Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điền Ca cố dùng thủ ngữ giải thích, tay không kiềm chế được mà run rẩy.
“Vợ ơi, sau này em sẽ là vợ anh đấy.” Vương Trụ tiến lại gần cậu, cất giọng cao vút vì phấn khích: “Em phải lên giường với anh, sinh em bé cho anh!”
Phần lớn những người đang vây xem là mấy thiếu phụ và phu lang đang bắt cá hoặc giặt quần áo bên bờ sông, nghe tên ngốc nói thế, họ bật cười bảo: “Ngay cả đứa ngốc cũng biết phải có vợ làm ấm giường.”
“Vương Trụ, mày quỷ sứ thật đấy, người ta không phải vợ mày đâu!”
“Cả người y bị tôi nhìn thấy hết rồi, y chính là vợ tôi!” Vương Trụ vội vàng đáp.
Điền Ca liên tục quơ tay ra dấu, lòng vừa bực vừa gấp, nhưng chẳng có ai để ý tới cậu cả.
… Là tên này đẩy cậu xuống nước, chính gã ta đã đẩy cậu xuống nước đó!
Lý Tú Phân lặng lẽ đứng chắn trước mặt Điền Ca.
Bà ta giả vờ kéo tai Vương Trụ,bày ra vẻ mặt khó xử: “Mẹ dạy con thế nào hả? Nói nhăng nói cuội gì đó, đúng là không biết xấu hổ mà! Mau xin lỗi Điền Ca đi!”
Từ trong đám đông đang vây xem vọng ra tiếng xì xào bàn tán.
“Nhưng dù thế nào thì sau vụ náo loạn này, Điền Ca cũng khó lòng gả đi. Vốn đã là người câm, giờ giữa ban ngày ban mặt còn bị người khác nhìn hết cơ thể thế này.”
“Đáng thương quá chừng. Nhưng không phải vẫn còn một người đó sao, ngu đi chung với câm, chẳng ai ghét được ai.”
“Điền Ca là người rất cẩn thận, sao có thể vô cớ rớt xuống nước chứ. Tôi thấy vẻ mặt cậu ấy lúc nãy giống như muốn nói mình bị Vương Trụ đẩy xuống sông hơn.” Cuối cùng cũng có một phu lang trẻ lên tiếng nghi ngờ.
Nhưng mẹ chồng người đó lập tức trừng mắt nhìn con dâu nhà mình, ra hiệu đừng có dại mà lên tiếng.
Súng bắn chim đầu đàn, người khác không nói gì thì cứ làm như không thấy là được, đừng đang yên đang lành lại rước họa vào thân!
Hai tay Điền Ca rũ xuống, siết chặt thành nắm đấm, tức giận nhìn hai mẹ con trước mắt. Ánh sáng mùa hè chói chang vô cùng, nhưng cậu chỉ cảm thấy lạnh tới tận xương tủy.
Điền Ca nhìn Lý Tú Phân nhặt đồ trên mặt đất lên, cầm nó tiến về phía cậu. Sau đó, bà ta khoác áo lên vai cậu lần nữa, còn cẩn thận khép vạt áo lại giúp cậu.
Điền Ca không né tránh, đầu cậu đã bị cảm giác khủng hoảng và lửa giận lấp đầy, nhưng cậu cố ép bản thân phải tỉnh táo lại.
“Điền Ca, cậu yên tâm, nếu con trai tôi đã nhìn thấy cơ thể cậu, người làm mẹ như tôi chắc chắn sẽ không né tránh trách nhiệm. Hai đứa đều là trẻ ngoan, chỉ là số phận long đong, tôi nhất định sẽ yêu thương cậu như con ruột.”
Giọng Lý Tú Phân không quá to, nhưng lại vừa đủ để tất cả mọi người đều có thể nghe được.
Điền Ca liếc nhìn Vương Trụ đang cười ngu si ở bên cạnh. Bọn họ đều là người khiếm khuyết bẩm sinh, thường xuyên bị mọi người trong thôn đem ra bàn tán.
Hôm qua, Điền Ca lên núi hái dâu dại, trên đường về nhà gặp được Vương Trụ. Lúc ấy, Vương Trụ đang ngồi xổm bên đường đếm kiến, nghe thấy có tiếng động, gã ta ngẩng đầu lên, nhìn cậu cười ngây ngô.
Vương Trụ nổi cơn thèm nên có đòi lấy mấy quả mọng trong giỏ Điền Ca, cậu cũng cho gã ta. Tính cách Điền Ca có phần hướng nội, mỗi lần gặp người cùng thôn đều chỉ mỉm cười thay lời chào hỏi.
Cậu tựa khói bếp tỏa ra từ ống khói, lặng lẽ xuất hiện lại âm thầm biến mất, trước giờ chẳng khiến ai chú ý.
Dù là bị người cười cợt không biết nói ngay trước mặt, hay là móc mỉa sau lưng rằng cậu khắc người nhà, chê cậu nhát như thỏ, không có tiền đồ…
Thậm chí còn có mấy đứa nhỏ tối ngày ném đá cậu…
Cậu vẫn cắn răng nhẫn nhịn, vì cậu là người câm, còn hay bị bệnh, thường xuyên tiêu tốn tiền bạc của gia đình, nên cậu không muốn gây thêm phiền phức cho người trong nhà nữa.
Cũng vì thế mà mọi người trong thôn mới cảm thấy ca nhi câm này rất dễ bắt nạt.
Điền Ca nhắm mắt lại rồi mở ra, cậu biết, bộ quần áo mỏng manh ướt đẫm đang dính vào người không thể che kín cơ thể cậu.
Nhưng cậu vẫn cố gắng khống chế mấy ngón tay đang run rẩy, kéo bộ đồ Lý Tú Phân choàng lên người mình xuống.
Sau đó, cậu dùng sức vo bộ đồ thành một cục, rồi ném mạnh nó vào mặt Lý Tú Phân.
Cậu xoay người, muốn quay về bờ sông nhặt giỏ trúc của mình lên rồi đi về nhà. Trong khoảnh khắc đó, bầu không khí xung quanh trầm xuống. Bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng ve sầu kêu inh ỏi, tiếng nước suối róc rách và tiếng xào xạc khi luồng gió nóng thổi qua kẽ lá.
Chỉ duy nhất tiếng người là không có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






