Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Trước tiên đưa người đến bệnh viện đã.” – Diệp Vọng Xuyên hạ giọng dặn dò.
Cô gái toàn thân ướt sũng, lảo đảo đi về một bên, cúi xuống nhặt chiếc túi đơn giản của mình, như muốn rời đi.
Nắng hè gay gắt, nhưng gió thổi qua người ướt lạnh đến run.
“Kiều Niệm.”
Diệp Vọng Xuyên gọi lại, tháo áo khoác trên người, thẳng tay khoác lên vai cô, đồng thời giữ chặt cổ tay trắng nõn của cô:
“Em định đi đâu? Tôi đưa em đến bệnh viện.”
Làn da trắng mịn, chỉ cần bị xước thôi cũng trở nên nổi bật.
Ánh mắt anh gần như ngay lập tức dừng lại ở vết máu trên cổ cô.
Vết trầy trên làn da trắng ấy chói mắt vô cùng.
“Cổ em bị thương… là do Thần Thần cào à?”
Anh quen đứa bé kia?
Kiều Niệm khẽ lau cổ, ngón tay dính dính, chắc chắn lại chảy máu rồi:
“Đứa nhỏ rơi xuống nước, hoảng loạn thôi, không sao cả. Không cần đi bệnh viện.”
“Đưa tay cho tôi xem.” – Diệp Vọng Xuyên giữ chặt tay cô, thẳng thừng bẻ ra.
Trong lòng bàn tay trắng nõn là một vệt đỏ rực.
“Vết thương nhỏ thôi mà. Ra tiệm thuốc mua ít thuốc đỏ bôi là xong.”
Từ nhỏ đến lớn, vì bệnh của Kiều Hân mà cô ra vào bệnh viện không biết bao nhiêu lần, giờ chỉ nghe đến hai chữ “bệnh viện” là thấy sợ.
Nhưng Diệp Vọng Xuyên vốn không hề biết chuyện này và cung không hề có ý thương lượng. Khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, thái độ cứng rắn:
“Đi bệnh viện, hoặc tôi gọi điện cho ông em. Hai chọn một, em chọn đi.”
Kiều Niệm: “???”
Anh bị bệnh gì thế?
Đúng lúc ấy, bên ngoài có tiếng người chen vào:
“Xin lỗi, cho tôi qua một chút!” – Giang Ly vội vàng bước đến.
Vừa thấy cảnh trong đám đông, anh lập tức nhận ra bóng dáng nổi bật giữa muôn người – người đàn ông cao ráo nắm lấy cổ tay một cô gái. Cô gái ấy da trắng nõn, đôi chân dài thẳng tắp, dáng vẻ quen quen…
Giang Ly tiến lại gần, vừa nhìn rõ khuôn mặt trái xoan xinh đẹp ấy, đôi mắt anh lập tức sáng lên kinh ngạc:
“Niệm Niệm? Sao em lại ở đây?”
Kiều Niệm không ngờ cũng gặp Giang Ly ở đây. Chỉ thấy đau đầu hơn, mà dường như bụng dưới cũng nhói âm ỉ, chắc do ngâm nước quá lâu.
Hôm nay là ngày gì vậy? Ra ngoài không coi lịch sao mà xui thế này…
“Vọng gia.” – Giang Ly chào Diệp Vọng Xuyên, nhưng mắt lại không rời Kiều Niệm. Thấy cô toàn thân ướt đẫm, nước nhỏ tong tong xuống đất, sắc mặt tái nhợt, cổ còn bị cào xước, anh hoảng hốt:
“Chuyện gì xảy ra vậy? Sao em lại ra nông nỗi này?”
Giang Ly cuống cuồng, may mà ông nội và cha anh không có mặt, chứ nếu thấy cảnh này chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.
Anh nhìn quanh, bối rối hỏi Diệp Vọng Xuyên:
“Thế còn Kỳ Thần đâu?”
Thằng bé rơi xuống nước, lẽ ra phải lo cho nó trước chứ?
Diệp Vọng Xuyên thấy bàn tay nhỏ bé kia vẫn cố vùng vẫy, ánh mắt anh trầm xuống, sau đó mới buông tay, phong thái ung dung:
“Chú Ba đã đưa đi bệnh viện rồi.”
“Không có chuyện gì chứ?” – Giang Ly vẫn lo lắng cực độ.
Thằng bé này được Diệp gia cưng như bảo bối, nếu xảy ra chuyện gì thì thành phố này chắc cũng bị lật tung.
Diệp Vọng Xuyên đưa mắt nhìn sang Kiều Niệm, thoạt nhìn có vẻ hờ hững, nhưng ánh mắt ấy lại mang sự xâm lấn mạnh mẽ, khiến tim cô đập dồn.
Cô cau mày, bụng nhỏ lại đau nhói hơn.
Không lẽ… là sắp tới tháng à?
“Không sao.” – Diệp Vọng Xuyên nói, giọng trầm thấp khàn khàn, ngữ khí nhàn nhạt:
“Cô ấy không chỉ cứu Thần Thần lên, mà còn sơ cứu cho thằng bé nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
