hẻo lánh. Nếu không có gia đình các cậu đứng ra lo cho, chắc giờ nó còn phải bồi thường tiền mới yên chuyện.”

Kiều Hân cắn môi, lặng lẽ liếc sang gương mặt Phó Diên.

Triệu Tĩnh Vi tiếp lời, giọng đầy hùa theo:

“Hơn nữa, lúc ấy cậu gọi điện nhờ học trưởng Phó đến, rồi còn nhờ người quen trong bệnh viện. Không có cô ta, chắc đứa bé đã không được cứu chữa kịp thời đâu!”

Đúng thật. Kiều Hân nhớ lại cảnh mình bị ông lão kia chỉ thẳng mặt mắng “xía chuyện”, trong lòng càng thêm bực bội.

Phó Diên cũng thấy mất mặt. Lời của Triệu Tĩnh Vi chẳng khác nào giúp anh ta gỡ gạc lại thể diện. Ánh mắt anh ta nhìn Kiều Niệm từ xa dần trở nên lạnh nhạt, rồi quay sang dịu dàng nói với Kiều Hân:

“Đi thôi, mẹ anh cùng bác trai bác gái cũng tới rồi, đang đợi bên ngoài.”

Quả nhiên, Kiều Hân vừa đi ra đã thấy Kiều Vi Dân và Thẩm Quỳnh Nhan đang chờ. Hai vị khách quý nhà họ Đường đã rời đi, chỉ còn lại cha mẹ cô và mẹ của Phó Diên.

Vừa thấy Phó phu nhân, Kiều Hân lập tức nở nụ cười ngoan ngoãn, gọi ngọt ngào:

“Bác gái.”

Sau đó mới quay sang lễ phép gọi:

“Ba, mẹ.”

Triệu Tĩnh Vi và cô bạn đồng hành vốn chỉ là đám “tùy tùng” theo sau Kiều Hân. Gặp được Kiều Vi Dân – một nhân vật thường xuyên xuất hiện trên tin tức tài chính, cả hai không dám nói năng bừa bãi như trước, chỉ dám nín thinh, cười lấy lòng, nép ở phía sau.

Kiều Vi Dân không buồn để mắt đến họ, ông nhanh chóng bước tới. Đầu tiên ông nhìn Kiều Hân một chút, rồi quay sang Phó Diên, vỗ vai anh, cười nói:

“Bác nghe nói Hân Hân khó chịu trong người. May mà có cháu bên cạnh chứ không có cháu không biết Hân Hân có chuyện gì không nữa.”

Đối diện là ba của bạn gái, Phó Diên tỏ ra lễ phép:

“Bác trai, Hân Hân là bạn gái của cháu, chăm sóc cô ấy là việc cháu phải làm.”

“Đúng là một đứa trẻ ngoan! Hân Hân giao cho cháu, bác yên tâm rồi.”

“Bác trai quá lời rồi.”

“Không, đều là người một nhà, bác không khách khí nữa.” – Kiều Vi Dân nhìn Phó Diên càng thêm hài lòng, như ba vợ nhìn con rể tương lai.

Ngược lại, Phó phu nhân chỉ đứng bên cạnh, sắc mặt bình thản. Bà liếc con trai một cái, trong mắt lộ chút oán trách, nhưng không nói ra.

Dù gì thì Phó gia cũng là một trong bốn đại gia tộc ở thành phố này. So với Kiều gia – một thế lực mới nổi, gia cảnh khác nhau một trời một vực. Trong mắt bà, con dâu lý tưởng nhất phải là người môn đăng hộ đối, thậm chí tốt hơn nữa là tiểu thư danh môn.

Kiều Hân tuy chưa đủ “xứng” với Phó gia, nhưng so với cô gái “thiên kim giả” trước kia – Kiều Niệm, thì rõ ràng là còn tốt hơn nhiều!

“Đúng, đúng.” – Kiều Vi Dân bật cười, vỗ nhẹ lên trán mình – “Ông già này vừa thấy Phó Diên liền quên cả thời gian. Đi thôi,chúng ta đưa con gái về nhà.”

Vừa dứt lời, ánh mắt ông vô tình quét về một góc đại sảnh, liền nhìn thấy… Kiều Niệm.

Ông nhíu chặt mày.

“Mọi người cứ đi trước, lát nữa tôi ra sau.” – ông bình thản nói.

Phó phu nhân không nhìn thấy Kiều Niệm, bà vốn đã không kiên nhẫn với mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện. Nghe Kiều Vi Dân bảo thế, bà chẳng để tâm, lập tức quay sang kéo tay Thẩm Quỳnh Nhan, giọng thân mật:

“Kiều phu nhân, chúng ta đi thôi.”

Thẩm Quỳnh Nhan vốn luôn mơ con gái gả vào hào môn, nên tất nhiên nịnh nọt đáp lại, tay trong tay với Phó phu nhân, vui vẻ dẫn mọi người rời đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc