Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Lang Câm Nhà Thợ Săn Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Lý Tú Phân bị hành động đột ngột của Điền Ca dọa sợ, bà ta vẫn chưa nghĩ ra tiếp theo nên ăn vạ luôn tại chỗ hay là lao tới tóm chặt lấy cậu, không cho cậu đi.

Nào ngờ Vương Trụ lại đi trước một bước, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng này.

“Mày dám đánh mẹ tao! Tao đánh chết mày!” Vương Trụ nhào về phía Điền Ca.

Mặc dù Vương Trụ là một đứa ngốc nhưng vẫn có vóc dáng nên có của một người đàn ông. Không cần nói tới nắm đấm, chỉ một va chạm nhỏ thôi cũng đủ khiến cơ thể nhỏ bé yếu ớt của Điền Ca không chịu đựng nổi rồi.

Điền Ca chẳng có cơ hội để phản ứng lại.

Tai cậu ù hết cả lên, tim đập nhanh tới mức đầu óc cậu choáng váng, huyệt thái dương cũng nảy lên thình thịch.

Nghe thấy có tiếng nói chuyện, cậu lập tức quay người lại, đập vào mắt là Vương Trụ đang giơ nắm đấm, hùng hổ xông về phía cậu.

“A!”

Một tiếng thét thảm thiết vang lên, Vương Trụ rơi thẳng xuống nước.

Tần Hùng đứng bên cạnh bờ sông, lạnh lùng nhìn Vương Trụ đang bơi về phía bờ sông. Thế là hắn lại nhấc chân, đá cho gã ta một cú.

Vương Trụ vừa bơi được tới bờ thì bật khóc, tay ôm eo, miệng gào la thảm thiết, như thể vừa chịu uất ức gì lớn lắm, còn liên tục gọi “mẹ”.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Điền Ca chỉ thoáng nhìn thấy một bóng người lướt qua, sau đó Vương Trụ đã bị đạp bay xuống sông.

Điền Ca sửng sốt nhìn Tần Hùng, vừa liếc mắt qua đã thấy vết sẹo bên má phải của hắn. Hóa ra người lúc nãy cứu cậu chính là Tần Hùng.

Lần này Điền Ca có thời gian quan sát kỹ hơn, vết sẹo kia không phải kéo dài từ khóe mắt tới khóe miệng, mà là bắt đầu từ mí mắt, băng qua cả mắt.

Tần Hùng là thợ săn sống ở cực Bắc của thôn, là người xứ khác chạy nạn tới đây mấy năm trước. Bình thường hắn chẳng mấy khi qua lại với các hộ khác trong thôn, cảm giác tồn tại phải nói là cực thấp.

Mà người trong thôn cũng chẳng ngó ngàng gì tới nhà Tần Hùng, thỉnh thoảng lúc tán gẫu với nhau họ còn gọi hắn là người rừng bằng giọng đầy mỉa mai.

Lúc Điền Ca nhìn thấy lồng ngực nở nang đầy cơ bắp và rậm lông của Tần Hùng, cả người như bị kim đâm, đầu óc tức tốc tỉnh táo lại, máu trong người như cuồn cuộn dồn về một chỗ.

Thậm chí cậu còn nhìn thấy Tần Hùng đang chỉnh trang lại quần áo qua khóe mắt.

Nhưng chút vải đáng thương trong suốt trên người hắn thật chẳng thấm vào đâu, che trái thì hở phải, che phải lại hở trái.

Ở bên kia, Lý Tú Phân ôm lấy Vương Trụ, vừa khóc rống vừa chửi mắng.

Gió nóng thổi qua, Điền Ca hắt hơi một tiếng.

Cậu vòng hai tay trước ngực ôm lấy bản thân, ngăn cản ánh mắt soi mói của người khác.

Tần Hùng xoay người đi về hướng Lý Tú Phân.

Người đàn ông ấy chẳng khác nào con gấu đen, mỗi thân hình thôi cũng đủ dọa đối phương sợ chết khiếp, càng miễn bàn đến chuyện hắn là thợ săn lâu năm, ngày ngày cầm dao liếm huyết kiếm sống.

Lý Tú Phân thôi không chửi rủa, bà ta giống như gà mái bảo vệ con, che Vương Trụ ở sau lưng, run rẩy cất giọng đe dọa: “Cậu dám! Cậu mà dám làm tổn thương con trai tôi, tôi nhất định sẽ cáo cậu lên nha môn, cùng lắm cả hai cùng chết!”

Tần Hùng chẳng thèm đáp lại mà chỉ nhặt đồ trên đất lên. Đó là cái áo lúc nãy Lý Tú Phân đã khoác lên người Điền Ca.

Điền Ca nhìn Tần Hùng đang đi tới chỗ mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc