Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Ly vừa nghe đầu dây bên kia cất giọng nói liền biết -Diệp Vọng Xuyên lại sắp mất khống chế rồi. Anh ta bất đắc dĩ trấn an:
“Xem đoạn giám sát ở đó thì thấy, Thần Thần vì nhặt đồ mà rơi xuống sông. Nó đã ngã xuống vài phút rồi… khu vực đó lại không có camera, tình hình cụ thể chưa rõ. Cậu đừng gấp, tôi đã báo đội cứu hộ gần nhất, họ sẽ tới ngay. Tôi cũng đang trên đường qua đó.”
Trong nháy mắt, chiếc xe màu đen thắng gấp, suýt chút nữa lao vào hàng cây ven đường.
Trước mắt Diệp Vọng Xuyên tối sầm, hình ảnh đen trắng chồng chéo. Lồng ngực căng thắt như bị ai bóp chặt, không thể thở nổi.
Hình ảnh người chị họ trước khi mất còn rõ mồn một — cô giao lại cho anh đứa bé này, tha thiết cầu anh chăm sóc Kỳ Thần cả đời…
Sắc mặt Diệp Vọng Xuyên lạnh băng, anh đột ngột đạp mạnh chân ga, xe như mũi tên lao thẳng tới địa điểm Giang Ly cung cấp.
…
“Đứa bé kia mặt tím ngắt rồi, chắc là không cứu nổi đâu.”
“Thật đáng thương, nhìn tầm năm sáu tuổi thôi, còn nhỏ như vậy mà chết đuối…”
“Xe cứu thương sao vẫn chưa tới?”
“Giao thông bị chặn, ít nhất nửa tiếng nữa mới vào được!”
Bên bờ sông, người vây xem bàn tán ầm ĩ, vừa tiếc thương vừa bất lực.
Kiều Hân cùng với Phó Diên chen lấn mãi mới vào được vòng trong. Trước mắt họ là cảnh Kiều Niệm toàn thân ướt sũng, mái tóc rối bết dính rong rêu rũ xuống, quần áo mỏng dính sát vào người, trên cổ còn in hằn vệt máu do bị đứa bé cào trúng.
Gương mặt trắng bệch, nhưng Kiều Niệm không hề để tâm. Cô quỳ rạp, hai tay liên tục ép lên lồng ngực nhỏ bé của cậu bé đã hôn mê.
“Chị đang làm gì vậy?” – Kiều Hân ngạc nhiên hỏi, giọng lộ rõ vẻ khó chịu.
Phó Diên thoáng bất ngờ:
“Cô ấy đang ép tim ngoài lồng ngực… là một phương pháp cấp cứu.”
Ánh mắt anh chăm chú nhìn Kiều Niệm, hoàn toàn không rời một giây.
Điều này khiến tim Kiều Hân nhói đau. Cô cắn môi, cong khóe miệng, thì thầm mỉa mai:
“Chị ấy biết cái này từ bao giờ? Đừng bảo chỉ học qua TV rồi bắt chước. Lỡ làm sai, đứa bé còn nhỏ thế này, chẳng thà chờ bác sĩ đến còn hơn.”
Phó Diên thoáng do dự. Quả thật, Kiều Niệm không phải nhân viên y tế chuyên nghiệp, nếu xảy ra chuyện… thì khó lòng giải thích. Anh lấy điện thoại ra:
“Để tôi gọi cho người quen trong bệnh viện, bảo họ đến nhanh.”
Nghe anh nói quen bác sĩ bệnh viện trung ương, mấy người xung quanh ngạc nhiên nhìn. Bệnh viện đó là tam giáp nổi tiếng, bình thường khó mà đặt lịch, không phải ai cũng quen được bác sĩ ở đó.
Một bà cụ trong đám người xúc động khen:
“Cậu trai trẻ tốt bụng quá!”
Kiều Hân đứng cạnh cũng tranh thủ hưởng ké ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.
Chỉ có Kiều Niệm, tai như ù đi bởi tiếng ồn ào xung quanh. Cô chỉ thấy phiền phức nên không quan tâm đến những lời rì rầm bàn tán đó, tâm trí dồn hết vào cậu bé trước mặt. Nước từ quần áo và tóc cô nhỏ giọt tí tách, vết máu đỏ sẫm nổi bật trên làn da trắng lạnh, ánh nhìn kiên định đến kinh người.
“Đó là gì thế?” – Kiều Hân phát hiện, vội chỉ tay về phía Kiều Niệm.
Người xung quanh cũng nhìn thấy, xôn xao:
“Hình như… là kim châm cứu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)