Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điền Ca từ xa trông thấy trưởng thôn Vương Thiên Thạch đang đi về phía này.
Vương Thiên Thạch đã ngoài năm mươi, từ trẻ đã là một người đàn ông nhiệt tình, giúp đỡ mọi người không ít, theo năm tháng trôi qua, ông ta được coi là người có uy tín trong làng.
Sau khi trưởng thôn tiền nhiệm qua đời, Vương Thiên Thạch được dân làng bầu làm trưởng thôn mới.
Đáng tiếc dòng dõi nhà họ Vương thưa thớt, Vương Thiên Thạch có một con gái và một tiểu ca nhi, đều đã đi lấy chồng từ lâu.
Vương Thiên Thạch còn có một người em trai, nhưng đã chết vì ngã từ trên vách núi xuống khi còn trẻ, chỉ để lại một đứa con trai ngốc nghếch là Vương Trụ.
Vương Trụ là cháu ruột của Vương Thiên Thạch.
Có thể nói, Vương Trụ là đàn ông duy nhất còn lại trong dòng họ Vương này.
Vậy nên cho dù là một gã ngốc thì Vương Trụ vẫn gánh trên vai trọng trách nặng nề là nối dõi tông đường.
Nhưng lấy chồng là để có cơm ăn áo mặc, gia đình tốt nào lại muốn gả con gái hay ca nhi nhà mình cho một kẻ ngốc không thể tự lo cho bản thân.
Điền Ca nhìn thấy trưởng thôn đang nói gì đó với Lý Tú Phân.
Cậu từ từ đứng dậy, ngồi xổm quá lâu nên bắp chân bị tê.
“Anh cả, anh phải làm chủ cho mẹ con em, đến một đứa câm cũng có thể bắt nạt mẹ con góa bụa chúng em rồi.”
“Là Điền Ca nó không biết nhìn trước ngó sau nên mới rớt xuống nước, em thương nó thân là ca nhi mà bị người ta thấy thân thể, mất đi sự trong sạch, có lòng tốt cho nó quần áo, lòng tốt của em bị chó tha đi thì thôi đi, nó, nó...”
Lý Tú Phân khóc đến mức suýt không thở nổi.
“Nó là một ca nhi chưa xuất giá, lại còn cấu kết với tên thợ săn ngoại lai kia, đạp con trai em một cái xuống sông, đây là muốn mạng con trai em! Đây là muốn mạng em! Con trai em mà mất, em cũng không sống nữa!”
“Ông trời có mắt! Đồ có mẹ sinh không có mẹ dạy, chưa gả chồng đã biết quyến rũ đàn ông, còn đổ ngược tội vạ vu oan cho con trai em. Ông trời ơi, con trai tôi là một người đáng thương, đến con kiến trên đường còn không nỡ giẫm, các người còn muốn chúng tôi phải sống làm sao nữa, hãy cho chúng tôi một con đường sống đi.”
Lý Tú Phân nói đến đây cũng chạm đến nỗi niềm nên khóc thật. Cuộc sống của mẹ con góa bụa quả thực khó khăn, bà ta vừa đập đùi vừa khóc lóc ỏm tỏi.
Vương Thiên Thạch nhíu chặt mày, hút một hơi thuốc lào: “Thôi đi! Em cũng biết sự trong trắng đối với ca nhi hay con gái là quan trọng tới mức nào. Chuyện là thế nào tôi tự sẽ hỏi cho rõ.”
Những người xem hóng hớt ban đầu đứng ở sườn đồi nhỏ, giờ đi theo trưởng thôn đến gần hơn, xem càng thêm thích thú.
Lý Tú Phân nước mắt giàn giụa.
Bà được Vương Thiên Thạch gọi, kéo theo Vương Trụ cũng đang thút thít, cùng nhau đi đến trước mặt Điền Ca.
Trưởng thôn muốn hai bên đối chất trực tiếp.
Hận không thể xé xác bé câm đang co rúm và tên thợ săn trước mặt.
“Mày!” Lý Tú Phân duỗi ngón tay, chỉ thẳng vào Điền Ca một cách độc ác.
Lời nguyền rủa tàn độc còn chưa kịp thốt ra, biến cố đã xảy ra.
Điền Ca không kiểm soát được, cơ thể loạng choạng, bất ngờ ngã bổ nhào về phía sau.
Cú ngã này quá đột ngột, không ai kịp phản ứng, chỉ nghe thấy một tiếng “bịch” trầm đục thịt chạm đất, Điền Ca đã ngã ngửa giữa đám cỏ ven sông.
Điền Ca mở to mắt, cơ thể mềm nhũn, không còn chút sức lực nào, cậu ngước nhìn bầu trời xanh trong vắt với mây trắng.
Mọi người thấy hai hàng nước mắt trong suốt trào ra từ khóe mắt Điền Ca, không ngừng tuôn chảy.
Đôi mắt to đen trắng rõ ràng của Điền Ca không hề chớp, vô hồn, vô cảm.
May mắn là chỗ Điền Ca ngã xuống cỏ khá sâu, không bị va đầu.
Điền Ca bắt đầu thút thít, người câm khóc cũng không có tiếng, chỉ có tiếng hít khí liên tục.
Nước mắt cậu tuôn ra như nước không mất tiền, lồng ngực gầy guộc phập phồng dữ dội.
Vương Thiên Thạch thấy thế thì sợ hết hồn, vội bảo con dâu là ca nhi ở cạnh đỡ người dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
