Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố Rồi Chương 19: Người Được Cứu Hóa Ra Là… Cháu Trai Hắn?

Cài Đặt

Chương 19: Người Được Cứu Hóa Ra Là… Cháu Trai Hắn?

Từ nhỏ Kiều Hân đã hay ốm yếu, ai thân quen đều biết rõ.

Triệu Tĩnh Vi cùng một nữ sinh khác vội vàng đỡ lấy cô, lo lắng hỏi:

“Hân Hân, cậu không sao chứ?”

“Làm sao tự nhiên tim lại đau thế?”

Kiều Hân thấy sự chú ý của Phó Diên lại một lần nữa quay về phía mình, khuôn mặt trắng bệch, nhỏ giọng đáp:

“...Tớ cũng không biết, chỉ là tự nhiên đau quá.”

Phó Diên chẳng buồn để ý đến Kiều Niệm toàn thân ướt đẫm, nghiêm mặt bế Kiều Giận lên, quay sang Triệu Tĩnh Vi và nhóm bạn:

“Anh đưa cô ấy đến bệnh viện trước.”

“Bọn em cũng đi cùng!”

Vừa bị ông lão kia mắng thẳng mặt, đám Triệu Tĩnh Vi vốn đã xấu hổ không còn chỗ trốn, giờ lập tức nắm lấy cơ hội đi theo, coi như thoát thân.

Phó Diên dẫn cả nhóm nhanh chóng rời đi.

“Khụ… khụ!”

Kiều Niệm thở phào khi thấy cậu bé nôn ra nước, sau đó gỡ những cây kim cuối cùng trên gáy thằng bé xuống. Đến lúc này, cô mới thấy cổ mình bỏng rát dữ dội.

Cúi xuống nhìn, thì thấy trên tay cô toàn là máu.

Hẳn là khi cậu bé hoảng loạn, móng tay cào vào cổ cô đến bật máu.

Ông lão lúc nãy đứng ra nói đỡ mới để ý thấy, vội vàng lo lắng:

“Ôi, con gái cổ cháu bị cào rách cả rồi. Phải đến bệnh viện xử lý kẻo nhiễm trùng đấy!”

Kiều Niệm chỉ lắc đầu, giọng nhàn nhạt:

“Cháu không sao.”

Trước kia, để giúp Kiều Hân có thể chống cự lại bệnh tật, mỗi tháng cô đều bị rút máu vài trăm ml, một vết thương nhỏ thế này với cô mà nói chẳng đáng gì.

Ông lão vẫn sốt sắng:

“Không được chủ quan đâu! Nước sông bẩn lắm, lại ở ngay cổ, nhỡ nhiễm trùng thì phiền toái lắm. À, mà cháu có học qua Trung y à? Ta nhìn cháu châm cứu rất thành thạo, đâu giống người mới tập. Cháu vẫn còn nhỏ, chắc chưa vào đại học nhỉ? Hay trong nhà có người làm thầy thuốc Đông y, là ông bà nội ngoại truyền nghề?”

Trong thế hệ ông, người biết y thuật rất được tôn trọng, đặc biệt là Trung y. Dù sau này Tây y dần phổ biến, Trung y xuống dốc, nhưng gặp một cô bé nhỏ tuổi mà tay nghề thuần thục thế này, ông không khỏi hiếu kỳ.

Kiều Niệm chỉ nhạt giọng:

Cô chưa kịp ngẩng đầu thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

“Kiều Niệm?”

Cái giọng này…

Cô giật mình ngẩng lên, lập tức cứng đờ.

Tại sao lại là Diệp Vọng Xuyên — cái tên “bạn” của Giang Ly chứ?!

Diệp Vọng Xuyên lao tới như gió. Vừa thấy một đám người vây kín dưới gầm cầu, anh đã linh cảm có chuyện, sợ hãi không dám nghĩ đến điều xấu nhất, chỉ cố kìm chế bản thân đi nhanh hơn.

Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, anh mới thở phào.

Diệp Kỳ Thần đang nằm trên mặt đất, tuy không tỉnh táo nhưng nhìn thấy chắc là vẫn ổn, ho khan từng cơn, nôn ra nước sông.

Ngay cạnh cậu, một cô gái toàn thân ướt sũng. Làn da trắng mịn càng thêm nổi bật dưới lớp quần áo dính chặt vào người, phác họa rõ những đường cong cơ thể. Mái tóc đen rũ xuống ôm lấy chiếc cổ mảnh mai, đôi mắt đen láy vừa nghe tiếng anh gọi thì nhìn sang, trong đó ánh lên một tia… không kiên nhẫn?

Diệp Vọng Xuyên thật không ngờ bản thân sẽ bắt gặp một khung cảnh thế này.

Người của anh nhanh chóng kiểm tra, rồi báo cáo:

“Vọng gia, thiếu gia không sao. Rơi xuống nước chưa lâu, lại được cứu kịp thời. Chỉ là bị sặc nước nên hôn mê thôi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc