Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điền Ca không biết bơi.
Gần như vừa bị đẩy xuống sông cậu đã sặc một bụng nước.
Cậu dùng hết sức lực để vùng vẫy, nhưng ngoại trừ nước và không khí thì chẳng tóm được bất kỳ cái gì.
Cả người Điền Ca dập dềnh trong làn nước, thi thoảng mới ngoi được đầu lên khỏi mặt nước.
Điền Ca mở to miệng, muốn kêu cứu.
“A, a a a.” Nhưng cậu câm bẩm sinh, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Có người ở trên bờ nhảy xuống, bọt nước bắn lên tung tóe.
Lúc này Điền Ca đã uống quá nhiều nước, cảm giác ngạt thở sau khi hít sặc vô cùng rõ ràng. Dần dần, cậu chẳng còn sức để vùng vẫy nữa.
Cậu cảm thấy bản thân đang chậm rãi chìm xuống.
Xong đời, Điền Ca tuyệt vọng nghĩ.
Nhưng cậu còn chưa đầy mười bảy tuổi, mười mấy đồng ki ca ki cóp bao năm vẫn chưa xài hết, cũng không thể báo hiếu người cha đang nằm giường bệnh.
Nghĩ tới cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, trái tim Điền Ca đau đớn khôn nguôi, vầy thì cậu biết ăn nói thế nào với người mẹ đã mất từ lâu khi xuống địa phủ chứ.
Bỗng, cậu bị ai đó kéo lên khỏi mặt nước.
Điền Ca ho sặc sụa.
Bản năng sinh tồn làm cậu vô thức nắm chặt lấy thứ đang quấn quanh ngực mình, mạnh tới mức như muốn cắm sâu móng tay vào trong.
Bộ đồ mỏng thoáng ngày hè đã ướt sũng nước.
Điền Ca ngước mặt lên, phát hiện bên mặt người này có một vết sẹo rất dài. Từ khóe mắt, nó chạy thẳng xuống dưới, tới tận mép môi, trông dữ dằn cực kỳ.
Đây là một người đàn ông.
Tất cả manh mối hiện tại, từ cánh tay rắn chắc, cứng cáp đang vòng ngang trước người cậu, cho tới lồng ngực rộng lớn nóng bỏng dán chặt vào lưng cậu kia, đều ủng hộ suy đoán này.
Điền Ca cảm nhận được nhịp thở phập phồng từ lồng ngực của người sau lưng và hình như còn nghe thấy cả nhịp đập của người đó chạm vào lưng.
Vấn đề nằm ở chỗ cậu là một ca nhi chưa lập gia đình! Với một ca nhi hoặc thư nhi chưa gả đi, hai chữ trong trắng còn quan trọng hơn cả tính mạng.
Dù vậy, Điền Ca vẫn ra sức ôm lấy cánh tay người đó, để nó dán sát vào ngực mình.
Lòng cậu lúc này như đang nổi trống.
Điền Ca sợ cánh tay sẽ này biến mất, để rồi chỉ một giây sau, cậu lại bị nước sông hoàn toàn nhấn chìm.
Mãi tới khi chân Điền Ca chạm được mặt đất, cậu mới dám thả lỏng đôi chút.
Cậu quỳ rạp trên đất, ho khan dữ dội như sắp nổ cả phổi.
“Điền Ca, sao lại bất cẩn rơi xuống sông như thế, mau che người lại đi.”
Một người phụ nữ tiến lên, phủ một bộ đồ bằng vải thô khô ráo lên người Điền Ca, rồi quay qua nói với những người khác ở gần đó: “Mấy tên đàn ông các cậu đều tránh xa ra chút, đừng có nhân lúc ca nhi nhà người ta rớt xuống nước mà chiếm lợi. Còn nhìn nữa hả, ai cho nhìn, một đám lưu manh bại hoại.”
Điền Ca kéo chặt bộ đồ khô ráo trên người.
Cậu tương đối gầy, chỉ cần co hai chân lên là có thể dùng bộ đồ này như chiếc áo choàng ngắn để che đi toàn bộ cơ thể ướt đẫm, không để nó lộ ra ngoài.
Thoát chết trong gang tấc!
Cuối cùng Điền Ca cũng thôi ho khan, vội ngước đầu lên muốn tỏ lòng cảm ơn. Nhưng khi nhìn thấy người trước mắt là Lý Tú Phân, cậu tức tới nỗi cả người run bần bật.
Đứng bên cạnh Lý Tú Phân là đứa con trai ngốc của bà ta – Vương Trụ. Lý Tú Phân chửi mấy người đàn ông khác bảo họ cút xa một chút, nhưng lại kéo thằng con của mình tới bên cạnh, để gã nhìn cậu chằm chằm không chớp mắt.
Điền Ca ném bộ đồ đang khoác trên người xuống đất, chậm rãi đứng dậy. Cậu bị câm, không nói được, nhưng lúc tức giận vẫn có thể phát ra vài tiếng như gió rít.
Điền Ca đứng vững dậy, lùi về sau, hết chỉ tay vào Lý Tú Phân lại chỉ vào Vương Trụ, mắt đỏ au.
Chính Vương Trụ là kẻ đã đẩy cậu xuống nước.
Chính tên ngốc này đã đẩy cậu xuống nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






