Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Lang Câm Nhà Thợ Săn Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Hắn cụp mắt, hơi xoay đầu đi không nhìn thẳng cậu, đứng cách một khoảng xa giơ đồ trong tay ra cho cậu.

Điền Ca lắc đầu. Chỉ cần nhìn thấy đồ của Lý Tú Phân thôi là cậu đã cảm thấy buồn nôn rồi.

Mùa hè nóng nực nên chẳng ai điên mà mặc nhiều lớp váy áo cả. Quần áo Lý Tú Phân rất chỉnh tề, lấy đâu ra một chiếc áo dư thế này chứ.

Chắc chắn là Lý Tú Phân đã lên kế hoạch từ trước, để con trai đẩy cậu xuống nước, sau đó lại nhân cơ hội này dùng lý do cơ thể cậu bị nhìn thấy để hãm hại cậu.

“Cái áo này là của bà ta cho cậu, đã có người đi gọi trưởng thôn và người nhà cậu rồi. Tôi tận mắt thấy Vương Trụ đẩy cậu xuống nước, tôi sẽ làm chứng cho cậu.”

Giọng Tần Hùng rất trầm, hẳn là không thường nói chuyện nên có hơi khàn, giọng khá là lạnh nhạt.

Cũng may sự lạnh nhạt này lại làm Điền Ca đang căng như dây đàn cảm thấy an tâm hơn một chút. Điền Ca nhận lấy cái áo, cố đè cảm giác khó chịu xuống, dùng nó bao lấy bản thân.

Sau đó cậu vươn tay về phía Tần Hùng, rồi ấn vào lồng ngực mình, lại nắm tay, gập ngón cái xuống, hai mắt lấp lánh nước.

… Cảm ơn, rất cảm ơn anh.

Tần Hùng nói đúng, cậu không làm gì sai, là Lý Tú Phân và Vương Trụ nợ cậu.

Nhưng nếu không có Tần Hùng thì có thể hiện tại cậu đã chết đuối trong sông luôn cũng nên.

Tần Hùng không nói gì nữa, hắn quay lưng lại, ngăn trước mặt Điền Ca cũng chặn đứng ánh mắt mọi người nhìn về phía cậu.

Điền Ca nhìn bóng lưng rộng lớn vững chắc trước mặt tới thất thần. Cậu đã từng gặp Tần Hùng, còn không chỉ gặp một lần.

Lúc giặt quần áo bên bờ sông, Điền Ca sẽ tránh mấy chỗ đông người. Cậu đi dọc theo dòng sông, tìm một chỗ thanh tĩnh rồi chậm rãi giặt đồ.

Lần đầu tiên cậu gặp Tần Hùng là khi hắn cõng gùi xuống núi, lúc nhìn thấy hắn, cậu giật nảy cả mình. Nhưng cậu còn chưa bỏ chạy thì Tần Hùng đã nhanh chóng đi tới con đường núi ở trước mắt rồi biến mất ở chỗ rẽ, như thể không thấy cậu vậy.

Có điều Điền Ca vẫn ôm đống quần áo còn chưa giặt xong mà chạy biến.

Mặt Tần Hùng râu ria xồm xoàm, tóc tai lại bù xù, trong sọt còn lòi ra cái cổ gà rừng còn chưa chết hẳn, chẳng khác nào Diêm Vương từ trên núi xuống.

Lúc đó Điền Ca vẫn chưa biết hắn là ai.

Lần thứ hai gặp lại, gan Điền Ca lớn hơn chút, cố gắng kiềm nén nỗi sợ, không bỏ chạy.

Còn Tần Hùng vẫn như cũ, ánh mắt không hề nhìn về phía cậu dù chỉ một lần, cứ thế lướt qua nhanh như một cơn gió.

Lần thứ ba gặp nhau, Điền Ca đã bình tĩnh hơn nhiều.

Giữa hai người họ như đạt được thỏa thuận ngầm nào đó, không ai quấy rầy ai.

Một khoảng thời gian dài sau đó, nếu không thấy Tần Hùng đi ngang qua, Điền Ca còn cố ý nhìn về phía núi một lúc lâu.

Mọi người đang chờ thôn trưởng tới.

Tần Hùng đứng chắn trước mặt Điền Ca, bất động như núi, nhìn chằm chằm vào hai mẹ con Lý Tú Phân ở phía xa, mặt không cảm xúc, im lặng.

Nhưng ở khóe mắt, hắn lại thấy nhóc ca nhi câm bị vu oan kia hình như đang loay hoay làm gì đó. Sau một lúc lâu, tiếng động sột soạt phía sau vẫn chưa dừng lại.

Tần Hùng hơi nghiêng người.

Điền Ca tay đang bận rộn bẻ gãy cành cây khô dưới chân thành từng đoạn dài bằng chiếc bút lông. Mảnh đất ven sông toàn đá lớn, lại còn bị cỏ dại mọc um tùm che phủ.

Điền Ca vươn tay nhổ cỏ, bới mấy hòn đá ra, tạo thành một khoảng đất vuông vắn.

Tần Hùng cứ thế lặng lẽ quan sát cậu bằng thị lực siêu tốt của thợ săn. Hắn thấy sau khi đào đất xong, kẽ móng tay sạch sẽ của ca nhi câm nhanh chóng bị đất bùn đen vàng lấp đầy. Chóp mũi cũng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, giữa sống mũi có một nốt ruồi son nhỏ xíu, bị mồ hôi thấm ướt trở nên bóng bẩy.

Vóc người ca nhi câm gầy gò, nhưng mái tóc lại đen và dày bất thường. Lúc này, vì ban nãy ngã xuống sông nên tóc đã ướt sũng, ép sát vào da đầu.

Những giọt nước tụ lại ở đuôi tóc, dần trở nên căng tròn. "Tí tách", từng giọt, từng giọt rơi xuống, làm cho màu đất vàng càng thêm đậm.

Điền Ca ngồi xổm trên đất, lấy cành khô làm bút, dùng đất làm giấy, nắn nót viết từng nét chữ.

Có thể nói, Điền Ca là ca nhi duy nhất được cho đi học biết chữ ở trong thôn Thanh Thủy.

Khi phát hiện nhóc câm này biết viết chữ, trong mắt Tần Hùng chợt lóe lên sự kinh ngạc. Hơn nữa chữ viết của cậu còn rất đẹp, thanh tú, gọn gàng, nét khởi bút giấu nhọn, nét kết bút hồi phong. Nếu có đủ bút mực giấy nghiên, chắc chắn sẽ càng thêm đẹp mắt.

Rồi hắn nhìn nội dung cậu viết trên đất.

Tần Hùng khẽ nhíu mày, thu lại ánh mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc