Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cô gái này biết châm cứu sao? Lúc này còn định châm cứu?”
Cả đám người bàn tán, vừa ngờ vực vừa hiếu kỳ, ánh mắt đổ dồn lên Kiều Niệm.
Kiều Hân làm ra vẻ lơ đãng nhưng cố tình nâng giọng:
“Chị ấy căn bản không biết châm cứu! Lỡ xảy ra chuyện chết người thì sao…”
Lời này khiến cả Phó Diên cũng nhíu mày. Từ đầu, anh đã bất ngờ khi Kiều Niệm biết ép tim hô hấp nhân tạo, còn giờ thì… thật sự không biết là cô có biết làm hay không.
Kiều Niệm rốt cuộc đang làm cái gì vậy?
Đám đông nghe được, lập tức xôn xao chỉ trỏ:
“Con bé này làm bậy quá!”
“Cứu người đâu thể loạn được, xe cứu thương sắp đến rồi, mau ngăn lại, lỡ gây ra án mạng thì sao?”
Người nói nhiều, kẻ ra tay thì chẳng có ai.
Kiều Niệm không thèm để ý đến những tiếng bàn tán ồn ào xung quanh, nên không nhận ra Kiều Hân đang cố tình dẫn dắt dư luận. Trong lòng cô chỉ còn lại một ý nghĩ: phải cứu đứa trẻ này.
Ánh mắt kiên định, bàn tay chắc nịch, ba mũi kim châm cắm xuống gáy thằng bé.
Trong chớp mắt, khuôn mặt vốn trắng bệch bỗng đỏ ửng, trông như sắp ngạt thở đến nơi.
“Chị ấy điên rồi sao?!” – Kiều Hân hốt hoảng kéo cánh tay Phó Diên, giọng vừa run vừa trách.
Triệu Tĩnh Vi cũng hùa theo: “Cứu người thì phải có trách nhiệm chứ, lỡ có chuyện thì làm sao!”
Phó Diên cau chặt mày, khuôn mặt điển trai thoáng hiện vẻ không đồng ý, bước nhanh tới:
“Kiều Niệm, đừng làm loạn nữa! Mau tránh ra, chờ bác sĩ đến—”
“Anh có thể bớt lải nhải không? Phiền quá!” – giọng Kiều Niệm lạnh băng, ngắt lời anh.
Đứa bé nằm bất động bỗng co giật, cơ thể run lên, miệng phun ra ngụm nước bẩn, tiếng ho sặc sụa vang lên giữa đám đông.
Mọi người xung quanh như chết lặng một giây, rồi vỡ òa.
“Trời ơi, thật sự có tác dụng!”
“Con bé này giỏi quá, chắc chắn biết y thuật!”
“Thần kỳ thật, nhìn cứ tưởng làm bậy…”
Tiếng trầm trồ thán phục lan khắp nơi.
Kiều Hân và Triệu Tĩnh Vi ngây ngẩn tại chỗ, không tin nổi cảnh trước mắt. Nhất là Kiều Hân, trợn mắt trong lòng tràn ngập chấn động. Sao Kiều Niệm lại biết thuật châm cứu này được chứ?
Một ông lão chứng kiến từ đầu đến cuối không nhịn được, chỉ trích thẳng:
“Ta nói mấy đứa, không giúp thì thôi, sao còn đứng đó châm chọc? Học trường nào vậy?”
Triệu Tĩnh Vi đỏ mặt, lắp bắp:
“Chúng cháu… không biết bơi…”
Ông lão trừng mắt:
“Không biết bơi thì im đi, bạn các cháu nhảy xuống cứu, lại còn ngồi đó nói nhiều. Nhà ta nuôi vẹt còn chẳng líu lo bằng!”
Kiều Hân từ nhỏ được nuông chiều, quen ai cũng nhường nhịn, chưa từng bị mắng thẳng mặt như thế. Khuôn mặt trắng bệch, môi run run, ấm ức tột độ.
Ông lão vẫn chưa thôi, còn hào hứng nói tiếp:
“Phải khen ngợi cô bé cứu người này! Dũng cảm, lại giỏi giang, ta nhất định phải viết thư khen gửi cho trường của nó!”
Lời ấy như nhát dao cuối cùng đâm vào lòng Kiều Hân. Khuôn mặt cô ta lúc trắng bệch, lúc đỏ bừng, ngón tay bấu chặt đến phát run.
Ngước mắt lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt Phó Diên lại lần nữa dừng trên người Kiều Niệm, sâu xa không rời.
Trái tim Kiều Hân co rút, cô ta ôm ngực, giọng thì thầm:
“Anh Phó Diên… ngực em… bỗng dưng đau quá…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
